Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 185

Cập nhật lúc: 2026-03-28 23:52:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần nãi nãi với Trần Tự: “Tiểu Tự, con gửi một bức điện báo cho Tiểu Châu, xem nó thể xin nghỉ mấy ngày về , là Nam Nam sắp kết hôn, bà cũng nhớ nó, tiện thể thăm nó.”

Trần nãi nãi xong thấy Trần Tự trả lời, bà đứa cháu trai lớn của đang cúi đầu ăn cơm, nghi hoặc chạm vai nó: “Đói đến thế , hôm nay huấn luyện mệt ?”

Giọng Trần Tự cảm xúc: “Không mệt.”

Trần nãi nãi: “Lời bà con nhớ ?”

Người đàn ông “Ừm” một tiếng.

“Ối chà chà, Thẩm Hầu, Trần doanh trưởng, hai tìm đối tượng cho Ôn Nam ?!”

Trương Tiểu Nga đột nhiên từ ngoài , mặt đầy kinh ngạc, kéo ghế bên cạnh Trần nãi nãi. Bà từ nhà ăn về, đến cổng nhà thấy Trần nãi nãi chuyện kết hôn, thế là chạy đến cổng một lúc, lập tức yên nữa. Bà liếc Trần Kiệt mới xuất hiện trong sân, từ xuống , từ trái sang , trai trông ngay thẳng, cũng tệ, chỉ là da ngăm.

, bà ngày nào cũng ở cùng Thẩm Hầu và Ôn Nam, Ôn Nam đối tượng từ lúc nào mà bà ?

Trần nãi nãi : “Là Tiểu Tự tìm đối tượng cho Ôn Nam, đây , tối nay gọi đến ăn một bữa cơm, tìm hiểu .”

Trương Tiểu Nga: …

Tốc độ thật nhanh.

Lúc đó bà cứ hỏi Thẩm Hầu và Ôn Nam, đây, tìm một đối tượng ở đây , kết quả miệng hai kín như bưng. Không ngờ mới qua bao lâu, âm thầm xong chuyện, tốc độ còn khá nhanh. Bà đầu hỏi Trần Kiệt ở đoàn nào, doanh nào, chức vụ gì trong quân đội, nhà ở , như tra hộ khẩu . Trần Kiệt lượt trả lời Trương Tiểu Nga.

Trần nãi nãi bên cạnh : “Bà ăn cơm .”

Trương Tiểu Nga: “Ăn xong .” Rồi liếc Trần Tự bên cạnh: “Trần doanh trưởng, em gái sắp kết hôn , cũng nên tăng tốc ? Qua năm là hai mươi bảy ?”

Trần Tự cúi mắt, gân xanh cổ căng cứng, từ lúc cửa đến giờ từng thả lỏng.

Giọng chút khàn: “ vội.”

“Cháu vội nhưng bà vội.”

Trần nãi nãi tiếp lời: “Cháu và Tiểu Châu đều lớn , cả hai đứa đều kết hôn, các cháu thể trì hoãn, nhưng bà già đợi , thể bế cháu trai lớn …”

Nhắc đến chuyện hôn sự của Trần Tự và Trần Châu, trong lòng Trần nãi nãi sốt ruột. Ngày thường bà là sợ Tiểu Tự thấy bà phiền, nhưng hôm nay Tiểu Nga , bà thế nào cũng gây chút áp lực cho Tiểu Tự, thúc giục nó.

Ôn Nam cúi đầu, cảnh Trần nãi nãi và Trương Tiểu Nga thúc giục kết hôn, trong đầu đột nhiên hiện lên cảnh Trần Tự kết hôn với phụ nữ khác, đàn ông ôm khác trong lòng, mỗi tối giúp cô đổ nước tắm, cùng cô tay trong tay dạo trong khu gia thuộc. Nghĩ đến đây, Ôn Nam đột nhiên cảm thấy tim đau nhói, cơn đau đó như một con d.a.o sắc bén khuấy nát trái tim đẫm m.á.u, cảm giác đau đớn lan khắp tứ chi, đầu óc choáng váng. Gần đây, cảm giác khác thường mà cô luôn cố gắng phớt lờ, lúc như cơn lũ vỡ đê ùa lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-185.html.]

