Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 213
Cập nhật lúc: 2026-03-28 23:53:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Nam:...
Từ huyện Phong Lâm đến công xã lái xe cũng mất hai tiếng, huống hồ là xe khách. Ước chừng nửa đường trời tối . Ôn Nam ngoài bến xe một lúc, cuối cùng đến nhà khách huyện Phong Lâm. Lúc ngoài cô mở giấy giới thiệu, ít nhất tối nay thể ở nhà khách một đêm. Ôn Nam đến nhà khách, thuê một phòng, bữa tối đến tiệm cơm quốc doanh ăn một bát mì về nghỉ ngơi, đợi sáng mai dậy sớm bắt xe về công xã..
Trời tối đen, mặt trăng buổi tối cũng mây đen che khuất, càng lúc càng tối đen như mực.
Trương Tiểu Nga từ trong bốt gác , về phía xa, tối đen như mực chẳng thấy gì, cũng thấy động tĩnh gì. Bà hỏi cảnh vệ: "Đỗ đoàn trưởng bọn họ khi nào diễn tập xong về ?"
Cảnh vệ đáp: "Có lúc về sớm, lúc nửa đêm mới về."
Trương Tiểu Nga , sốt ruột vòng quanh tại chỗ. Nếu nửa đêm mới về thì bây giờ? Ôn Nam huyện Phong Lâm tiễn thím Hầu đến giờ vẫn về. Theo lý mà cô đưa thím Hầu đến ga tàu hỏa, đáng lẽ bắt kịp chuyến xe cuối cùng, giờ cũng về đến nhà chứ. Trương Tiểu Nga chỉ sợ Ôn Nam xảy chuyện gì đường, bà vẫn còn nhớ chuyện Lý Hồng Bình hại Ôn Nam .
Trương Tiểu Nga nóng ruột nóng gan đợi bao lâu, cuối cùng cũng thấy tiếng bước chân chạy bộ đều đặn vang dội truyền đến từ đằng xa. Cảnh vệ : "Thím Trương, của đoàn 1 về ."
"Lão Đỗ! Trần doanh trưởng!"
Trương Tiểu Nga mò mẫm trong bóng tối chạy tới, thấy Đỗ đoàn trưởng và Trần doanh trưởng đầu, còn Triệu doanh trưởng bọn họ. Phía nữa là những bóng dáng màu xanh quân lục thấy điểm dừng, tiếng bước chân chạy bộ vang dội trong đêm tối tĩnh mịch.
"Bà đây gì?"
Đỗ đoàn trưởng nhíu mày Trương Tiểu Nga, giọng oang oang.
Trương Tiểu Nga chạy đến thở hổn hển: " đến tìm Trần doanh trưởng." Sau đó đem chuyện Đinh Hồng Quyên hôm nay nhận điện tín, còn chuyện chị dâu cả Trần nãi nãi qua đời, Ôn Nam tiễn Trần nãi nãi ga tàu hỏa một cho xong. Trương Tiểu Nga sốt ruột vỗ tay một cái: "Trần doanh trưởng, xem giờ Ôn Nam cũng về đến nhà , nhưng bây giờ vẫn thấy bóng dáng !"
Lông mày Trần Tự nhíu c.h.ặ.t, Đỗ đoàn trưởng cũng cảm thấy đúng, lớn tiếng quát: "Trần Tự, mau lái xe, chúng đến huyện Phong Lâm tìm !"
Lời Đỗ đoàn trưởng còn dứt, thấy Trần Tự chạy mất hút .
Chiếc xe Jeep quân dụng lao khỏi bộ đội, vạch một vệt phanh gấp bốt gác. Trần Tự mở cửa xuống xe, vài bước lao bốt gác gọi điện thoại cho Cục Công an huyện Phong Lâm. Liên lạc với Lý cục trưởng, nhanh về chuyện của Ôn Nam lao khỏi bốt gác lái xe rời . Đi cùng còn Đỗ đoàn trưởng và Hà doanh trưởng. Trần Tự lái xe nhanh, lúc qua những đoạn đường ổ gà xóc nảy, đầu Đỗ đoàn trưởng và Hà doanh trưởng cứ thế đập thẳng lên nóc xe.
