"Sao thế ạ?"
Ôn Nam cố nhịn lùi , ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn Chu Nham đang cách cô hai bước.
Anh cao ngang ngửa Trần Tự, làn da màu lúa mạch, đầu đầy mồ hôi. Chu Nham gãi gãi gáy, cúi đầu đôi mắt sáng lấp lánh của Ôn Nam, lời nghẹn ở cổ họng mở miệng thế nào. Mấy ngày nay thường xuyên quấn lấy Trần Tự, nhờ Trần Tự mối giúp và Ôn Nam, kết quả tên dầu muối ăn, sống c.h.ế.t chịu giúp . Hôm nay Đoàn 1 và mấy doanh bộ của Đoàn 3 kéo luyện trong núi, tình cờ gặp Trần Tự, chuyện vài câu thăm dò ý tứ, kết quả vẫn vô dụng.
Anh nghĩ đợi gặp Ôn Nam, chi bằng chủ động tấn công, hỏi ý tứ của đồng chí nữ xem , nếu đồng chí nữ đồng ý, mười Trần Tự cũng đừng hòng cản .
Nếu đồng chí nữ đồng ý, cũng c.h.ế.t tâm.
Ôn Nam thấy Chu Nham gì, chớp chớp mắt, nghi hoặc cau mày: "Chu doanh trưởng, ..." Kết quả lời còn xong Chu Nham chặn , Chu Nham hỏi: "Đồng chí Ôn, hỏi cô một chút, cô cảm thấy con thế nào?"
Ôn Nam:?
Cô nhất thời hiểu ý của Chu Nham, nhưng cũng thành thật : "Rất ạ."
Chu Nham thoáng sững sờ: "Còn gì nữa ?"
Ôn Nam mím môi: "Trông trai, dáng cao, tính cách cũng ."
Nghe đồng chí nữ khen , Chu Nham hiếm khi cảm thấy ngượng ngùng, ho nhẹ một tiếng, thăm dò hỏi: " cô hộ khẩu của cô chuyển tới đây , cô từng nghĩ sẽ tìm một đối tượng ở đây ?"
Ôn Nam phản ứng dù chậm chạp đến lúc cũng hiểu ý của Chu Nham , hóa vòng vo một hồi là hỏi cái .
Nhìn ánh mắt Chu Nham , trong lòng Ôn Nam thịch một cái, trong lòng chợt nảy sinh một ý nghĩ, chẳng lẽ Chu doanh trưởng ý với cô?
Ý nghĩ xuất hiện Ôn Nam giật .
Cô mím môi, ánh mắt nóng rực của Chu Nham, hình nhỏ bé cứng : " tìm đối tượng."
Lông mày Chu Nham nhướng lên, chút kinh ngạc, do dự một lát, vẫn chủ động hỏi câu đó: " thể tại ?"
Ôn Nam : " thích ."
Chu Nham:...
Sắc mặt đàn ông cứng đờ, giơ tay vỗ vỗ gáy, nụ môi cũng trở nên gượng gạo: "V- ?"
Chu Nham về phía cuối con hẻm chính, luồng khí treo trong lòng n.g.ự.c tan biến , thẳng thắn: "Được , đồng chí Ôn trong lòng , chúc cô hạnh phúc." Ý hiện lên nơi đáy mắt đàn ông, lúc vẫn cam lòng hỏi một câu: " thể là ai ? Có Trần Kiệt ?"
Ngoài thằng nhóc đó , nghĩ thứ hai.
Ôn Nam dám là Trần Tự, cô : "Không , đến lúc đó cơ hội sẽ cho Chu doanh trưởng ."
Chu Nham:...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-236.html.]
Được .
Xem với em gái Trần Tự thật sự duyên phận.
Chu Nham sảng khoái: "Được, về bộ đội đây."
