Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 280

Cập nhật lúc: 2026-03-28 23:55:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người đàn ông mỉm , đưa tay xoa xoa đầu cô: “Đừng dẻo miệng nữa, đun nước nóng cho em , tắm rửa xong thì ngủ sớm .”

Ôn Nam: “Vâng.”

Trần Tự bếp giúp Ôn Nam rót nước: “Bây giờ em cảm thấy thế nào? Đã đỡ hơn chút nào ?”

Ôn Nam gật đầu: “Đỡ hơn nhiều .”

Bây giờ trời lạnh , Ôn Nam lau rửa một chút liền vội vàng chui chăn, sáng sớm hôm đợi Mạnh Thu gọi cô tỉnh . Hôm nay vẫn là một ngày râm mát, bầu trời tí tách mưa bụi lất phất, Trần Tự sáng sớm trường học xin nghỉ cho Ôn Nam một ngày. Lúc ăn sáng, Ôn Nam hỏi: “Trần Tự, chuyện tìm việc cho Tiểu Mạch, Triệu doanh trưởng và Hoa Phượng Trân ? Lỡ như họ cho Tiểu Mạch thì ?”

Tiểu Mạch ở nhà cũng giống như bảo mẫu vạn năng, việc nhà đều do một em , Tiểu Mạch mà , những việc đều là của Hoa Phượng Trân, phụ nữ đó sẽ đồng ý ?

Trần Tự cúi đầu uống một ngụm canh nuốt xuống: “Lát nữa đến bộ đội, sẽ cùng Đỗ đoàn trưởng tìm Triệu doanh trưởng chuyện .”

Trần nãi nãi tò mò hỏi: “Tiểu Tự, cháu tìm việc cho Tiểu Mạch ? Tìm công việc gì ?”

Trần Tự: “Nhân viên bán vé của bến xe khách huyện.”

Mạnh Thu : “Đây đúng là một công việc a.”

Trần nãi nãi cũng gật đầu: “Công việc .” Sau đó hạ thấp giọng hừ một tiếng: “Tiểu Mạch huyện thành cũng , con bé một ở huyện thành sống cho , cách xa cái gia đình , nhất là tìm một chồng huyện thành gả , ít về cái nhà chịu ấm ức. Hoa Phượng Trân quá gì, uổng công cô sinh đứa trẻ hiểu chuyện như Tiểu Mạch.”

Trần nãi nãi lầm bầm mắng Hoa Phượng Trân một trận mới hả giận, đó nhớ một chuyện, ngẩng đầu với Trần Tự: “ Tiểu Tự, ngày cháu và Nam Nam kết hôn bà định xong , định mùng chín tháng mười âm lịch, cháu nhớ với Tiểu Châu một tiếng, bảo nó tranh thủ về ngày mười chín âm lịch.”

Trần Tự nhấc mí mắt Ôn Nam, đôi mắt đen nhánh lấp lánh rực rỡ, đến mức mặt Ôn Nam nóng bừng lên một cách khó hiểu, cô thấy Trần Tự khẽ một tiếng.

“Cháu .”

Ăn sáng xong Trần Tự liền bộ đội, Ôn Nam uống t.h.u.ố.c xong dì nhỏ đuổi về phòng nghỉ ngơi, cô và Trần nãi nãi ở phòng bên cạnh chăn đệm mới, hai tràn đầy nhiệt huyết, tích cực hơn . Gần đến giờ ăn trưa, Ôn Nam bảo hai tiếp tục bận rộn, cô bếp bữa trưa. Trong tủ còn một miếng thịt, buổi trưa Ôn Nam bánh thịt và mì rau xanh, bên rắc chút thịt thái chỉ. Cơm xong, Trần Tự và Đỗ đoàn trưởng bọn họ cũng về đến nhà.

Trong bếp ấm áp, Ôn Nam bếp lò sưởi ấm, ngẩng khuôn mặt nhỏ Trần Tự xới cơm, đàn ông mặc quân phục, dáng cao ráo thẳng tắp, dường như nhận ánh mắt của cô, cúi đầu cô: “Thuốc buổi sáng uống ?”

Ôn Nam gật đầu: “Uống , và Đỗ đoàn trưởng chuyện của Tiểu Mạch với Triệu doanh trưởng ?”

