Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 28
Cập nhật lúc: 2026-03-28 23:49:40
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Cập nhật lúc: 2026-03-28 23:49:40
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Không xứng bố của con gái!
Đợi bọn Trần Tự xa , Triệu Tiểu Mạch mới thở phào nhẹ nhõm, cô bé sát gần Ôn Nam, ngẩng đầu hâm mộ cô, Ôn Nam đầu cô bé: “Sao thế?”
Trong mắt Triệu Tiểu Mạch lấp lánh ánh sáng: “Ôn Nam, giỏi thật đấy, ở cùng nhiều chuyện như cũng hoảng.”
Trong lòng Ôn Nam nhói lên, đưa tay nhéo nhéo ngón tay Triệu Tiểu Mạch: “Sẽ một ngày cũng giống như tớ thôi.”
Triệu Tiểu Mạch cúi đầu, cô bé cảm thấy cô bé vĩnh viễn sẽ ngày .
Hai khỏi khu gia thuộc, lúc qua cầu đá, Ôn Nam từ trong túi lấy một đôi găng tay sợi, đưa cho Triệu Tiểu Mạch một chiếc: “Hai chúng mỗi một chiếc găng tay sợi, đeo nó cắt cỏ tay sẽ đau nữa.”
Triệu Tiểu Mạch ngẩn , khi hồn chậm chạp nhận lấy găng tay sợi Ôn Nam đưa cho cô bé, đây là đầu tiên từ nhỏ đến lớn cô bé thấy găng tay sợi, từ nhỏ nhiều việc như , lúc đầu tay ngừng mài mụn nước, đến đầy tay đều là vết chai dày, bố bao giờ hỏi cô bé tay đau , cũng nỡ mua cho cô bé một đôi găng tay, thật nhà quê việc gần như ai đeo găng tay sợi cả.
Mắt Triệu Tiểu Mạch chua xót, cô bé hít hít mũi, trả găng tay cho Ôn Nam: “Tớ dùng, tay tớ đau, đeo .”
Nói xong nắm lấy tay Ôn Nam thoáng qua, tay cô mềm mại trắng nõn, nổi bật vết thương trong lòng bàn tay khá dọa , cùng là con gái, nhưng cô bé và Ôn Nam giống , cô bé ở quê bà nội thương, đến khu gia thuộc Trần nãi nãi và Trần doanh trưởng thương.
Đối với Triệu Tiểu Mạch mà , Ôn Nam là may mắn.
Thấy Triệu Tiểu Mạch kiên quyết đeo găng tay, Ôn Nam hết cách, chỉ thể tự đeo găng tay, hai đến ngã ba đường thì tách , một cắt cỏ cho bò, một cắt cỏ lợn cho lợn, lúc Ôn Nam đến bãi cỏ, mấy khác tới , duy chỉ Lâm Mỹ Trân tới.
Ôn Nam đeo găng tay cắt cỏ, một lớp găng tay sợi bảo vệ, vết thương trong lòng bàn tay đau như nữa, cô cắt xong một gùi cỏ, trời liền nổi gió, bao lâu lất phất hạt mưa, Ôn Nam thẳng , đưa tay che mi mắt trời, bầu trời buổi sáng còn xanh thẳm giờ phút xám xịt, phía đông bầu trời xẹt qua một tia chớp, xé rách bầu trời xám xịt thành hai nửa, ngay đó tiếng sấm ‘ầm ầm’ chấn động vang vọng bầu trời.
Trên bãi cỏ một cô bé mười ba mười bốn tuổi hô với Ôn Nam một tiếng: “Chị ơi, mưa , mau ch.óng đưa cỏ đến trại bò.”
Ôn Nam : “Được.”
Cô đặt liềm xuống, cúi nhanh ch.óng nhét một đống cỏ bên chân trong gùi, ai ngờ dùng sức, bụng bỗng nhiên đau rút một cái, cảm giác đau đớn ở bụng trĩu xuống, trĩu đến mức đặc biệt đau, từng cơn từng cơn.
Loại đau Ôn Nam rõ ràng nhất, là loại đau khi bà dì tới.
