Tay Trần Tự xoa bóp phần thịt mềm bên trong cánh tay Ôn Nam, dùng lực nhẹ, lực ở đoàn bộ gãi ngứa cho khác còn đủ, nhưng đối với Ôn Nam, lực độ .
Ôn Nam ngờ Trần Tự sẽ đề nghị giúp cô xào rau.
Thế !
Lúc đầu nhổ cỏ Trần Tự giúp cô đưa cỏ, việc đưa t.h.u.ố.c và găng tay. Bây giờ cô đến nhà ăn việc, còn dám để Trần Tự giúp cô xào rau? Ôn Nam mặt dày như , cô vội vàng lắc đầu: “Không cần, tự , thêm một thời gian nữa là sư phụ Vương về .”
Trần Tự : “Được.”
Ôn Nam thở phào nhẹ nhõm, : “Mỗi tối giúp cô xoa bóp cánh tay, giảm đau mỏi, ngày mai dậy tay sẽ đau như .”
Ôn Nam: …
Cô há miệng, nhất thời nên gì.
Ánh mắt Ôn Nam liếc ngang liếc dọc, chính là dám Trần Tự. Trong lúc mơ hồ, ánh mắt liếc đến cánh tay của Trần Tự, cánh tay đàn ông rắn chắc mạnh mẽ, gân xanh mạch m.á.u da hiện rõ, theo lực xoa bóp của ngón tay , cơ bắp cánh tay sẽ phồng lên. Bàn tay đang nắm cổ tay cô buông, cô thậm chí thể cảm nhận vị trí da thịt hai chạm một lớp mồ hôi mỏng. Tim Ôn Nam nóng hổi, cô dời mắt về phía cuối giường, khẽ : “Không đau nữa.”
Trần Tự : “Lát nữa dùng nước nóng ngâm kỹ.”
Ngón tay đàn ông đang nắm cổ tay Ôn Nam khẽ xoa nhẹ mấy cái ở xương cổ tay cô, đầu ngón tay chạm đến mạch đập dữ dội của Ôn Nam, trong đôi mắt đen hàng lông mày chau hiện lên một chút ý : “Được , lấy thùng gỗ cho cô.”
Đợi Trần Tự ngoài, Ôn Nam thở phào nhẹ nhõm. Cô như trải qua một trận chiến lớn, chiến tranh, mệt mỏi mép giường, cánh tay mềm nhũn đặt đùi, tiếng nước ào ào và tiếng bước chân bên ngoài, ngẩng đầu căn phòng ngủ hai tháng, nếu cô kết hôn, sẽ luôn ở đây, cùng Trần Tự chạm mặt, lẽ đợi một năm rưỡi, cô còn sẽ tận mắt Trần Tự cưới vợ về nhà.
Nghĩ thôi thấy ngột ngạt, là tự tìm khổ cho ..
Trong sân đèn sáng, Trần nãi nãi từ nhà Trương Tiểu Nga về, thấy tiếng nước trong bếp, thò đầu xem, thấy Trần Tự ở trong, bèn hỏi: “Tiểu Tự, con thật với bà , con thích cô gái nhà nào? Bà quen ? Có cần bà mai giúp ?”
Cháu trai lớn khó khăn lắm mới khai khiếu, Trần nãi nãi còn sốt ruột hơn ai hết.
Bà còn đang chờ bế cháu trai lớn trong những năm tháng cuối đời.
Trần Tự dùng que cời lửa gạt tro che tia lửa, dậy nắm lấy vai Trần nãi nãi, đẩy bà ngoài: “Đến lúc con sẽ cho bà , bà ơi, trời còn sớm nữa, bà mau tắm rửa ngủ .”
Trần nãi nãi: …
Bà giơ tay đ.á.n.h vai Trần Tự một cái: “Con còn giấu bà, gì mà thể với bà.”
Trên khuôn mặt tuấn tú của Trần Tự nở một nụ : “Sau hãy .” Anh hỏi: “Bà ?”