Trần Tự : “Nói , Triệu doanh trưởng đồng ý cho Tiểu Mạch huyện thành, buổi trưa về nhà sẽ với Hoa Phượng Trân một tiếng, nhanh nhất chiều mai Tiểu Mạch sẽ đến bến xe khách huyện thành báo danh.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-280.html.]

Ôn Nam ngờ thời gian gấp gáp như .

đây cũng là một chuyện , sớm một chút sớm thoát khỏi cái nhà đó, cô tin Tiểu Mạch một ở huyện thành sẽ sống hơn.

Ăn cơm xong Trần nãi nãi và Mạnh Thu vội vàng chăn đệm nên về phòng , Trần Tự bưng bát đũa còn bếp. Người đàn ông ngước mắt, cô gái nhỏ bệ bếp, ngang eo buộc tạp dề, nửa rướn về phía , dùng giẻ lau góc bệ bếp. Bây giờ trời lạnh , bên ngoài cô mặc chiếc áo bông mỏng lót bông, vóc dáng vẫn nhỏ nhắn thon thả như cũ.

Trần Tự đến phía cô, từ phía một tay ôm lấy vòng eo thon thả của Ôn Nam, để cơ thể mỏng manh của phụ nữ dán c.h.ặ.t . Ôn Nam giật nảy , mũi chân đang kiễng suýt nữa trượt về phía , cánh tay đàn ông ôm lấy cô, giữ vững cơ thể cô, thở nóng rực phả dái tai, cảm giác ngứa ngáy tê dại dọc theo làn da thấm tứ chi bách hài. Khuôn mặt nhỏ của Ôn Nam đỏ bừng, một tay rảnh rỗi dùng sức nắm c.h.ặ.t cánh tay đàn ông.

“Nam Nam.”

“Thả lỏng nào.”

Trần Tự hôn lên cổ bên của Ôn Nam, đó tìm đến môi cô, chiếc lưỡi nóng bỏng tách đôi môi Ôn Nam , khuấy động, mút mát. Ôn Nam hôn đến mức còn sức chống đỡ, cơ thể mềm nhũn dựa lòng Trần Tự, sức mạnh của đàn ông kéo xoay nụ hôn thêm sâu, mãi cho đến khi Ôn Nam thở hổn hển, Trần Tự mới buông tha cô.

“Nam Nam.”

Người đàn ông ôm Ôn Nam, từng tiếng gọi tên cô.

Giọng trầm thấp dấy lên từng gợn sóng trong lòng Ôn Nam, cô phát hiện Trần Tự lúc động tình, thích gọi tên cô..

Trần Tự rửa bát nồi xong liền bộ đội, Ôn Nam đến phòng Trần nãi nãi, xem gì giúp đỡ . Trần nãi nãi và dì nhỏ đo kích thước vải và cắt xong , trải bông phẳng phiu đặt lên, Ôn Nam giúp họ đưa kim chỉ. Làm chăn đệm và việc kim chỉ là sở trường của Ôn Nam, cô cùng lắm chỉ ở bên cạnh đưa vài thứ lặt vặt.

Từ sáng đến giờ mưa vẫn rơi tí tách, đến chiều, mưa to hơn, chẳng mấy chốc rãnh nước đọng đầy nước.

Ôn Nam đầu ngoài cửa sổ, vặn thấy Triệu Tiểu Mạch đẩy cửa viện bước , cô bé khoác bao tải dứa, ống quần đều nước mưa ướt, đôi giày vải màu đen dính một lớp bùn dày. Ôn Nam : “Dì nãi nãi, dì nhỏ, Tiểu Mạch đến , cháu chuyện với em .”

Trần nãi nãi : “Đi .”

Ôn Nam mở cửa phòng, ẩm của ngày mưa phả mặt, cô lạnh đến mức rùng một cái. Triệu Tiểu Mạch thấy cô, mặt nở nụ rạng rỡ mà Ôn Nam hiếm khi thấy: “Ôn Nam!”

Trong giọng cũng mang theo niềm vui sướng khó giấu.

Ôn Nam cũng bất giác mỉm , chào hỏi Tiểu Mạch phòng . Hai bên mép giường, Ôn Nam xoa xoa tay, Tiểu Mạch qua đây là vì chuyện gì, cô đầu ánh mắt mang theo ý của Triệu Tiểu Mạch, trêu ghẹo: “Vui thế cơ ?”

 

 

Loading...