Thái Bảo gật đầu: “ , em từng gặp bà .”
Giọng Từ Ni Nhi khàn: “Mẹ, ông bắt nạt ?”
“Không , chỉ đến thăm con, trưa nào con cũng về, chỉ mang theo hai cái bánh rau dại, sợ con ăn no, mang cho con ít bánh và nước.”
Mẹ ruột của Từ Ni Nhi tên là Khúc Tiểu Lệ, gả tới đây hai năm . Trong mắt tất cả ở thôn Hạnh Hoa, cả nhà Lão Từ đều , chỉ Từ Ni Nhi tính tình cổ quái, nhiều tuy ngoài miệng nhưng trong lòng đều nghĩ Từ Ni Nhi vợ của Lão Từ nhập . hôm nay , Ôn Nam cảm thấy kỳ lạ hơn là ruột của Từ Ni Nhi.
Nếu Lão Từ thật sự như , tại ruột của Từ Ni Nhi bộ dạng ?
Ở đầu ruộng, Khúc Tiểu Lệ xổm xuống, lấy từ trong túi vải hai cái bánh ngô và một bình nước đưa cho Từ Ni Nhi: “Mau ăn , ăn xong về.”
Từ Ni Nhi xổm xuống, nhận lấy bánh ngô ăn ngấu nghiến, ăn vội nên ho khan vài tiếng, Khúc Tiểu Lệ vỗ vỗ lưng cô bé: “Ăn chậm thôi, ai giành với con .”
“Mẹ.”
Từ Ni Nhi nuốt thức ăn trong miệng xuống, đầu thoáng qua Ôn Nam trong ruộng lúa mạch: “Nữ đồng chí mặc áo sơ mi vàng là em họ của Trần doanh trưởng.”
Khúc Tiểu Lệ về phía Ôn Nam. Ôn Nam tuy thấy tiếng họ chuyện, nhưng khi chạm ánh mắt đối phương, cô thiện gật đầu, chào hỏi: “Cháu chào thím, cháu tên là Ôn Nam.”
Nói cô về phía hai con Từ Ni Nhi, Thái Bảo và Triệu Tiểu Mạch cũng theo. Đợi Ôn Nam đến mặt, Khúc Tiểu Lệ theo bản năng cúi đầu, với Từ Ni Nhi: “Ni Nhi, về đây, các con việc .”
Từ Ni Nhi : “Vâng.”
Ôn Nam bóng lưng Khúc Tiểu Lệ, cúi đầu Từ Ni Nhi đang ăn bánh ngô, bên cạnh Thái Bảo và Triệu Tiểu Mạch, Ôn Nam tiện hỏi quá nhiều. Cô ở ngoài ruộng lâu, mãi đến khi mặt trời xuống núi mới cùng Triệu Tiểu Mạch bọn họ cùng về. Bốn mãi đến ngã tư cách đó xa, con đường bên trái là về phía đầu thôn phía Tây, Từ Ni Nhi thoáng qua bọn Ôn Nam, đầu tiên chào hỏi các cô: “Em về nhà đây.”
Ôn Nam : “Được.”
Triệu Tiểu Mạch và Thái Bảo cũng gật đầu. Thái Bảo tính tình hoạt bát lạc quan, cho dù nhà thương cô bé, vẫn đổi tính cách của cô bé. Mấy ngày nay ở chung với Thái Bảo, Thái Bảo cô bé cảm thấy thể sống là , nhà thương cô bé, cô bé tự thương là . Thái Bảo : “Chị Ni Nhi, ngày mai em và chị Tiểu Mạch còn chân núi hái quả dại, chị thì em và chị Tiểu Mạch đợi chị ở đây.”
Từ Ni Nhi nắm c.h.ặ.t liềm, thoáng qua hướng nhà , đó khẽ gật đầu: “Em .”
Thái Bảo : “Được nha!”
“Ni Nhi.”
Phía truyền đến giọng của một đàn ông trung niên, Ôn Nam đầu , liền thấy một đàn ông trung niên mặc áo khoác trắng, tóc ngắn, mặt gầy dài, mắt to, lông mày thưa, trong tay ông xách một cái túi lưới, bên trong túi lưới đựng một lọ hoa quả đóng hộp và một gói bánh đào xốp. Người đàn ông thoáng qua bọn Ôn Nam, nụ mặt đôn hậu thật thà: “Các cháu là bạn của Ni Nhi .”
