Triệu Tiểu Mạch xổm mặt đất, mặt đất trải những chiếc lá to, bên đặt một đống quả dại đỏ mọng. Tò mò hỏi: "Các hái ở ?"
Triệu Tiểu Mạch : "Cùng Thái Bảo phía con suối nhỏ chân núi hái đấy. Sáng nay hai đứa tớ đến sớm, xong việc sớm, tranh thủ lúc rảnh rỗi qua đó hái chút quả dại. Bọn tớ rửa bằng nước suối , mau nếm thử , ngọt lắm."
Nhìn Triệu Tiểu Mạch như đang dâng bảo vật, Ôn Nam mím môi : "Được."
Cô xổm xuống lấy một quả dại c.ắ.n miệng, giòn ngọt vô cùng, nước quả b.ắ.n trong miệng, nuốt xuống cổ họng đều mang theo hương vị tươi ngọt. Quả dại tự nhiên nguyên chất thời đúng là ngọt hơn táo ở thế kỷ mới. Ôn Nam sang Từ Ni Nhi vẫn đang cắt lúa mì. Triệu Tiểu Mạch nhận ánh mắt của Ôn Nam, bên cạnh Ôn Nam nhỏ giọng : "Em để ý đến bọn tớ, tớ và Thái Bảo lấy quả cho em , em lấy."
Thái Bảo cũng bên cạnh Ôn Nam, : "Mặc kín mít thế , cũng em nóng ?"
Nóng, thể nóng?
Chỉ là mặc kín mít thế chắc chắn lý do của cô bé. Mọi đều lão Từ đối xử với Từ Ni Nhi , coi như con gái ruột, là thật ? Thời đại thế nào cô rõ, nhưng ở thế kỷ mới, các video lớn thỉnh thoảng chuyện bố dượng sàm sỡ con gái riêng. Từ Ni Nhi vẫn là một đứa trẻ mười bốn tuổi, lớn hơn Thái Bảo một tuổi.
Cô ăn xong một quả dại, lấy từ trong túi hai viên kẹo sữa Đại Bạch Thố đưa cho Triệu Tiểu Mạch và Thái Bảo. Hai giật , vội vàng xua tay. Ôn Nam nhét mạnh kẹo sữa tay họ: "Không cần khách sáo với tớ."
Nói xong cô cầm hai quả dại về phía Từ Ni Nhi. Từ Ni Nhi cúi đầu, nhưng cái bóng dần tiến gần mặt đất khiến cô bé nhíu c.h.ặ.t mày. Cô bé nắm c.h.ặ.t liềm, nhích sang bên cạnh vài bước. Bước chân Ôn Nam khựng một chút, tiến gần Từ Ni Nhi, hề cúi Từ Ni Nhi, tránh tạo cho cô bé cảm giác áp bức từ cao xuống. Cô xổm xuống, xòe tay với Từ Ni Nhi, trong lòng bàn tay đặt hai quả dại đỏ mọng.
Từ Ni Nhi chắc là do uống nước, giọng khàn: " ăn."
Lạnh lùng, mang theo sự cảnh giác mãnh liệt.
Cô bé đang cảnh giác với tất cả , bất kể đối phương là ai. Ôn Nam nở nụ thiện: "Ngọt lắm đấy."
Từ Ni Nhi để ý đến cô, tiếp tục cắt lúa mì, từ từ vượt qua Ôn Nam. Ôn Nam dậy rời , đặt quả dại lên lá, đến mặt Triệu Tiểu Mạch: "Tiểu Mạch, tớ mượn liềm của một lát."
Triệu Tiểu Mạch sửng sốt: "Ôn Nam, định cắt cỏ cho gà ăn ?"
"Không ." Trên mặt Ôn Nam mang theo nụ : "Tớ chuyện với Từ Ni Nhi một lát."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-224.html.]
