Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 199

Cập nhật lúc: 2026-03-28 23:53:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không chỉ nợ ân tình, mà còn nợ tiền.

Mua đồ xong, lúc xe, tài xế từ kính chiếu hậu thấy đồ đạc ở ghế , : "Trần doanh trưởng đối xử với em gái thật đấy, mua nhiều quần áo thế cơ mà."

Chỗ quần áo tốn ít phiếu vải nhỉ?

Trần Tự rũ mắt liếc Ôn Nam bên cạnh: "Em từ quê lên mang theo mấy bộ quần áo, mua thêm cho em vài bộ để đổi."

Tim Ôn Nam khẽ run lên, ngẩng đầu liền chạm đôi mắt đen sâu thẳm của đàn ông. Cô vội vàng dời tầm mắt kính chắn gió phía , mím c.h.ặ.t môi. Rõ ràng Trần Tự chỉ đơn thuần đối xử với cô, mua quần áo cho cô cũng chỉ vì thấy cô lấy hai bộ đồ để , nhưng cô vẫn nhịn mà suy nghĩ nhiều, cũng nhịn mà tham luyến sự Trần Tự dành cho .

Ôn Nam từ từ thở một , đầu ngoài cửa sổ gì.

Xe chạy đến nhà Lý cục trưởng, khi chuyện với gia đình Lý cục trưởng một lúc, mấy liền lên xe rời khỏi huyện Phong Lâm. Chu Nham dường như uống nhiều, mang theo mùi rượu, đáy mắt cũng hằn lên những tia m.á.u đỏ nhạt. Vừa lên xe dựa ghế chợp mắt. Ôn Nam ở ghế phụ, mở cửa sổ , phong cảnh lùi vun v.út bên ngoài.

Trên xe yên tĩnh chỉ tiếng động cơ gầm rú. Mãi cho đến công xã, đón Trương Tiểu Nga lên xe, trong xe mới chút sinh khí.

Trương Tiểu Nga thấy gói giấy da bò đặt đùi Trần Tự, sửng sốt một chút: "Trần doanh trưởng, mua gì mà mua một gói to thế ?"

Trần Tự đáp: "Mua quần áo, giày dép cho Ôn Nam."

Trong lòng Trương Tiểu Nga khỏi xuýt xoa mấy tiếng, chao ôi, mua quần áo thì mua quần áo, một lúc mua nhiều thế , khoan đến tốn bao nhiêu tiền, chỗ tốn ít phiếu vải nhỉ? nghĩ , hai em nhà họ Trần quanh năm đều mặc quân phục, thường phục chẳng mấy bộ, Trần nãi nãi cũng mua quần áo, phiếu vải hai em tích cóp chắc cũng ít.

Trương Tiểu Nga huých tay Ôn Nam, : "Ôn Nam, cháu thật phúc, một họ thương cháu như ."

Ôn Nam mím môi , từ đầu đến cuối dám đầu Trần Tự bên cạnh.

Sau khi xe Jeep quân dụng đến khu gia thuộc, Trần Tự, Ôn Nam và Trương Tiểu Nga xuống xe , Chu Nham và tài xế thẳng về bộ đội.

Chân trời nhuộm ánh tà dương, hắt xuống con hẻm những tia ráng chiều màu đỏ cam. Bên đường một đám quân tẩu đang tụ tập khâu đế giày, c.ắ.n hạt dưa, buôn chuyện nhà. Mọi thấy gói giấy da bò trong lòng Trần Tự, độ dày, bên trong chắc đựng mấy bộ quần áo. Mọi đều đang xì xào bàn tán, Trần doanh trưởng mua cho ai. Trương Tiểu Nga vốn là lắm mồm, còn thích hóng hớt, những lời và ánh mắt của mấy đều thấy, thấy hết. Đợi Trần Tự bọn họ về nhà, bà tới trò chuyện với các quân tẩu, đó : "Mọi đừng đoán mò nữa, Trần doanh trưởng mua quần áo cho em gái đấy, mua cho nữ đồng chí nào khác ."

"Ôi chao, thật giả ?"