Trần nãi nãi liếc phòng của Ôn Nam, : “Đi tìm thím Trương của con, bảo bà đừng ngoài đồn chuyện Ôn Nam và Tiểu Kiệt hẹn hò kết hôn. Vừa bà ở trong bếp chuyện với Nam Nam vài câu, ý của Nam Nam, nó tìm hiểu Tiểu Kiệt thêm, kết hôn lắm, nên bà đến chặn miệng thím Trương của con , kẻo đến lúc bà đồn ngoài, hỏng danh tiếng của Nam Nam.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-188.html.]
Trần Tự chút ngỡ ngàng, ngẩng mắt phòng của Ôn Nam, tơ m.á.u trong mắt dường như cũng bớt .
Trần nãi nãi hôm nay bận cả buổi chiều, khổ tâm chuyện với Trương Tiểu Nga và Đỗ đoàn trưởng, lúc cơn buồn ngủ ập đến, rửa mặt xong liền về phòng ngủ. Trần Tự tắt đèn bếp, xách thùng gỗ phòng Ôn Nam, liếc Ôn Nam đang giường khẽ xoa cánh tay: “ xoa giúp cô thêm nhé?”
“Không cần!”
Ôn Nam như giật , cô dậy gượng : “ dùng nước nóng ngâm là .”
Đợi Trần Tự ngoài, Ôn Nam nhanh ch.óng cài then cửa, dựa cửa thở dài một . Cô kéo rèm cửa, cởi quần áo thùng gỗ, nước ấm bao bọc , xua tan sự khô ráp và mệt mỏi da. Cánh tay ngâm trong nước nóng, dường như thoải mái hơn nhiều. Tắm xong, Ôn Nam quần áo sạch, tắt đèn leo lên giường ngủ.
Hôm nay trải qua nhiều chuyện như , tâm trạng lên xuống thất thường, tâm mệt mỏi, đặt đầu xuống gối chìm giấc ngủ.
Đèn trong sân cũng tắt, sân nhỏ tối om. Trần Tự chạy bộ về, tắm qua loa trong sân lâu, cho đến khi phòng bà nội tiếng xuống giường mới phòng ngủ..
Ôn Nam ngủ một giấc say, cho đến khi bên ngoài tiếng gõ cửa cộc cộc cô mới dần tỉnh .
“Ôn Nam.”
“Dậy .”
Trần Tự gọi liền mấy tiếng, bên trong mới tiếng mơ màng của Ôn Nam: “Đến đây.”
Ôn Nam ngáp một cái, bò dậy mặc quần áo. Tối qua Trần Tự giúp cô xoa bóp cánh tay, ngâm nước nóng, ngờ ngủ một giấc dậy thật sự thoải mái hơn nhiều.
Cô chải tóc xong mở cửa ngoài, cứ ngỡ Trần Tự đang rửa mặt ở giếng, ngờ vẫn đang ở cửa. Cô suýt nữa đ.â.m Trần Tự. Ôn Nam lùi một bước, nén nhịp tim đập loạn ngẩng đầu đôi mắt đen sâu thẳm của Trần Tự, hiểu đây gì?
Trần Tự hỏi: “Tay đỡ hơn ?”
Ôn Nam gật đầu: “Đỡ nhiều .”
“ rửa mặt đ.á.n.h răng đây.” Cô tránh Trần Tự, xoay đến bên giếng rửa mặt. Bây giờ trời nóng, dùng nước bơm từ giếng lên cũng lạnh lắm.
Trần Tự phòng Ôn Nam, lúc xách thùng gỗ, khóe mắt liếc thấy hộp kem tuyết hoa còn mở đầu giường. Anh khẽ cau mày, xách thùng gỗ ngoài đổ , đến bên giếng rửa mặt xong cùng Ôn Nam ngoài đến đơn vị. Suốt đường hai ai gì, Ôn Nam cầm gậy thỉnh thoảng đập đám cỏ cao ngang bên đường để che giấu sự tự nhiên và khó xử của . Từ tối qua nhận tình cảm của , cô thật sự dám ở một với Trần Tự.
Sợ sẽ nhịn mà , sợ sẽ lún sâu hơn, cuối cùng cho tâm mệt mỏi.
Đến nhà ăn, Ôn Nam : “ đây.”