Ôn Nam gật đầu, Chu Nham xoay chạy về phía đại đội, cô thầm thở phào nhẹ nhõm, xách con gà mua về, rửa sạch c.h.ặ.t nhỏ. Một lát Trần nãi nãi cũng dậy, hai nhiều ngày gặp, Trần nãi nãi cứ ở trong bếp cùng Ôn Nam, hai trò chuyện cả buổi chiều, mãi đến khi trời chập choạng tối, gà hầm xong Trần Tự mới về. Quân trang đàn ông đều ướt đẫm mồ hôi, đẩy cửa thấy Trần nãi nãi trong sân, khuôn mặt lạnh lùng lập tức lộ ý : "Bà, bà về khi nào thế ạ?"
Trần nãi nãi : "Về lúc trưa, bà thấy trưa cháu về, là huấn luyện ở bộ đội ?"
Trần Tự : "Hôm nay kéo luyện trong núi."
Người đàn ông giếng rửa mặt, chuyện với Trần nãi nãi vài câu bếp. Trong bếp dù cửa sổ thông gió nhưng vẫn nóng, Ôn Nam thắt tạp dề ngang hông, dây tạp dề thắt c.h.ặ.t vòng eo mảnh khảnh của cô. Cô bếp lò, múc một bát canh gà đặt lên bệ bếp, đầu ngón tay đáy bát bỏng, nhịn nhéo nhéo tai. Trần Tự đến lưng cô, cúi đầu hôn lên má trắng nõn của cô: "Làm món gì thế?"
Tâm trí Ôn Nam đều đặt việc múc cơm, cú đ.á.n.h úp của Trần Tự cô giật , cái muôi trong tay suýt nữa rơi xuống đất.
Cô xoay ngoài bếp, sợ Trần nãi nãi thấy cô và Trần Tự dính sát thế . Trần Tự thu hết tâm tư nhỏ của cô mắt, buồn b.úng nhẹ trán cô, thuận tiện lau mồ hôi trán giúp cô: "Không cần sợ, lát nữa ăn cơm xong sẽ với bà."
Ôn Nam khá căng thẳng, đặc biệt là khi Trần Tự về, cô càng căng thẳng hơn.
Cô mím môi, lí nhí hỏi: "Bà sẽ giận thật chứ?"
Trần Tự : "Không ."
Người đàn ông đón lấy cái muôi từ tay cô, hôn nhanh lên môi cô một cái: "Trong bếp nóng, em ngoài đợi , để múc cơm."
Ôn Nam "" một tiếng, cởi tạp dề eo treo lên tường, nhớ tới lá thư sáng nay rơi từ giường Trần Tự xuống, bèn : "Em thấy thư Trần Châu cho , để bàn đầu giường đấy."
Trần Tự : "Được, lát nữa xem."
Hôm qua cả buổi chiều bận rộn chuyện nhà họ Từ, thư Trần Châu gửi cũng chẳng thời gian xem, tối xong việc thì ngủ luôn, suýt nữa quên béng chuyện .
Buổi tối Ôn Nam hầm canh gà, hâm nóng màn thầu bột mì trắng, còn xào hai món rau, đều là những món răng lợi Trần nãi nãi ăn . Mấy ngày nay Trần nãi nãi ở huyện Bình Hồ ăn ngon ngủ yên, trong lòng cảm thấy khó chịu và áy náy về sự của chị dâu cả, trách huyện Bình Hồ sớm hơn một chút, trong lòng cũng lo lắng cho Trần Tự và Ôn Nam ở khu gia thuộc, còn cả Trần Châu ở xa tít thành phố Đông Hoa.
Trần nãi nãi chuyến , trông già một chút.
Ôn Nam gắp cho Trần nãi nãi một cái đùi gà: "Bà, thịt gà cháu hầm nhừ lắm, bà ăn đau răng , cháu thấy mấy ngày nay bà gầy ."
Trần nãi nãi : "Gầy thì ăn nhiều chút, bù về thôi." Bà gắp đùi gà cho Ôn Nam: "Cháu đấy, ăn nhiều , bà ăn đùi gà."
"Hai đều ăn ."
Trần Tự gắp cái đùi gà khác trong chậu cho Trần nãi nãi: "Bà, ăn cơm xong cháu chuyện với bà."