Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 25

Cập nhật lúc: 2026-03-28 23:49:37
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu là , với Khang liên trưởng thế nào?

Khang liên trưởng, vợ và em rể dan díu rõ?

Khang liên trưởng, vợ bên ngoài ?

Ôn Nam một nữa ngước mắt sang, bất ngờ đụng ánh mắt Trần Tự qua, cô sửng sốt một chút, đó bưng bát cắm cúi húp cháo, húp hai ngụm ngẩng đầu với một cái.

Trần Tự: …

Ăn cơm xong Trần nãi nãi rửa xong bát đũa, đun cho Ôn Nam và Trần Tự một nồi nước tắm ngủ.

Trong sân sáng ánh đèn vàng ấm áp, Ôn Nam bưng chậu tráng men bếp, múc nửa chậu nước nóng, cẩn thận bưng đến bên giếng bơm non nửa chậu nước giếng, cô bưng chậu tráng men đầy chậm rãi dậy nhà đóng cửa , vì lòng bàn tay mụn nước, còn vết thương cỏ cắt, chạm nước nóng là đau, cô lề mề tắm hơn nửa tiếng đồng hồ, ngạnh sinh sinh biến nước nóng thành nước lạnh.

Bên ngoài hai lượt tiếng bước chân qua cửa sổ, một lát truyền đến tiếng tát nước và tiếng đóng cửa.

Ôn Nam tắm xong quần áo sạch, đem quần áo bẩn giếng giặt sạch, giặt quần áo dùng nước lạnh, hai tay thương cho thoải mái hơn một chút, giặt xong quần áo, tay đau, cách nào vắt quần áo, tùy tiện vắt vài cái ướt sũng treo bên cạnh quân phục của Trần Tự, đàn ông tay khỏe, quân phục phơi phẳng phiu dây thừng, nhỏ xuống một giọt nước nào.

Cô vẩy vẩy đôi tay đau nhức, bốn cái mụn nước trong lòng bàn tay, hai cái đặc biệt to, thấy ghê .

Ôn Nam dùng ngón tay ấn ấn mụn nước trong lòng bàn tay, phòng của Trần Tự và Trần nãi nãi, đều tắt đèn , cô do dự một lát, thả nhẹ bước chân đến cửa phòng Trần Tự nhẹ nhàng gõ cửa: “Anh, ngủ ?”

“Có việc gì ?”

Giọng trầm thấp của đàn ông cách một cánh cửa truyền , nửa điểm buồn ngủ.

Ôn Nam nhỏ giọng : “Trong phòng kim ? Em mượn dùng một chút.”

Trần Tự đoán gì, dậy cầm cái quần vắt ở cuối giường mặc , Ôn Nam ở ngoài phòng thấy một tiếng khóa thắt lưng trầm đục, ngay đó đèn trong phòng bật sáng, đàn ông mặc áo ba lỗ công nghiệp mở cửa, Ôn Nam đang ngoài cửa, ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn híp mắt cong mày với , xoay về phòng: “ lấy cho cô.”

Anh mở hộp sắt bàn, từ một cuộn chỉ nhỏ rút một cây kim xoay đưa cho cô, lúc Ôn Nam đưa tay nhận kim, liếc mụn nước trong lòng bàn tay cô, nghĩ đến khả năng chịu đau của cô thể kém hơn một chút, bèn bụng nhắc nhở một câu: “Lúc khêu mụn nước thì nhịn một chút, sẽ đau đấy.”

Ôn Nam: …

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-25.html.]

Câu còn đỡ, còn gan tự tay nữa.

Ôn Nam cầm kim, mụn nước trong tay, thực sự dũng khí xuống tay, bèn mím môi, ngẩng đầu về phía Trần Tự bên trong cửa, đưa kim qua, chút khó xử mở miệng: “Anh giúp em khêu ? Tự em dám khêu.”

Trần Tự khẽ nhíu mày, cây kim đưa tới mắt, do dự một chút đưa tay nhận lấy, vượt qua Ôn Nam sân: “Ra sân khêu cho cô.”

