Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 261

Cập nhật lúc: 2026-03-28 23:54:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Nam thấy thế, dịch bước về phía , bàn tay mềm mại nắm lấy nắm đ.ấ.m cứng rắn lạnh lẽo của đàn ông, khi Trần Tự rũ mắt về phía cô, cô nhỏ giọng : “Chúng chấp nhặt với loại cặn bã .”

Trần Tự nắm ngược tay Ôn Nam, chuyện..

Chuyện góa phụ Lý và Phùng Xuân bắt truyền khắp bộ thôn Khê Thủy, hai dân quân của đội sản xuất giải , nhốt căn phòng phía bộ đại đội, ngày mai lôi sân phơi lúa, mở đại hội phê đấu hai bọn họ.

Người vây quanh nhà góa phụ Lý dần dần tản .

Ôn Nam và Trần Tự nhiều chuyện với Chủ nhiệm Đội phụ liên cùng Đại đội trưởng, Chủ nhiệm Đội phụ liên hứa với Ôn Nam, trong hai ngày sẽ xử lý chuyện dì nhỏ cô ly hôn với Phùng Xuân. Sau khi tách khỏi đám Chủ nhiệm Đội phụ liên, Ôn Nam và Trần Tự đưa Mạnh Thu về nhà họ Phùng, bọn họ buổi tối ở tại nhà khách của công xã, ở nhà họ Phùng. Nghĩ đến nhà họ Phùng dấu vết Phùng Xuân và góa phụ Lý chuyện bậy bạ, đừng trong lòng Mạnh Thu thoải mái, Ôn Nam đều cảm thấy ghê tởm.

Vừa ghê tởm bẩn.

Trở nhà họ Phùng, Mạnh Thu lấy quần áo trong tủ , lấy mấy bộ quần áo của Ôn Nam . Thật quần áo của hai đều nhiều lắm, thời buổi may quần áo đều cần phiếu vải, mỗi nhà mỗi hộ nhiều phiếu vải để may quần áo như , quần áo của Ôn Nam và Mạnh Thu thu dọn , cũng chỉ một cái tay nải lớn nhỏ.

Trần Tự xách tay nải trong tay, với Ôn Nam: “Em cùng dì nhỏ, đồ đạc để cầm.”

Ôn Nam : “Vâng.”

đến bên cạnh Mạnh Thu, hai tay ôm lấy cánh tay gầy yếu của Mạnh Thu: “Dì nhỏ, chúng thôi.”

Mạnh Thu thoáng qua cái sân sinh sống mấy chục năm, từng cành cây ngọn cỏ nơi bà đều quen thuộc, đột nhiên rời khỏi nơi , trong lòng Mạnh Thu ít nhiều vẫn chút thích ứng, nhưng nghĩ , nửa đời cần sống chung với Phùng Xuân nữa, cục tức nghẹn trong lòng cũng tan : “Nam Nam, khi , dì xem Phùng Nhân một chút.”

Không đợi Ôn Nam chuyện, Mạnh Thu nắm lấy tay cô: “Dì nhỏ một việc hỏi nó.”

Ôn Nam gật đầu: “Được.”

Từ nhà họ Phùng , mặt trời lặn xuống núi, Vương thẩm Mạnh Thu , ôm cháu trai theo Mạnh Thu một đoạn đường, tiễn bọn họ đến đầu thôn Khê Thủy. Trên đường gặp ít , đều chào hỏi Mạnh Thu và Ôn Nam. Vương thẩm vỗ vỗ đứa cháu trai đang ngủ trong lòng, với Mạnh Thu: “Cô cũng , cần chịu lão Phùng bắt nạt nữa, nửa đời theo Nam Nam ở thành phố Nam Dương, cháu rể cô ở bộ đội còn là quan chức, Tiểu Thu , phúc khí của cô đều ở phía đấy.”

Trên mặt Mạnh Thu hiếm khi lộ nụ an ủi.

