Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 271

Cập nhật lúc: 2026-03-28 23:54:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói xong xoay luôn, để hai trong phòng bếp.

Ôn Nam: …

Cô cúi đầu trừng mắt Trần Tự, nhỏ giọng : “Đừng nữa.”

Trần Tự rũ mắt khẽ, thêm chút củi trong bếp, dậy đến lưng Ôn Nam, nắm lấy tay cầm xẻng của cô: “Em rắc gia vị, giúp em xào.”

Tay đàn ông mang theo nhiệt độ lửa nướng qua, nóng bỏng, Ôn Nam bỏng đến rùng một cái, cô buông tay, từ bên cạnh cầm lấy gia vị, đổ chút giấm bên trong, mắt bỗng tối sầm, ngay đó trong tầm mắt xuất hiện khuôn mặt lạnh lùng của Trần Tự, đôi mắt đen nhánh của đàn ông quyến luyến cô, đầu lưỡi nóng bỏng cạy mở môi cô, móc, quấn lấy lưỡi cô buông, đầu óc Ôn Nam lập tức cứng đờ, ngẩn tại chỗ, thẳng đến khi môi lưỡi tê dại, bên tai truyền đến tiếng trầm thấp của Trần Tự mới hồn.

Sắc mặt cô đỏ bừng, giẫm chân Trần Tự một cái, giả vờ giận dữ trừng : “Nồi sắp cháy !”

Người đàn ông đảo vài cái nồi: “Không cháy.”

Ôn Nam: …

Trong phòng bếp đang đốt lửa, bên trong ấm áp, bây giờ bên ngoài trời lạnh , Ôn Nam cảm thấy nhiệt độ phòng bếp ấm áp vặn, thấy bên tóc mai Trần Tự đều là mồ hôi mỏng, cổ áo quân phục đều cởi bỏ vài cúc, cô chớp chớp mắt, hỏi: “Rất nóng ?”

Trần Tự: “Nóng.”

Được , xem câu đàn ông hỏa khí vượng còn thật sự giả.

Ôn Nam năm món một canh, suy xét đến sức ăn của Trần Tự và Đỗ đoàn trưởng lớn, cô chuẩn phần lượng mỗi món ăn nhiều một chút, khi canh khỏi nồi Đỗ đoàn trưởng trở , thấy Ôn Nam một bàn đồ ăn đầy đủ sắc hương vị, vội vàng bảo Trương Tiểu Nga Hợp tác xã cung tiêu mua hai cân rượu trắng, ông và Trần Tự cũng hơn một tháng gặp, nhân dịp đồ ăn tối nay Ôn Nam và Trần Tự uống một trận trò.

Ôn Nam cởi tạp dề bếp lò, thấy Trần Tự , theo bản năng hỏi một câu: “Anh thể uống rượu ?”

Trần Tự một cái: “Trời tối bộ đội, thể uống chút.”

Ôn Nam tò mò hỏi: “Tửu lượng thế nào?”

Cô nhớ rõ đó con trai Lý cục trưởng kết hôn, Trần Tự và Chu Nham ở tiệc rượu chuốc ít rượu trắng, Trần Tự hình như việc gì.

Trần Tự nhân lúc phòng bếp ai, khom lưng mổ nhẹ lên môi Ôn Nam: “Tửu lượng thành vấn đề.”

Mặt Ôn Nam đỏ lên, cô phát hiện khi Trần Tự trở về, bắt cơ hội liền hôn cô.

Không bao lâu Trương Tiểu Nga xách hai chai rượu trắng trở , bà về lấy hai cái bát rượu qua đây, Ôn Nam ở bên cạnh Trần Tự, thỉnh thoảng thoáng qua rượu trắng trong bát rượu, ăn một miếng rau, đầu thoáng qua Trần Tự. Người đàn ông ghế dài, lưng tự nhiên cong, sườn mặt góc cạnh rõ ràng, mũi cao thẳng, khi chuyện với Đỗ đoàn trưởng, khóe môi ngậm vài phần ý , tầm mắt Ôn Nam dời xuống, dừng ở yết hầu lồi của đàn ông, theo tiếng chuyện của , yết hầu lăn lộn lên xuống, cũng đến chuyện gì cao hứng với Đỗ đoàn trưởng, trong cổ họng đàn ông tràn tiếng trầm thấp.