Cô nam quả nữ ở chung một phòng thích hợp, là đàn ông con trai , nhưng suy nghĩ đến danh tiếng của nữ đồng chí.

Ôn Nam theo lưng Trần Tự, đàn ông hình cao lớn đĩnh đạc, bờ vai rộng lớn, cái bóng đổ lưng bao trùm cô trong bóng tối, cô chạy chậm đến xuống ghế đẩu cái bàn vuông nhỏ, Trần Tự bật đèn đến bên cạnh cô xổm xuống, đàn ông vóc dáng cao lớn, cho dù xổm cũng cao hơn cô nửa cái đầu, cúi đầu, giọng đè xuống thấp, trong đêm tối tĩnh lặng loại từ tính khàn khàn.

“Đặt tay lên bàn.”

Ôn Nam theo, đặt tay ngang bàn, Trần Tự một tay giữ góc bàn, một tay cầm kim chọc mụn nước trong lòng bàn tay Ôn Nam, mũi kim lấp lánh ánh đèn vàng ấm áp, Ôn Nam theo bản năng căng cứng , c.ắ.n răng nhắm mắt đầu sang một bên, lúc cảm giác lòng bàn tay đau nhói, nhịn rụt cánh tay .

“Đừng động đậy!”

Người đàn ông nhanh ch.óng bắt lấy ngón tay cô giữ c.h.ặ.t, để cô động đậy , cũng nắm tay .

Trần Tự cầm mũi kim chọc lớp da mỏng manh, Ôn Nam c.ắ.n môi khẽ hừ một tiếng, tiếng nức nở nho nhỏ giống như mèo con, trong đêm tối rõ ràng, ngón tay trong lòng bàn tay giãy giụa một chút, lực đạo đàn ông nắm ngón tay Ôn Nam tăng thêm vài phần, giọng trầm thấp khàn hơn vài phần: “Nhịn thêm chút nữa, sắp xong .”

Ôn Nam dùng sức c.ắ.n môi , từ đầu đến cuối dám , cũng đặc biệt đau, chính là nỗi sợ hãi mũi kim chọc thịt và cảm giác đau đớn khi mụn nước vỡ chút sợ hãi, cô thậm chí loáng thoáng cảm giác luồng thở nhạt phả lòng bàn tay, Ôn Nam biên độ nhỏ đầu một chút, mắt híp mở một đường, thấy Trần Tự đang nghiêng đối diện với cô.

Người đàn ông khẽ nhíu mày, giữa lông mày vô cớ thêm vài phần sắc bén, mặc áo ba lỗ công nghiệp, cánh tay lộ màu sắc đồng đều, nhưng đường nét cơ bắp cánh tay lưu loát săn chắc, bàn tay to đang nắm ngón tay cô cảm giác dùng bao nhiêu lực, cố tình thoát .

“Xong .” Trần Tự cầm khăn mặt nhẹ nhàng lau vết thương tay cô, buông tay cô : “Lát nữa về phòng bôi chút t.h.u.ố.c nước, tối nay đừng đụng nước nữa.”

Ôn Nam rũ mắt, khẽ nắm tay , ngón tay nắm đỏ, cũng cứng.

Trần Tự đặt khăn mặt xuống, thấy tiếng nước tí tách trong sân, đầu thấy dây thừng phơi áo sơ mi và quần của Ôn Nam, quần áo nhỏ một vũng nước, đặt kim lên bàn, qua vắt khô quần áo của Ôn Nam, Ôn Nam thấy tiếng nước rào rào, thổi thổi lòng bàn tay, ngẩng đầu liền thấy Trần Tự giũ giũ quần áo của cô, phơi quần áo ngay ngắn lên dây thừng, cô dậy đến bên cạnh Trần Tự, sờ sờ góc áo, một chút nước nào.

Cô ngẩng đầu về phía Trần Tự cao hơn cô nhiều, cong mày : “Cảm ơn .”

 

 

Loading...