Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 282

Cập nhật lúc: 2026-03-28 23:55:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô bé lưu luyến sờ hết đến khác, đó ngẩng đầu Mạnh Thu đang dịu dàng ở đối diện, trái tim đập mạnh một cái, giống như cánh cửa đá đóng c.h.ặ.t quanh năm b.úa đục một lỗ hổng. Chưa từng cảm nhận cảm giác lớn dịu dàng đối xử như thế , khiến Triệu Tiểu Mạch một loại ảo giác cô bé cũng thương yêu.

“Dì ơi”

Triệu Tiểu Mạch ngập ngừng gọi một tiếng, Mạnh Thu : “Sao ?”

Cổ họng Triệu Tiểu Mạch như nghẹn , một câu cũng , cô bé thử há miệng, nhưng cũng dám câu đó.

thể ôm cháu một cái ?

89

Triệu Tiểu Mạch cuối cùng vẫn câu đó, cô bé cất quần áo của bao tải dứa, cùng Ôn Nam lên chiếc xe quân khu do Trần Tự lái đến huyện thành. Xe chạy ba tiếng đồng hồ thì đến huyện thành, đây là đầu tiên Triệu Tiểu Mạch xa như , cô bé huyện thành xa lạ, theo Trần doanh trưởng và Ôn Nam tiếp xúc với những quen , Trần doanh trưởng giống như một lớn dẫn cô bé bước bến xe khách, bàn giao công việc của cô bé với lãnh đạo bến xe.

Ôn Nam nắm lấy tay Triệu Tiểu Mạch: “Tiểu Mạch, ngày mai em , bây giờ em là nhân viên bán vé xe khách, chuyện ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu, cứ cúi gằm mặt, nên gì thì đó, chuyện gì thì gọi điện thoại cho chị và Trần Tự, bọn chị sẽ cố gắng đến tìm em sớm nhất. Em một ở bên ngoài, nhất định chăm sóc cho bản .”

Triệu Tiểu Mạch gật đầu, rút tay ôm lấy Ôn Nam: “Ôn Nam, cảm ơn chị, cảm ơn Trần doanh trưởng.”

Cô bé cố gắng nhịn để thành tiếng, nhưng nước mắt kìm nén trong hốc mắt, nhịn từng giọt từng giọt lăn xuống. Triệu Tiểu Mạch sụt sịt mũi: “Ôn Nam, em sẽ việc thật .”

Ôn Nam : “Chị tin em.”

Trần Tự bàn giao xong với lãnh đạo bến xe khách, dẫn Triệu Tiểu Mạch qua đó quen với công việc một chút, đó cùng Ôn Nam dẫn Triệu Tiểu Mạch đến ký túc xá. Ký túc xá ở phía bến xe khách, lúc sắp đến cửa phòng, Trần Tự rũ mắt Triệu Tiểu Mạch: “Tiểu Mạch, với em một chuyện, chuyện em cần giữ bí mật.”

Triệu Tiểu Mạch ngẩn : “Chuyện gì ạ?”

Ôn Nam cũng tò mò.

Trần Tự : “Tiền lương thực tế của em là mười tệ một tháng, bên kế toán phát lương sẽ phát cho em theo mức bảy tệ, ba tệ còn do lãnh đạo Khương phát cho em. Ba tệ ngoài lãnh đạo Khương và kế toán , những khác trong bến xe đều , nếu khác hỏi em chuyện tiền lương, em cứ với bên ngoài là bảy tệ.”

Triệu Tiểu Mạch chút phản ứng kịp, ngơ ngác gật đầu, ngược Ôn Nam hiểu ngay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-282.html.]

Cô cong mày rộ lên, Trần Tự rũ mắt cô: “Vào giúp Tiểu Mạch dọn dẹp đồ đạc , ký túc xá nữ , em hiểu em thêm cho em vài câu.”

“Biết .”

Ôn Nam đáp một tiếng, đợi Triệu Tiểu Mạch nhận lấy bao tải dứa trong tay Trần Tự xong, cùng cô bé ký túc xá nữ.

