Đợi đại đội trưởng , Trần nãi nãi xoa tóc Ôn Nam, : "Vẫn là Nam Nam nhà chúng bản lĩnh, công việc giáo viên đấy, là đại đội trưởng đích đến tìm cháu, cháu cứ dạy dỗ bọn trẻ cho . ý đại đội trưởng, còn một thời gian nữa mới khai giảng, chúng cứ từ từ vội."
Ôn Nam gật đầu: "Vâng ạ."
Sáng sớm hôm , hiếm khi Ôn Nam dậy sớm, cầm liềm và giỏ ngoài định cắt ít rau dại cho gà, đường gặp Triệu Tiểu Mạch cũng cầm liềm. Triệu Tiểu Mạch chạy chậm đến bên cạnh Ôn Nam, tiên phía ai mới dám chuyện với Ôn Nam: "Ôn Nam, sắp đến trường tiểu học thôn Hạnh Hoa giáo viên ?"
Ôn Nam : "Sao ?"
Triệu Tiểu Mạch nắm cán liềm, vẻ mặt đầy ngưỡng mộ, cô bé mím môi, ngẩng đầu Ôn Nam: "Thím Trương đấy, hôm qua tớ việc ngoài đồng, thím Trương chạy sang thôn Hạnh Hoa với khác là đại đội trưởng tìm đến tận nhà , mời đến trường tiểu học thôn Hạnh Hoa giáo viên đấy. Ôn Nam, giỏi thật."
Ôn Nam:...
Cô một nữa chứng kiến cái miệng loa phát thanh của Trương Tiểu Nga, đúng là danh bất hư truyền.
Cô thấy sự ngưỡng mộ trong đáy mắt Triệu Tiểu Mạch, đưa tay nắm lấy tay cô bé bóp nhẹ, cô bé: "Tiểu Mạch, học chữ ?"
Triệu Tiểu Mạch : "Tớ mơ cũng ." Sau đó khựng , nhỏ: "Ôn Nam, tên tớ mà dạy tớ , tớ ."
Nói xong cô bé xổm xuống nhặt một viên đá ba chữ 'Triệu Tiểu Mạch' mặt đất, nét chữ ngay ngắn, tốc độ cũng chậm. Triệu Tiểu Mạch : "Lúc rảnh rỗi tớ cứ xổm đất tên tớ." Cô bé ngẩng đầu Ôn Nam: "Tớ thế nào?"
Ôn Nam cong mắt , lúm đồng tiền má cũng lún xuống: "Chữ lắm."
Cô cũng nhặt một viên đá, hai chữ 'Đồng chí' ba chữ 'Triệu Tiểu Mạch', đó dạy Tiểu Mạch hai chữ thế nào, hai chữ 'Ôn Nam': "Tiểu Mạch, đây là tên tớ, Ôn Nam."
Triệu Tiểu Mạch nghiêng đầu , học theo thứ tự chữ của Ôn Nam tô tô mặt đất, đó ngẩng đầu Ôn Nam với vẻ mặt đầy ngưỡng mộ: "Ôn Nam, chữ thật."
Ôn Nam : "Tớ dạy chữ, thời gian lâu cũng sẽ giống tớ thôi.".
Thoáng cái qua nửa tháng, bước tháng chín, thời tiết dần chuyển lạnh, chênh lệch nhiệt độ sáng tối lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-242.html.]
Hôm nay Ôn Nam dậy sớm, một chiếc áo sơ mi trắng và quần dài màu nâu đất, sơ mi sơ vin trong quần, tôn lên vòng eo thon thả, tóc b.úi cao thành củ tỏi. Hôm nay Trần nãi nãi cũng dậy sớm, rửa mặt xong liền bếp bữa sáng. Ôn Nam bước bếp, bóng lưng còng của Trần nãi nãi: "Bà, bà cũng dậy sớm thế ạ?"
Trần nãi nãi : "Hôm nay Nam Nam ngày đầu tiên đến trường việc, bà nhất định dậy sớm bữa sáng cho cháu."