Ôn Nam khó chịu nhíu mày, nhét hết cỏ mặt đất trong gùi, chỉ trong chốc lát cúi , nước mưa tí tách ướt lưng, dính lưng lạnh lẽo, cô cõng gùi bung dù về phía trại bò, mấy khác bãi cỏ cũng đều cõng gùi, hai tay che đầu che mưa, chạy nhanh về phía trại bò.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-28.html.]
Triệu Tiểu Mạch cũng từ ngã ba đường bên chạy tới cùng Ôn Nam, cô bé phát hiện sắc mặt Ôn Nam đúng lắm: “Ôn Nam, thế?”
Ôn Nam lắc đầu: “Không .”
Cô sờ sờ cái bụng đau trĩu xuống, chạy đặc biệt nhanh, Triệu Tiểu Mạch cũng chạy theo cô, chỉ là lúc sắp đến trại bò, Ôn Nam bỗng nhiên rẽ ngoặt chạy đến một gốc cây to, lưng dựa cây, sắc mặt quẫn bách về phía Triệu Tiểu Mạch, Triệu Tiểu Mạch chút ngơ ngác, cô từ đầu đến chân một lượt, thấy cô thương, nhưng sắc mặt dường như càng trắng hơn: “Ôn Nam, chỗ nào thoải mái ?”
“Tớ đến tháng .”
Triệu Tiểu Mạch sửng sốt, hiển nhiên hiểu ý cô, Ôn Nam bỗng nhiên cảm giác trào một dòng nước ấm, sắc mặt theo đó trắng bệch, với Tiểu Mạch một nữa: “Tớ đến kỳ kinh nguyệt , thể tiếp nữa.”
Đi tiếp nữa đoán chừng trong ống quần đều là m.á.u.
Cái xui xẻo , sớm tới muộn tới, cứ nhè lúc mà tới, ngày nguyên chủ đến kỳ kinh nguyệt cô căn bản ký ức.
Triệu Tiểu Mạch rốt cuộc phản ứng , đến lưng Ôn Nam thoáng qua, cô mặc quần màu xanh đen, chỗ đũng quần loáng thoáng thể màu sắc đậm hơn một chút, tinh mắt là đó là cái gì, mặt Triệu Tiểu Mạch đỏ lên, thẹn gấp: “Cái, cái bây giờ?”
Ôn Nam thật hối hận hôm nay lúc mặc cái áo khoác, như quấn ở thắt lưng còn thể che một chút.
Cô Triệu Tiểu Mạch, thấy cô bé cũng chỉ mặc một chiếc áo sơ mi, bất đắc dĩ thở dài một tiếng, đặt gùi lưng xuống đất, đưa ô cho Triệu Tiểu Mạch: “Tiểu Mạch, đặt gùi xuống , tớ trông ở đây, che ô về lấy cho tớ cái áo khoác, tớ quấn ở thắt lưng thể che một chút.”
“Vậy đợi tớ, tớ ngay đây.”
Triệu Tiểu Mạch sốt ruột xổm xuống dỡ gùi lưng xuống, nhận lấy cái ô đen Ôn Nam đưa liền lao trong màn mưa, mưa rơi lớn, mắt vẫn là mưa phùn, đường đất phủ một tầng nước, chân giẫm qua chính là một dấu chân bùn, một đội mưa chạy về đường thấy Ôn Nam gốc cây, đều tò mò hai cái.
Cũng đang mưa, cô đó gì?
Phía chân trời tiếng sấm ‘ầm ầm’ vang dội, tia chớp cắt ngang bầu trời xám xịt.
Ôn Nam gốc cây, cái cây nhỏ, cành lá xum xuê rậm rạp hình thành một cái ô tự nhiên che ở phía , tiếng sấm sét đinh tai nhức óc, nơm nớp lo sợ, sống lưng cứ toát lạnh, chỉ sợ một tia sét đ.á.n.h về phía cô, dù trời đ.á.n.h sấm nên gốc cây.
Mưa càng rơi càng lớn, một lát mặt đất ướt hết, khí lạnh theo mưa to bao trùm xuống, Ôn Nam lạnh đến mức rùng một cái, một tay xoa xoa cánh tay, một tay dùng sức ấn cái bụng đau trĩu.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.