“Ê, tròng mắt cháu đều sắp dính lên Trần doanh trưởng .”

Bên cạnh bỗng truyền đến giọng Trương Tiểu Nga, ngay đó Trần nãi nãi và Mạnh Thu ha hả, ngay cả Đỗ đoàn trưởng cũng phát tiếng sảng khoái, cố tình Trương Tiểu Nga còn đang : “Cháu gì cũng là con gái, cho dù một tháng gặp Trần doanh trưởng, cũng cần cứ chằm chằm .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-271.html.]

“Cháu đừng Nam Nam nữa.”

Trần nãi nãi ngăn cản Trương Tiểu Nga.

Mạnh Thu cũng : “Nam Nam, mau ăn rau, thím Trương con đùa với con đấy.”

Ôn Nam: …

Ôn Nam:!

Mặt cô đỏ bừng bừng, khi thấy Trần Tự cô, Ôn Nam trực tiếp yên, cô bỗng nhiên dậy: “Cháu ăn no .” Sau đó đầu cũng ngoảnh chạy trong phòng.

Tiếng của Trương Tiểu Nga càng lớn hơn.

Ôn Nam: …

Ôn Nam ở trong phòng một lát mới cọ tới cọ lui , giống như lời Trương Tiểu Nga , còn biến thành vợ nhỏ, sự e lệ của vợ nhỏ .

Ôn Nam: …

Cô cảm thấy Trương Tiểu Nga ăn cơm cũng bịt miệng bà .

Trên bàn cơm Trần Tự và Đỗ đoàn trưởng nhiều chuyện, hai đến chuyện qua năm Đỗ đoàn trưởng xuất ngũ, khí vốn còn vui vẻ lập tức trầm mặc xuống, Trương Tiểu Nga phòng bếp lấy cái bát, mặc kệ Đỗ đoàn trưởng ngăn cản thế nào, nhất định rót cho một bát rượu trắng ừng ực uống cạn, bao lâu men say dâng lên, Trương Tiểu Nga ôm Ôn Nam đến rối tinh rối mù, nỡ , bà coi khu gia thuộc là nhà , nghĩ đến sang năm , còn cách con gái xa như liền càng khó chịu.

Đỗ đoàn trưởng cũng cảm xúc bi thương của Trương Tiểu Nga ảnh hưởng, ông cúi đầu, hai tay dùng sức xoa xoa mặt, khi ngẩng đầu lên, tròng mắt chút đỏ ngầu.

Trần nãi nãi và Mạnh Thu an ủi Trương Tiểu Nga, mãi cho đến đêm khuya bữa cơm mới kết thúc.

Đỗ đoàn trưởng thể là tâm tình lắm, uống đến thượng đầu, cả choáng váng, Trương Tiểu Nga say khướt, Trần Tự vác Đỗ đoàn trưởng trở về, Mạnh Thu và Ôn Nam đỡ Trương Tiểu Nga trở về, khi sắp xếp cho hai vợ chồng Đỗ đoàn trưởng xong hai mới trở về. Về đến nhà Trần nãi nãi rửa nồi bát gần xong , Ôn Nam đẩy Trần nãi nãi và Mạnh Thu, để các bà về phòng sớm nghỉ ngơi, còn , dù ngày mai chủ nhật, cô nghỉ đến trường học, ngủ muộn cũng thể ngủ nướng.

Trần nãi nãi ngáp một cái: “Vậy bà ngủ đây.”

Mạnh Thu để giẻ lau lên bếp lò, mắt đều buồn ngủ đến mở : “Nam Nam, dì nhỏ ngủ , con xong mau ch.óng qua đây.”

Ôn Nam gật đầu: “Vâng.”

Cô thêm nước trong nồi, chuẩn đun nước nóng tắm rửa, trong sân truyền đến tiếng đóng cửa, ngay đó ngoài phòng bếp truyền đến tiếng bước chân trầm , n.g.ự.c Ôn Nam mạc danh nhảy loạn, cô cầm lấy nắp nồi đậy , tiếng bước chân dần dần tới gần, cái bóng kéo dài mặt đất, căng thẳng nuốt nước miếng.

 

 

Loading...