Đỗ đoàn trưởng cố nhịn : " lo cho Ôn Nam, vững tay chút, vững tay chút."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-213.html.]
Hà doanh trưởng cũng chột : "Trần doanh trưởng, là để lái xe?"
"Không cần."
Trần Tự lạnh lùng chằm chằm màn đêm phía , đường nét góc nghiêng căng cứng, những ngón tay nắm vô lăng siết c.h.ặ.t, gân xanh mu bàn tay đều nổi rõ.
Dọc đường ai lời nào, ngay cả Hà doanh trưởng ngày thường thích cợt nhả cũng ngậm miệng. Ông liếc Trần Tự đang lái xe, việc cùng Trần doanh trưởng trong một đoàn ba năm, luôn hành xử trầm , bình tĩnh tự nhiên, hôm nay là đầu tiên thấy mất bình tĩnh như . Có thể thấy vị trí của nha đầu Ôn Nam trong lòng Trần doanh trưởng quan trọng đến mức nào. Ước chừng với tình hình hiện tại, ai cưới Ôn Nam, qua ải của Trần doanh trưởng .
Bình thường lái xe đến huyện Phong Lâm mất ba tiếng, Trần Tự lái xe nhanh, một tiếng đến nơi.
Lúc chiếc xe Jeep quân dụng dừng cửa nhà Lý cục trưởng, Đỗ đoàn trưởng và Hà doanh trưởng mở cửa xuống xe, hai xóc đến mức lục phủ ngũ tạng suýt chút nữa lệch vị trí. Trần Tự chạy với tốc độ nhanh, thoắt cái lên tầng ba, gõ cửa nhà Lý cục trưởng. Người mở cửa là Lăng Mai, thấy Trần Tự ngoài cửa bà giật nảy : "Sao cháu đến nhanh ?"
Một tiếng mới gọi điện thoại với lão Lý, nhoáng cái đến .
Lăng Mai kinh ngạc chớp chớp mắt, mời Trần Tự nhà . Gân xanh trán Trần Tự căng lên: "Thím, chú cháu tung tích của Ôn Nam ạ?"
Lăng Mai : "Đồng chí công an nhỏ đến nhà báo tình hình của Ôn Nam cho chú cháu xong là ông vội vàng ngay, đến giờ vẫn về. Tiểu Tự cháu đừng vội, Ôn Nam lớn thế , chắc chắn sẽ ."
Nói thì , nhưng trong lòng Lăng Mai cũng chắc chắn.
Một cô gái nhỏ lạ nước lạ cái ở huyện thành rộng lớn tìm thấy , lỡ như gặp nào, chuyện gì trong con hẻm khuất tầm , cả đời coi như hủy hoại. Lăng Mai càng nghĩ càng thấy sợ, đến cuối giọng cũng yếu . Vợ Lý Thượng từ trong phòng bước , thấy Trần Tự định chạy , vội vàng đuổi theo gọi: "Anh Tiểu Tự, chiều nay em còn thấy em gái Ôn Nam đấy."
Bước chân Trần Tự dừng ở đầu cầu thang, đầu vợ Lý Thượng. Đáy mắt đen kịt hằn lên những tia m.á.u đỏ, đôi đồng t.ử tối sầm cuộn trào chút đáng sợ: "Chiều nay em ở ?"
Vợ Lý Thượng : "Chiều nay em và Lý Thượng gặp Ôn Nam ở đường Nhân Dân, vốn định mời em đến nhà ăn bữa cơm, em bắt chuyến xe cuối cùng về, bọn em liền giữ em ."
hiện tại xem , Ôn Nam bắt kịp chuyến xe cuối cùng, cũng thấy . Lý Thượng ăn tối xong trực ban, cô ngủ từ sớm. Lúc thấy bố chồng chuyện nhỏ to, ngủ mơ màng cũng rõ. Mãi cho đến Trần Tự đến gõ cửa hỏi chồng về chuyện của Ôn Nam cô mới tỉnh táo, lúc mới vội vàng chạy kể chuyện cho Trần Tự. Vợ Lý Thượng đầy vẻ lo lắng: "Anh Tiểu Tự, Ôn Nam chứ?"