Nói ông mở túi lưới, lấy bánh đào xốp định chia cho mỗi một miếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-227.html.]
Ôn Nam lắc đầu: “Chú ơi, cần ạ, cảm ơn chú.”
Thấy Ôn Nam nhận, Triệu Tiểu Mạch và Thái Bảo cũng vội vàng xua tay nhận.
Người chính là cha dượng Lão Từ của Từ Ni Nhi, thật, giống tưởng tượng của Ôn Nam lắm, đàn ông vẻ thật thà chất phác , thể ép vợ của nhảy sông tự t.ử? Trước mắt ngay cả của Từ Ni Nhi cũng bình thường?
Từ Ni Nhi chằm chằm đồ ăn trong tay Lão Từ, ngón tay nắm liềm trắng bệch đến mức sắp biến dạng. Cô bé nghĩ đến tình trạng bình thường của khi đến tìm cô bé trưa nay, giờ thấy ông mua những đồ ăn , nào cũng , nào cô bé bắt nạt ông cũng chỉ mua đồ ăn bù đắp cho cô bé.
Có ích gì?!
“Ni Nhi.”
Lão Từ về phía Từ Ni Nhi: “Con còn ăn gì, bố hợp tác xã cung tiêu mua cho con.”
“ ăn, cái gì cũng ăn!”
Từ Ni Nhi xoay bỏ chạy, chạy đặc biệt nhanh, Lão Từ chút hổ với bọn Ôn Nam: “Đứa nhỏ giận dỗi, chú về xem nó thế nào, trời còn sớm nữa, các cháu đều về nhà .”
Thái Bảo thở dài một tiếng: “Tính tình chị Ni Nhi lạ thật.”
Triệu Tiểu Mạch cũng gật đầu: “Tớ còn tưởng cha dượng đối xử với , qua, ông cũng khá mà.”
Sau khi về đến nhà, bóng tối buông xuống.
Ôn Nam vườn rau hái ít rau, rửa sạch bên giếng nước, đó bếp thái rau. Tuy chỉ cô và Trần Tự hai ăn cơm, cô cũng tạm bợ, thịt vẫn ăn hết, Ôn Nam ít bánh thịt, xào hai món rau, một bát canh cà chua trứng. Bình thường giờ Trần Tự về , nhưng hôm nay vẫn thấy bóng dáng.
Trời tối hẳn, trong sân nhỏ đèn sáng.
Ôn Nam xổm bên giếng rửa mặt, đầu tường đột nhiên truyền đến tiếng của Trương Tiểu Nga: “Ôn Nam, cô món gì ngon thế, thơm ?!”
Vừa mới hồn khỏi nỗi sợ hãi về việc vợ của Lão Từ nhảy sông tự t.ử, buổi tối giọng của Trương Tiểu Nga dọa giật , Ôn Nam thở hắt , dậy lấy khăn mặt dây phơi lau mặt, cái đầu tường, : “Bánh thịt, khoai tây sợi chua cay và ớt da hổ, còn canh cà chua trứng.”
Ôn Nam một món, Trương Tiểu Nga liền nuốt nước miếng một cái.
Khoan món gì, chỉ ngửi mùi thôi thèm c.h.ế.t . Ăn cơm Ôn Nam nấu ở nhà ăn gần một tháng, miệng cũng sắp nuôi cho kén ăn , đừng cô nhớ thương tay nghề của Ôn Nam, ngay cả Lão Đỗ cũng thỉnh thoảng nhắc mãi. Hôm nay cô từ công xã về tìm Ôn Nam, Ôn Nam nhà, cô bèn đến nhà ăn, gặp Ngô Phượng, chuyện với Ngô Phượng một lúc mới , các chiến sĩ đến ăn cơm cũng nhớ thương tay nghề của Ôn Nam, nhất là bánh ngọt cô , may mà Ôn Nam mỗi tuần còn bánh ngọt mấy , để đỡ thèm.