Ba đến công xã thì trời tối đen, Trần Tự đưa các cô đến nhà khách , thuê hai gian phòng, đưa Ôn Nam và dì nhỏ tiệm cơm quốc doanh ăn cơm chiều. Giày vò cả buổi chiều, Ôn Nam cũng chút mệt mỏi, cô và Mạnh Thu rửa mặt xong giường, hai trần nhà, nhiều chuyện. Mạnh Thu về nỗi khổ của bà những năm nay ở nhà họ Phùng, về chuyện lúc nhỏ của bà và Ôn Nam, đến cuối cùng Mạnh Thu che mặt đến thở nổi.

Bà hận chính lúc mù mắt coi trọng Phùng Xuân, hận chính sinh hai đứa con trai hiểu chuyện.

Mạnh Thu lau nước mắt, ôm lấy Ôn Nam: “Nam Nam, là dì nhỏ với con, những năm nay để con chịu tủi ở trong nhà.”

Ôn Nam vỗ vỗ lưng Mạnh Thu, an ủi : “Dì nhỏ với con, với con là nhà họ Phùng, những năm nay nếu dì nhỏ che chở con, kiên trì nuôi con học, con bây giờ còn tìm công việc giáo viên .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-261.html.]

Mạnh Thu hít hít mũi: “Con giáo viên ?”

Ôn Nam : “Vâng, giáo viên ở trường tiểu học thôn Hạnh Hoa, tiền lương một tháng mười đồng lận, mỗi tháng còn thêm trợ cấp.”

“Dì ngay mà, Nam Nam nhà chúng là đứa trẻ tiền đồ.”

Mạnh Thu vén tóc con trán Ôn Nam tai, giữa mày mắt đều là sự dịu dàng và yêu thương đối với Ôn Nam.

Ôn Nam mím môi, xoay đối mặt với Mạnh Thu: “Dì nhỏ, con thẳng thắn với dì một chuyện.”

Mạnh Thu ngẩn : “Chuyện gì?”

Ôn Nam do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn đem chuyện giữa cô và Trần Tự một năm một mười , nếu bây giờ , đợi dì nhỏ đến khu gia thuộc giải thích thì muộn, dù đối với ở khu gia thuộc mà , cô và Trần Tự vẫn là quan hệ em họ.

Mạnh Thu ngẩn ngơ Ôn Nam, tiêu hóa những chuyện cô .

Một lát , mới hỏi: “Cho nên , chuyện con và Tiểu Tự kết hôn, ở khu gia thuộc đều ?”

Ôn Nam thấp giọng “Vâng” một tiếng: “Chúng con trở về vốn định là đón dì đến khu gia thuộc, Trần Tự sẽ gọi điện thoại cho bộ đội của trai con, để bộ đội bên xác minh phận của con, nộp báo cáo xin kết hôn lên bộ đội, đợi báo cáo xuống chúng con sẽ kết hôn, đơn xin kết hôn bộ đội thông qua, phận em giả của con và Trần Tự tự nhiên sẽ tự sụp đổ.”

Mạnh Thu bỗng nhiên bật , Ôn Nam sửng sốt, cô nghi hoặc : “Dì nhỏ, dì cái gì?”

Mạnh Thu : “Con và Trần Tự thật là duyên phận trời định, như đều thể đến với .”

Hình như cũng đúng.

Cô từ thế kỷ mới xuyên qua, xuyên đến nguyên chủ cùng tên cùng họ, ngay cả tướng mạo cũng giống , sai sót ngẫu nhiên tìm Trần Tự, còn thật sự chút giống duyên phận trời định.

Đêm nay Ôn Nam và dì nhỏ trò chuyện thật lâu, mãi cho đến nửa đêm mới ngủ, đến nỗi ngày hôm khi Trần Tự tới gõ cửa, Ôn Nam còn ngủ đến tối tăm mặt mũi. Trần Tự ở cửa phòng, thoáng qua Ôn Nam đang ngủ say sưa trong phòng, đáy mắt hiện lên ý , đưa bữa sáng cho Mạnh Thu: “Dì nhỏ, dì ăn , đợi Ôn Nam tỉnh, con đưa cô tiệm cơm ăn.”

“Trần Tự.”

Khi Trần Tự xoay rời , Mạnh Thu gọi , bà do dự một lát mới : “Chuyện của con và Nam Nam, con bé đều với dì .”

 

 

Loading...