Ăn trưa xong, Ôn Nam sang nhà họ Liêu thăm Phương Bình và đứa bé.
Phương Bình giường, đầu quấn khăn, bên trong giường đặt đứa bé mới sinh hai ngày, Ôn Nam tò mò ghé đầu .
Đứa bé nhỏ nhỏ, đặc biệt nhỏ, Ôn Nam cảm thấy chiều dài con bé chỉ bằng một cánh tay của cô, hóa trẻ con mới sinh nhỏ thế ?
Phương Bình dáng vẻ tò mò của Ôn Nam, nhịn : "Ôn Nam, em xinh thật đấy."
Ôn Nam ngẩn , hồn : "Cảm ơn chị."
Cô đứa bé sơ sinh, : "Con chị đáng yêu lắm, em tin con bé lớn lên sẽ càng xinh hơn, cũng sẽ đặc biệt đáng yêu."
Phương Bình đầu con , giữa lông mày nhuốm vẻ u sầu và phiền não, cô mím môi, dường như gì đó gì, do dự một lúc lâu mới : " bà nội nó thích nó, chê nó là con gái."
Ôn Nam Phương Bình: "Bà nội nó thích quan trọng, quan trọng là chị và Liêu doanh trưởng yêu nó là đủ . Nó là con của chị, là chị m.a.n.g t.h.a.i hơn chín tháng sinh , trong xương cốt chảy dòng m.á.u của chị và Liêu doanh trưởng, trong thế giới của nó, chị và Liêu doanh trưởng mới là tất cả, chỉ cần chị thương nó bảo vệ nó, cho dù tất cả thích nó, nó cũng sợ hãi."
Phương Bình đầu, kinh ngạc Ôn Nam. Ôn Nam tiếp: "Nếu ngay cả chị cũng cảm thấy nó là con gái mà ghét bỏ nó, nó sẽ nghĩ thế nào?" Nhìn thần sắc dần ngẩn của Phương Bình, Ôn Nam dừng : "Nó sẽ cảm thấy nó nên đến thế giới , nó sẽ cực đoan, sẽ cô lập, sẽ cảm thấy thế giới một ai thích nó."
Ôn Nam ghét nhất là trọng nam khinh nữ, cô từ nhỏ lớn lên trong gia đình như , tổn thương tâm lý còn nặng nề hơn tổn thương thể xác, đó là nỗi đau và sự tự ti khắc sâu xương tủy, đến c.h.ế.t cũng quên .
Ôn Nam đứa bé sơ sinh đang ngủ say sưa: "Chị Phương, chị ở khu gia thuộc thời gian cũng ngắn, Triệu doanh trưởng ở ngay cạnh nhà chị, cảnh ngộ của Tiểu Mạch chắc chị đều ."
Sắc mặt Phương Bình cứng đờ trong chốc lát, ngay đó nghiêng đối diện với con , ngón tay dịu dàng vuốt ve làn da non nớt của đứa bé, mặt đều là tình mẫu t.ử hiền từ: "Chị sẽ để nó trở thành Tiểu Mạch thứ hai, nó là con của chị, khác thích liên quan đến chị, chỉ cần chị yêu nó là ."
Từ nhà Liêu doanh trưởng trở về, Ôn Nam cửa thấy Trần Tự ôm chăn đệm trong phòng cô , thẳng phòng .
Ôn Nam sững sờ một chút, chạy chậm qua phòng , giường trống , chỉ một tấm phản giường trơ trọi, ngay cả kem tuyết hoa bàn đầu giường và cái gương treo tường cũng thấy . Ôn Nam sang phòng Trần Tự, thấy đàn ông cuộn chăn đệm của ném lên cái rương dựa tường, trải chăn đệm của cô phẳng phiu lên giường , bàn đầu giường cũng bày biện ngay ngắn kem tuyết hoa của cô, ngay cả tường cũng đóng đinh, treo gương lên.
Ôn Nam:?
Cô nghi hoặc : "Anh đang gì thế?"
