Lông mày Trần Tự khẽ nhướng lên một cái, tầm mắt lướt qua vai Mạnh Thu, rơi khuôn mặt nhỏ nhắn đang ngủ say của Ôn Nam, nhiều, chỉ một câu: “Con sẽ để Ôn Nam chịu tủi .”.
Hai ngày nay bọn Ôn Nam đều ở tại nhà khách của công xã, chờ Đội phụ liên bên giải quyết chuyện Mạnh Thu và Phùng Xuân ly hôn, mãi cho đến giữa trưa ngày thứ ba, Chủ nhiệm Đội phụ liên đích tới, đưa bọn Ôn Nam văn phòng đường phố của công xã, xong thủ tục ly hôn cho Mạnh Thu và Phùng Xuân. Hộ khẩu của Mạnh Thu cũng định chuyển đến thành phố Nam Dương, Trần Tự đưa Ôn Nam và Mạnh Thu Cục công an huyện Lâm Môn, tìm quen chứng nhận chuyển hộ khẩu cho Mạnh Thu.
Làm xong những việc , ba xe chạy tới ga tàu hỏa thành phố Vận Mân, lên chuyến tàu hỏa chạy tới thành phố Nam Dương lúc chín giờ tối.
Trần Tự mua ba vé giường , đều ở trong một khoang, Ôn Nam và Mạnh Thu ở hai giường hai bên, Trần Tự để hành lý lên giá, cầm bình toong quân dụng phòng nước nóng lấy nước nóng. Ôn Nam lấy túi xuống đặt ở góc giường, chú ý tới dì nhỏ khi lên xe cứ lẳng lặng cửa sổ, ngoài cửa sổ thất thần.
Ôn Nam qua dựa bà: “Dì nhỏ, dì đang nghĩ gì thế?”
Mạnh Thu hồn, phong cảnh dần lùi ngoài cửa sổ, giọng điệu chút buồn bã: “Dì bao giờ nghĩ tới một ngày dì sẽ rời khỏi thành phố Vận Mân, Nam Nam.” Mạnh Thu đầu về phía Ôn Nam, giữa ấn đường nếp nhăn tích tụ quanh năm suốt tháng, bà năm nay hơn bốn mươi , quanh năm vất vả việc nhà, khuôn mặt xinh bao phủ tang thương của năm tháng, bà nắm lấy tay Ôn Nam: “Dì nhỏ ngờ tới, một ngày thật sự sẽ ly hôn với Phùng Xuân.”
Ôn Nam nắm ngược tay bà, : “Dì nhỏ, từ nay về , chúng đều đừng nghĩ đến chuyện nhà họ Phùng nữa, nửa đời con và Trần Tự nuôi dì, dì cứ an tâm theo chúng con là .”
Mạnh Thu , nữa đầu ngoài cửa sổ.
Tuy rằng dì nhỏ cái gì cũng , nhưng Ôn Nam thể cảm giác , từ sáng nay dì nhỏ dậy thật sớm nông trường cải tạo lao động ở công xã Triều Dương thăm Phùng Nhân, bao lâu trở về thì bắt đầu thích hợp lắm, bà một bên giường thật lâu, mãi cho đến khi Chủ nhiệm Đội phụ liên tới mới hồn.
Ôn Nam mím môi, vòng vo hỏi: “Dì nhỏ, sáng nay dì nông trường cải tạo gặp Phùng Nhân ?”
Mạnh Thu nhẹ nhàng gật đầu: “Gặp .” Bà thở dài: “Dì với nó chuyện dì và bố nó ly hôn, lương thực mỗi tháng để bố nó đưa, dì sẽ tới nữa.”
Nói đến đây, Mạnh Thu bỗng nhiên cúi đầu c.ắ.n môi thành tiếng.
Trong lòng bà khó chịu, càng nhiều hơn là thất vọng và nguội lạnh.
Sáng nay bà thăm Phùng Nhân, với nó chuyện xảy trong nhà thời gian , con trai lớn chỉ quan tâm bà, còn oán trách bà, đều là vì bà trả tiền tuất của Ôn Quốc cho Ôn Nam, hại trong nhà tiền, cũng hại nó cưới vợ, ngàn sai vạn sai đều là của là bà, cả nhà đều ném tội lên bà, bà cũng năm đó sinh hai đứa con để gì?