Triệu Tiểu Mạch và Thái Bảo đưa mắt , hai hiểu Ôn Nam định gì. Triệu Tiểu Mạch đưa liềm cho Ôn Nam. Ôn Nam cầm liềm tìm Từ Ni Nhi, cắt lúa mì song song với cô bé. Từ Ni Nhi bên cạnh động tác khựng , đầu liếc Ôn Nam. Đây là đầu tiên Ôn Nam rõ mặt Từ Ni Nhi. Cô bé xinh , vì quanh năm phơi nắng nên da đen, mắt hai mí to tròn. Rõ ràng là một cô bé mười bốn tuổi, ở thế kỷ mới đáng lẽ là một cô bé vô lo vô nghĩ, hiện tại một đôi mắt lạnh lùng u ám, đáy mắt tràn ngập sự thiện và cảnh giác đối với tất cả .
Ôn Nam : "Chị ác ý."
Giọng Từ Ni Nhi lạnh lùng, mang theo sự non nớt đáng của giọng trẻ con: "Tránh xa ."
Cô bé tiếp tục cắt lúa mì. Ôn Nam , tiếp tục theo bên cạnh cô bé: "Chị kể cho em một câu chuyện, về chuyện của chị."
Từ Ni Nhi gì, đương nhiên, Ôn Nam cũng mong cô bé để ý đến . Cô tự lẩm bẩm: "Hồi chị còn nhỏ, bố chị mất, trong nhà chỉ còn chị và trai chị. Anh trai chị bộ đội bên ngoài, chị ở nhờ nhà dì nhỏ. Dượng chị lén bán nhà của bố chị cho đại đội, tiền và phiếu bán đều ông giấu . Anh trai chị sợ chị chịu ấm ức ở nhà dượng, mỗi tháng đều gửi cho dượng mười đồng, nhưng cuộc sống của chị cũng chẳng dễ dàng gì."
Từ Ni Nhi bên cạnh tiếp tục cắt cỏ, thờ ơ với lời của Ôn Nam.
Ôn Nam tiếp: "Dì nhỏ chị hai đứa con trai, đứa con trai lớn chị mắt, cảm thấy chị ăn cơm nhà nó, chiếm đoạt nó, thường xuyên lén lút đ.á.n.h chị, đ.á.n.h tàn nhẫn đến mức nào thì mức đó. Chị thường xuyên nó chặn ở cửa đ.á.n.h thừa sống thiếu c.h.ế.t. Chị nhịn tám năm, dám cho trai và dì nhỏ . Dượng chị mắng chị là đồ chổi, đồ tai họa. Chị sống ở cái nhà đó một ngày dài như một năm, đó trai chị hy sinh."
Nói đến đây, Ôn Nam chú ý đến bàn tay cứng đờ của Từ Ni Nhi. Cô Từ Ni Nhi đang .
Thế là tiếp: "Sau khi trai chị hy sinh, chị ngoài dì nhỏ , còn nào nữa. Dượng chị chiếm đoạt tiền tuất của trai chị, còn định gả chị cho ông già góa vợ ở làng bên cạnh để đổi lấy ba trăm đồng."
Động tác cắt lúa mì của Từ Ni Nhi dừng một chút. Cô bé đầu Ôn Nam, gì.
Ôn Nam cũng Từ Ni Nhi, nhỏ giọng : "Chị cho em một bí mật, ?"
Dù cũng là đứa trẻ mười bốn tuổi, xong câu chuyện của Ôn Nam, sự cảnh giác trong mắt vơi nhiều. cô bé vẫn gì, chỉ yên lặng cúi đầu tiếp tục cắt cỏ. Ôn Nam cảm nhận , Từ Ni Nhi đang đợi cô . Ôn Nam từng cắt lúa mì, động tác thành thạo, suýt chút nữa cắt chân. Cô nhích gần Từ Ni Nhi, thấp giọng : "Thực chị em họ của Trần doanh trưởng, khi đến đây, chị quen ."
Từ Ni Nhi sửng sốt, đầu cô. Ôn Nam thấy sự kinh ngạc trong mắt cô bé, cô một cái: "Lúc còn sống trai chị cho chị một đối tượng. Sau khi mất, chiến hữu của gọi điện thoại cho chị, cho chị đối tượng trai giới thiệu cho chị ở , tên là gì. Chị dựa những thông tin một chạy đến đây."
"Chị, " Từ Ni Nhi khựng một chút: "Sao thành em họ của Trần doanh trưởng?"