Hơi thở của cô gấp gáp hơn, ngẩng đầu Trần Tự đang ở gần, đàn ông cao lớn khỏe mạnh, ánh sáng từ mái hiên chiếu xuống một bên , chia cắt khuôn mặt tuấn tú của thành hai nửa sáng tối.

Ôn Nam mím c.h.ặ.t môi, ngón tay cầm đũa dần dùng sức.

Cô, hình như… thích Trần Tự .

Trần Tự nhận ánh mắt của Ôn Nam, liếc mắt cô, trong lúc Trần nãi nãi và Trương Tiểu Nga vẫn đang thúc giục kết hôn, mày khẽ chau , một câu khiến mấy đều kinh ngạc: “ thích .”

Trần nãi nãi ngẩn , trợn to mắt Trần Tự. Tiểu Tự ngày nào cũng chỉ ở đơn vị và ở nhà, từng đến nơi nào khác, càng đừng đến việc quen cô gái nào khác. Bà nghĩ hết một vòng những xung quanh cũng nghĩ cô gái mà Tiểu Tự thích là ai. Trương Tiểu Nga cũng thắc mắc, bà cũng lão Đỗ Trần doanh trưởng cô gái nào thích, bèn hỏi: “Anh thích cô gái nhà nào? Có cần bà nội giúp ?”

Trần nãi nãi phản ứng , mặt đầy ý : “ đúng, Tiểu Tự, con là cô gái nhà nào, xem bà quen .”

“Không cần.” Trần Tự đặt đũa xuống dậy: “ ăn no .”

Anh xoay phòng, đóng cửa , ngay cả đèn trong phòng cũng tắt. Trần nãi nãi và Trương Tiểu Nga vắt óc suy nghĩ, c.h.ế.t cũng nghĩ là ai. Trên bàn ăn còn chuyện hôn sự của Ôn Nam và Trần Kiệt nữa, mà chuyển sang về cô gái mà Trần Tự thích rốt cuộc là ai. Ôn Nam cánh cửa phòng đóng kín của Trần Tự, câu thích ’ của cứ vang vọng bên tai. Cánh tay mỏi đau, cơn đau đó khiến cổ tay cũng run lên, đôi đũa rơi xuống bát, chạm vành bát lăn xuống đất.

Lông mi Ôn Nam run rẩy, lúc cúi xuống nhặt đũa, một bàn tay to lớn thon dài nhặt đũa cô một bước. Ôn Nam ngẩn , ngẩng đầu chạm ánh mắt của Trần Kiệt, đàn ông mày rậm mắt to, sống mũi cao thẳng, cho đôi mắt càng thêm sâu thẳm. Tim Ôn Nam đột nhiên đập mạnh, cảm thấy Trần Kiệt như thể xuyên qua lớp da của cô thấu nội tâm, cô chút hoảng hốt dời mắt , : “Cảm ơn.”

“Không gì.”

Trần Kiệt đặt đũa lên bàn: “Đũa bẩn , lấy cho cô đôi mới.”

“Không cần, tự lấy.”

Ôn Nam dậy bếp lấy một đôi đũa sạch, lúc ngoài thấy Trần Kiệt về phía cửa phòng Trần Tự. Ôn Nam tới xuống, Trần nãi nãi và Trương Tiểu Nga chuyện, cứ cúi đầu im lặng. Từ lúc nhận hình như thích Trần Tự, Ôn Nam như đang mây, cứ lơ lửng thật, ngay cả Trần nãi nãi chuyện với cô cũng thấy. Trương Tiểu Nga cau mày, đẩy cô một cái: “Ôn Nam, cô nghĩ gì mà nhập tâm thế?”

Ôn Nam ngẩng đầu: “Hả?”

Trần nãi nãi: …

Trương Tiểu Nga: …

Trương Tiểu Nga lặp lời của Trần nãi nãi: “Cô ngày nào cũng ở cùng trai, trai cô thích cô gái nhà nào ?”

Ôn Nam lắc đầu: “Không .”

 

 

Loading...