Hai rời khỏi tiệm cơm quốc doanh, tay Ôn Nam vẫn luôn Trần Tự nắm, cô ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn Trần Tự bên cạnh, ánh mắt khuôn mặt góc cạnh của đàn ông, ở bên ngoài và ở nhà giống lắm, khi ở mặt cô thỉnh thoảng thích ôm cô, hôn cô, ở bên ngoài thì lưng thẳng tắp, mắt thẳng về phía , dù nắm tay cô cũng một loại khí thế chính trực.
Ôn Nam nảy ý định trêu chọc , gần một chút, khẽ gọi một tiếng: “Anh.”
Bàn tay to lớn vẫn luôn nắm lấy tay cô đột nhiên cứng đờ, Ôn Nam thậm chí thể cảm nhận rõ ràng hình cao lớn của Trần Tự cũng cứng , đàn ông cúi mắt, đôi mắt đen láy chăm chú cô, đáy mắt sự dò xét, phức tạp, còn nhiều cảm xúc cô hiểu .
Ôn Nam chút ngơ ngác, nghi hoặc chớp mắt: “Sao ạ?”
Cô sờ sờ mặt và khóe miệng, bất giác nghĩ rằng mặt dính thứ gì đó bẩn, những hành động nhỏ của cô đều lọt mắt Trần Tự, yết hầu đàn ông khẽ động, đầu con đường phía , bàn tay nắm lấy tay Ôn Nam siết c.h.ặ.t hơn một chút: “Không gì.” Anh dắt Ôn Nam tiếp: “Chúng về nhà khách lấy đồ bến xe.”
“Ồ.”
Ôn Nam mơ hồ cảm thấy Trần Tự chút , nhưng cô là ở .
Hai trở về nhà khách, Trần Tự đeo ba lô lên, bình nước cũng đổ đầy nước nóng, dẫn Ôn Nam đến bến xe thành phố Vận Mân, buổi sáng một chuyến xe lúc chín giờ, hai đến bến xe đúng tám giờ bốn mươi, Trần Tự dẫn Ôn Nam ở hàng ghế , chẳng mấy chốc xe chật kín , ghế hết, vẫn mang ghế đẩu nhỏ ở lối .
Ôn Nam cạnh cửa sổ, cửa sổ mở , gió sớm mai thổi mặt, mang theo sự mát mẻ của mùa thu.
Chiếc xe ô tô kiểu cũ từ từ rời khỏi bến xe, Ôn Nam thành phố Vận Mân xa lạ dần xa khỏi tầm mắt, xe chạy hơn hai tiếng thì đến huyện Lâm Môn, hai bắt kịp chuyến xe từ huyện Lâm Môn công xã Triều Dương, chỉ là họ đến muộn, xe chật kín , chuyến tiếp theo đợi đến chiều.
Trần Tự dẫn Ôn Nam lên xe, đưa Ôn Nam đến cạnh ghế của một phụ nữ, Ôn Nam, hai cánh tay chống lên tay vịn hai bên ghế của Ôn Nam, che chở cô trong lòng , đường xe xóc nảy, lưng Ôn Nam áp sát l.ồ.ng n.g.ự.c cứng rắn của Trần Tự, nhiệt độ nóng bỏng đàn ông qua lớp quần áo mỏng manh truyền đến, Ôn Nam hai tay nắm c.h.ặ.t t.a.y vịn, nhích về phía một chút, cố gắng để áp sát Trần Tự như , kết quả động, xe xóc nảy một cái, một tay đàn ông từ phía vòng qua ôm lấy eo cô, kéo Ôn Nam khó khăn nhích về phía một chút áp sát .
Ôn Nam: …
Giọng Trần Tự trầm thấp từ tính, ánh mắt ngoài cửa sổ: “Đừng động đậy, trong xe đông.”
Xe xóc nảy suốt một chặng đường, giữa đường lượt xuống xe, phụ nữ bên cạnh cũng dậy xuống xe, Ôn Nam cuối cùng cũng giải thoát, ghế dậm dậm hai chân, thời buổi xa thật là khó khăn, cô ngẩng đầu Trần Tự, đàn ông thẳng tắp, cao ráo chân dài, khuôn mặt lạnh lùng, từ góc độ của cô thấy yết hầu nhô lên và quai hàm góc cạnh của đàn ông.