Giờ đều đang bận rộn ở bến xe khách, ký túc xá ai, Triệu Tiểu Mạch dùng chìa khóa mở ổ khóa bước . Không gian ký túc xá tính là lớn lắm, bên trong là một chiếc giường chung lớn, giường chung đặt ba bộ chăn đệm gọn gàng. Ôn Nam giúp Triệu Tiểu Mạch lấy chăn đệm trong bao tải dứa trải ở mép giường, đầu Tiểu Mạch đang kéo góc chăn, hỏi: “Tiểu Mạch, lời Trần Tự em hiểu ?”

Triệu Tiểu Mạch gật đầu, cảm thấy đúng, lắc đầu: “Không hiểu lắm ạ.”

Ôn Nam giải thích cho cô bé: “Một tháng tiền lương của em là mười tệ, nhưng với bên ngoài, đều một tháng tiền lương của em chỉ bảy tệ, bao gồm cả bố em, còn ba tệ lãnh đạo đưa cho em là khác .” Cô ghé sát tai Triệu Tiểu Mạch, một cái: “Ba tệ là Trần Tự bảo em tích cóp , tự lén giữ dùng, ngàn vạn đừng để bố em .”

Triệu Tiểu Mạch khiếp sợ trừng lớn hai mắt, cô bé ngờ Trần doanh trưởng ngay cả điểm cũng nghĩ đến cho cô bé!

Trước khi đến huyện thành, cô bé còn , cho phép cô bé lén lút giấu tiền, bà sẽ đến bến xe khách tìm lãnh đạo hỏi xem mỗi tháng cô bé rốt cuộc bao nhiêu tiền, nếu để bà phát hiện cô bé lén lút giấu tiền, cô bé sẽ đ.á.n.h gãy chân cô bé. Triệu Tiểu Mạch ngay từ đầu nghĩ đến chuyện giấu tiền, chỉ nghĩ rằng, chỉ cần rời khỏi nhà là , cho dù mỗi bữa gặm nắm rau dại cô bé cũng vui.

Không ngờ bây giờ mỗi tháng cô bé còn thể tích cóp ba tệ cơ đấy!

“Ôn Nam, cảm ơn !”

Triệu Tiểu Mạch lau nước mắt, cùng Ôn Nam dọn dẹp xong đồ đạc, từ lúc đến huyện thành, trong lòng cô bé đều kích động, kích động đến mức cơ thể cũng chút run rẩy kiểm soát . Từ trong phòng bước , Triệu Tiểu Mạch đến mặt Trần Tự, hai tay căng thẳng vò vò góc áo, đó cúi gập thật sâu với Trần Tự: “Trần doanh trưởng, cảm ơn giúp đỡ em nhiều như , cảm ơn .”

Trần Tự : “Không gì.” Anh nắm lấy tay Ôn Nam, đầu ngón tay vuốt ve mu bàn tay Ôn Nam.

Từ ký túc xá , Trần Tự đưa các cô đến tiệm cơm quốc doanh ăn trưa, đưa Triệu Tiểu Mạch đến bến xe khách rời . Trước khi hai đến nhà Lý cục trưởng, vặn đúng lúc Lý cục trưởng họp thành phố, gặp , Trần Tự và Ôn Nam ở nhà Lý cục trưởng một lát lái xe về..

Chuyện Trần doanh trưởng mùng chín tháng mười âm lịch kết hôn lan truyền ngoài, thời gian từng ngày trôi qua, chớp mắt cái chỉ còn bốn năm ngày nữa là đến .

Khoảng cách lúc Tiểu Mạch cũng mười ngày, kể từ khi Triệu Tiểu Mạch rời , Ôn Nam thường xuyên Trương Tiểu Nga kể chuyện nhà Triệu doanh trưởng. Nhà họ Triệu mất Tiểu Mạch khổ sai, việc đều đổ lên đầu Hoa Phượng Trân, hai vợ chồng chiều hư Triệu Tiểu Đông, khiến nó bưng bát cơm cũng lười đưa tay. Hoa Phượng Trân lo cho gia đình lo cho nhà đẻ, chạy ngược chạy xuôi hai đầu, sắp hành hạ cô đến c.h.ế.t .

 

 

Loading...