Ôn Nam ôm lấy Mạnh Thu, cảm giác thể bà run lên từng đợt, rõ ràng đang kìm nén tiếng , cô vỗ vỗ lưng Mạnh Thu: “Dì nhỏ, dì còn con.”
“Ừ.”
Mạnh Thu hít hít mũi, ôm Ôn Nam, giọng rầu rĩ: “Dì nhỏ cũng chỉ còn con.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-262.html.]
Chuyến tàu hỏa cả một đêm, chín giờ sáng hôm đến thành phố Nam Dương, trải qua một đêm lắng đọng, cảm xúc bi thương của Mạnh Thu tiêu hóa một ít, bà tiến lên giúp đỡ Trần Tự cùng cầm hành lý, Trần Tự tránh : “Dì cùng Ôn Nam là , đồ đạc để con cầm.”
Ôn Nam và Mạnh Thu ở bên ngoài, Trần Tự xách đồ theo các cô, khỏi ga tàu hỏa Ôn Nam liền thấy xe Jeep quân dụng dừng ở đối diện đường cái, Chu Nham ở ghế phụ, tròng mắt đen láy đảo loạn, khi thấy bọn họ, Chu Nham vẫy vẫy tay: “Ôn Nam, Trần Tự, bên !”
Chu Nham xuống xe, từ trong tay Trần Tự nhận lấy tay nải, thấy Mạnh Thu bên cạnh Ôn Nam, còn đợi mở miệng hỏi thăm, Trần Tự một bước giới thiệu: “Dì nhỏ của Ôn Nam.”
Chu Nham sảng khoái : “Cháu chào dì nhỏ, cháu tên là Chu Nham, là chiến hữu của Trần Tự.”
Mạnh Thu : “Chào .”
Bà theo Ôn Nam ghế của xe, hiếm lạ trong xe, đây là đầu tiên bà xe con bốn bánh, giống với xe khách đường dài.
“Cậu muộn một ngày đấy.”
Chu Nham lái xe ở phía , đầu thoáng qua Trần Tự: “Hôm qua tới đây, hại chạy uổng công một chuyến.”
Trần Tự: “Xin , chút việc chậm trễ một ngày.”
Chu Nham ngước mắt, liếc kính chiếu hậu, tầm mắt dừng vài giây mặt Ôn Nam và Mạnh Thu, đừng , Ôn Nam và dì nhỏ của cô trông cũng khá giống , nhất là đôi mắt.
Xe chạy đến tiệm cơm quốc doanh, mấy ăn bữa sáng xuất phát, mãi cho đến hơn một giờ trưa mới đến khu gia thuộc.
Trần Tự và Ôn Nam đưa Mạnh Thu về phía khu gia thuộc, Chu Nham trả xe cho quân khu, giờ đường trong khu gia thuộc khá nhiều , các quân tẩu tới lui sôi nổi chào hỏi Ôn Nam và Trần Tự, hỏi Mạnh Thu là ai, Trần Tự giới thiệu : “Dì nhỏ của Ôn Nam.”
Bọn họ sắp đến nhà họ Trần thì thấy Trương Tiểu Nga từ trong nhà chạy , Trương Tiểu Nga “hây da” một tiếng: “ giọng chút giống các mà, các cuối cùng cũng trở , ơ, đây là ai ? Ôn Nam, trông khá giống cháu, là ” Chữ Trương Tiểu Nga nuốt trở về.
Bà suýt nữa quên, bố Ôn Nam mất sớm .
Ôn Nam : “Thím Trương, đây là dì nhỏ của cháu, dì tên là Mạnh Thu.” Sau đó giới thiệu cho Mạnh Thu: “Đây là vợ Đỗ đoàn trưởng ở cách vách, Trương Tiểu Nga, cháu gọi là thím Trương.”
Trương Tiểu Nga : “Hây, Ôn Nam, như , cháu và dì nhỏ cháu trông thật giống , thoạt còn tưởng rằng hai là con đấy.”