Ôn Nam chớp mắt, hỏi: “Anh mệt ?”
Trần Tự cúi mắt cô: “Không mệt.”
Đừng một hai tiếng, dù là một hai ngày cũng chịu , ở trong quân đội huấn luyện quen .
Anh đôi môi khô của Ôn Nam, lấy bình nước trong túi đưa cho cô: “Uống chút nước cho đỡ khô họng.”
“Vâng.”
Ôn Nam nhận lấy bình nước uống hai ngụm, nước trong bình vẫn còn nóng, cô ngẩng đầu đưa bình nước cho Trần Tự: “Anh uống ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-253.html.]
Trần Tự nhận lấy bình nước uống mấy ngụm vặn nắp cất ba lô, chịu đựng nửa tiếng cuối cùng cũng đến công xã Triều Dương, khi xuống xe Trần Tự dẫn Ôn Nam đến tiệm cơm quốc doanh ăn trưa, dẫn cô về phía thôn Khê Thủy, suốt chặng đường Ôn Nam lo lắng gì cả, đều là Trần Tự lo liệu hết, ngay cả khi đến công xã Triều Dương, cũng cần Ôn Nam nhớ đường theo trí nhớ, Trần Tự dẫn cô một cách quen thuộc về thôn Khê Thủy.
Ôn Nam chút tò mò: “Anh vẫn còn nhớ đường ?”
Trần Tự: “Nhớ.”
Ôn Nam: …
Thôi , trí nhớ nhận đường của một quả thực mạnh.
Hai bên đường ít qua , Trần Tự vẫn luôn nắm tay Ôn Nam, đợi đến nơi vắng , Ôn Nam gần Trần Tự, khẽ hỏi: “Em một chuyện hỏi , thể thật với em ?”
Trần Tự cúi mắt cô, dường như cô hỏi gì: “Em hỏi chuyện của Phùng Nhân?”
Ôn Nam tủm tỉm gật đầu: “Lần Phùng Nhân đ.á.n.h, là ?”
Lần cô hỏi Trần Tự, kết quả moi lời nào từ miệng đàn ông, Ôn Nam tha thiết , Trần Tự mắt thẳng về phía , trong cổ họng phát một tiếng: “Ừ.”
“Em đoán ngay là mà!”
Ôn Nam nhảy đến mặt , lùi theo bước chân của , đôi mắt xinh tràn đầy sự vui sướng: “Đánh lắm, cho cái thằng khốn đó từ nhỏ bắt nạt nguyên… em!”
Trần Tự kéo tay Ôn Nam, kéo cô về bên cạnh: “Đi cho cẩn thận, đừng ngã.”
Ôn Nam : “Em .”
Bây giờ trong lòng cô vô cùng sung sướng, nghĩ đến việc Phùng Nhân lúc đó Trần Tự đ.á.n.h t.h.ả.m như là thấy hả giận, cô ngẩng đầu Trần Tự bên cạnh, xung quanh, con đường là một đoạn đường nhỏ, qua ít, thêm một đoạn nữa gần như ai, Ôn Nam nắm lấy cánh tay Trần Tự, nhảy lên hôn lên má đàn ông một cái.
Một tiếng “chụt” vang lên, con đường nhỏ yên tĩnh rõ ràng.
Trần Tự: …
Vành tai đàn ông ửng đỏ, ho nhẹ một tiếng: “Đi cho cẩn thận.”
Khi sắp đến thôn Khê Thủy qua một cây cầu nước, Ôn Nam qua cầu đá thì thấy tiếng cãi vã từ bụi cỏ cao bằng đầu cách đó xa, giọng phụ nữ quen thuộc, Ôn Nam còn kịp nhận là ai, Trần Tự bên cạnh dắt cô qua đó, giọng đàn ông bất giác chút lạnh lùng: “Nghe giọng là dì nhỏ của em, chúng qua đó xem.”