Trong lòng Ôn Nam ấm áp, ngọt ngào: "Cháu cảm ơn bà."
Ăn sáng xong, Trần nãi nãi kiên quyết đưa Ôn Nam đến trường, Ôn Nam sợ bà cụ một chân tay tiện, gọi cả Trương Tiểu Nga nhà bên cùng, nhưng cô quên mất cái miệng loa phát thanh của Trương Tiểu Nga . Ba đường đến trường, quen đều hỏi họ , Ôn Nam và Trần nãi nãi còn gì, Trương Tiểu Nga oang oang hét lên: "Đưa Ôn Nam đến trường việc, hôm nay trường học khai giảng, cô là giáo viên trường thôn Hạnh Hoa chúng , cho các , cô là học sinh cấp ba đấy, tri thức văn hóa lắm, học vấn còn cao hơn cả thanh niên trí thức trong đội sản xuất cơ, nhà ai con học ở trường, gặp giáo viên như Ôn Nam, đúng là vớ vận may ."
Trương Tiểu Nga khát nước là gì, cứ bô bô suốt dọc đường, gần như gặp ai cũng , đến mức Ôn Nam hận thể tìm cái lỗ nẻ mà chui xuống.
Đây chính là sự khác biệt giữa hướng ngoại (E) và hướng nội (I) .
Cô thật sự cái sự mạnh dạn đó của Trương Tiểu Nga, dọc đường mặt mũi nóng bừng bừng, thật hối hận khi cửa gọi thím Đinh mà là thím Trương.
Đến trường học, Ôn Nam vẫy tay chào Trương Tiểu Nga và Trần nãi nãi bước trường học thôn Hạnh Hoa. Trường học thời đại dù là môi trường điều kiện học tập đều lạc hậu, trường cổng sắt, ở giữa là một đất trống rộng rãi, dựng một cột cờ, đối diện cột cờ là một dãy tường đất, tổng cộng bốn phòng học, sát tường bên còn ba gian nhà, học sinh ở đây cơ bản đều là con em khu gia thuộc và thôn Hạnh Hoa.
Giáo viên trường tiểu học tính cả Ôn Nam tổng cộng bốn , ba cô giáo một thầy giáo.
Ôn Nam chào hỏi mấy giáo viên, tìm hiểu từ họ , thầy giáo và một cô giáo khác là vợ chồng, là bản địa của công xã, xuống đây giáo viên, giáo viên còn là thanh niên trí thức xuống nông thôn. Ba gian nhà sát tường , một gian là phòng việc của giáo viên, một gian là bếp, còn một gian là phòng của đôi vợ chồng .
Thực Ôn Nam chỉ từng học chứ từng giáo viên, nhưng ở thế kỷ mới lúc học gia sư một năm, lên lớp cô giáo dạy trẻ con cũng chuyện khó. Dạy nửa ngày, buổi trưa về nhà ăn cơm, vì mới khai giảng nên cũng bận lắm, chỉ là khi tan học buổi chiều, cô chuẩn kiến thức cần giảng cho buổi học ngày mai.
Trong phòng thắp bóng đèn vàng ấm áp, Ôn Nam ghế đẩu lạnh cứng, cất kỹ đồ đạc soạn xong, vươn vai một cái, ngoài cửa sổ mới phát hiện trời tối mờ mờ. Cô giật , vội vàng dậy đeo túi xách ngoài, lúc đến cửa thì thấy cô giáo từ phòng bên cạnh . Cô giáo tên là Chu Linh, Ôn Nam cô năm nay hai mươi lăm tuổi, tuổi cũng lớn.
Chu Linh hắt nước trong chậu ngoài, thấy Ôn Nam tắt đèn đóng cửa phòng việc, : "Cô giáo Ôn, trời còn sớm nữa, là để Tần Hà đưa cô về nhé."
Ôn Nam : "Không cần ạ." Cô ngẩng đầu sắc trời: "Bây giờ vẫn tối hẳn, hơn nữa, từ đây về khu gia thuộc cũng xa, chạy nhanh chút là tới ngay thôi."