"Trần doanh trưởng mua nhiều quần áo thế cho Ôn Nam cơ ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-199.html.]

"Trần doanh trưởng thương Ôn Nam thật đấy, đối xử với một em họ mà như , ai mà gả cho Trần doanh trưởng, đúng là hưởng phúc ."

Trương Tiểu Nga : "Chứ còn gì nữa."

Thực cũng chua xót. Bà gả cho lão Đỗ ngần năm, cũng thấy lão Đỗ mua quần áo cho bà một lúc nhiều như . Ngay cả con rể bà đối xử với con gái bà như thế, cũng thấy con rể mua nhiều quần áo cho con gái bà đến ..

Lúc Trần Tự và Ôn Nam về đến nhà họ Trần, Trần nãi nãi đang nhặt ớt ngoài sân. Thấy hai về, Trần nãi nãi hỏi: "Nam Nam, chuyến chơi vui cháu?"

Ôn Nam đáp: "Vui lắm ạ."

Cô chạy tới giúp Trần nãi nãi nhặt ớt, hái thêm hai quả cà chua, : "Dì nãi nãi, tối nay cháu món mì trứng cà chua cho nhà nhé."

Trần nãi nãi: "Được."

Bà phủi phủi đất tay, thấy Trần Tự ôm hai gói giấy da bò to đùng phòng Ôn Nam, Trần nãi nãi hỏi: "Tiểu Tự, cháu mua gì ?"

Trần Tự đáp: "Cháu mua cho Ôn Nam vài bộ quần áo và giày."

" là nên mua ." Trần nãi nãi liếc chiếc áo sơ mi nền trắng hoa vàng Ôn Nam: "Nam Nam đến đây mang theo mấy bộ quần áo, đổi cũng chỉ hai bộ đó."

Trần nãi nãi đến bên giếng xổm xuống rửa tay, ngẩng đầu đứa cháu trai lớn của phòng Ôn Nam. Tay thò chậu tráng men, trong lòng bỗng nhiên "thịch" một tiếng, bà vội vàng ngẩng đầu về phía cửa phòng Ôn Nam đang mở, đó đầu liếc Ôn Nam đang rửa rau trong bếp. Trần nãi nãi như điều suy nghĩ nhíu mày, ánh mắt rơi chiếc thùng gỗ mái hiên. Nghĩ đến việc tối nào Trần Tự cũng đổ nước tắm cho Ôn Nam, hai cùng sống chung một mái nhà, ngày nào cũng ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy. Hơn nữa tính tình đứa cháu trai lớn bà hiểu rõ hơn ai hết, ngày thường thấy con gái là đường vòng, từ nhỏ đến lớn bao giờ thấy nó đối xử với một cô gái nào như .

Trần nãi nãi dậy cầm khăn mặt lau sạch tay, từ nãy đến giờ lông mày vẫn luôn nhíu c.h.ặ.t.

Bà vắt khăn mặt lên dây phơi, liếc Ôn Nam đang thái rau trong bếp. Ánh tà dương đỏ rực xuyên qua cửa sổ hắt trong, rải rác rơi Ôn Nam. Cô xắn tay áo, để lộ hai đoạn cánh tay thon thả trắng ngần, lúc cúi đầu phần tóc mái trán rủ xuống tự nhiên. Trần nãi nãi , Nam Nam là một cô gái xinh , chăm chỉ, hiểu chuyện, học thức, tài nấu ăn cũng tồi, dù gả nhà ai cũng là một con dâu . Nếu như trai Nam Nam giới thiệu mối hôn sự đó cho con bé, bà hận thể để Nam Nam ở bên Tiểu Tự.

Cháu gái họ hờ biến thành cháu dâu ruột, bà mơ cũng thể tỉnh.

Nam Nam hôn ước với Trần Kiệt, hai đứa tuy định ngày, vẫn đang trong giai đoạn tìm hiểu, nhưng chừng hai đứa mắt kết hôn. Nếu Tiểu Tự thực sự ý với Nam Nam, đến lúc đó đau khổ chỉ đứa cháu trai lớn của bà thôi.

 

 

Loading...