Trần Tự dường như sớm thấy cô , đàn ông đầu , trải phẳng chăn đệm giường: "Chúng đổi phòng, em ở phòng ."
Ôn Nam:?
"Sao thế?"
Ôn Nam hỏi một câu, đó ngẩng đầu phòng Trần Tự. Phòng Trần Tự và Trần Châu bài trí giống , một chiếc giường đơn, đầu giường đặt một cái bàn nhỏ, dựa cửa sổ đặt một cái rương lớn, lúc rương đang chất đống chăn đệm giường Trần Tự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-249.html.]
Trần Tự ho nhẹ một tiếng, vành tai đỏ, trải giường xong, xoay Ôn Nam cách đó vài bước, đôi mắt đen láy lóe lên: "Vừa nãy trong phòng thằng Châu con rắn." Thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Ôn Nam lập tức trắng bệch, Trần Tự tiếp: "Đã ném ngoài ."
Ôn Nam bây giờ sợ nhất là đến con vật 'rắn' .
Nhắc đến nó là cảm thấy loài động vật mềm lạnh lẽo trơn trượt bò qua, rợn vô cùng.
Ôn Nam theo bản năng dán sát Trần Tự, hai tay túm lấy cánh tay đàn ông, khắp bốn phía trong phòng, giọng cũng run rẩy: "Phòng rắn ?"
Trần Tự sờ sờ sống mũi, ho một tiếng: "Không ."
Anh xoay bế Ôn Nam lên đặt cô bên mép giường: "Anh trải giường xong sẽ đưa em đến trường, chiều hợp tác xã cung tiêu mua ít bột hùng hoàng rắc trong nhà, rắn sẽ dám tới nữa."
Ôn Nam sợ hãi gật đầu: "Vâng."
Trần Tự cụp mắt, Ôn Nam ánh mắt đảo loạn bốn phía, rõ ràng là dọa sợ, hôn lên trán Ôn Nam, lúc xoay trong đáy mắt đều tràn ngập ý . Anh ôm chăn đệm sang phòng bên cạnh trải xong, hai chuyến ôm quần áo trong rương của sang để rương của Trần Châu, gấp quần áo của Ôn Nam gọn gàng để rương của .
Trần nãi nãi chuồng gà băm cỏ, đầu thỉnh thoảng Trần Tự bận rộn, khóe mắt đầy nếp nhăn đều là ý .
Cháu trai lớn của bà là khai khiếu .
Bây giờ đến cả giấm của em trai ruột cũng bắt đầu ăn .
Bà cụ thấu toạc, đợi Ôn Nam từ trong phòng , bà cũng một câu: "Hai đứa cứ bận việc , lát nữa bà hợp tác xã cung tiêu mua ít bột hùng hoàng rắc trong nhà, mùi hùng hoàng rắn sẽ dám tới nữa , Nam Nam, cháu cần sợ."
Ôn Nam gật đầu: "Vâng, cháu cảm ơn bà."
Trần Tự thấy ý trong mắt Trần nãi nãi:...
Anh ho một tiếng: "Bà, bọn cháu đây."
Lúc Ôn Nam khỏi nhà, cầm theo cây gậy cửa. Đến trường hai con đường, một con đường hai bên đều là ruộng ngô, một con đường hai bên là bãi cỏ. Trần Tự sát bãi cỏ, Ôn Nam thỉnh thoảng cầm gậy đập đập bãi cỏ hai bên, dáng vẻ kinh sợ khiến trong lòng Trần Tự nảy sinh vài phần hối hận.
Sớm thế dọa cô .
Ngày mai là thứ bảy, chiều nay nhiều tiết, Ôn Nam giao bài tập về nhà thứ bảy chủ nhật cho bọn trẻ, đợi bọn trẻ xếp hàng tan học hết, cô về phòng việc giao giáo án chuẩn hai ngày nay cho Chu Linh và Lữ Mỹ, đeo túi xách bước khỏi văn phòng thấy Trần Tự ở cổng trường.