Trần Tự rũ mắt đôi mắt lấp lánh của Ôn Nam, sự phiền muộn tích tụ trong lòng thế nào cũng tan , hỏi: “Em nghĩ thế nào?”
Đôi mắt đàn ông chằm chằm mắt Ôn Nam, giờ khắc trong lòng bỗng nhiên nảy sinh một ý niệm mãnh liệt, chỉ cần cô đồng ý, gả, sẽ lập tức tìm Trần Kiệt, c.h.ặ.t đứt sợi dây .
Ôn Nam Trần Tự chút tự nhiên, ánh mắt quá mức thâm sâu, nhất là ngược ánh trăng, càng rõ cảm xúc đáy mắt , Ôn Nam mím môi, cúi đầu tránh ánh mắt dường như thể thấu lòng của Trần Tự, cái bóng ngừng tiến về phía mặt đất, nghĩ đến hai tháng nay ngừng phiền Trần Tự, nợ ân tình Trần Tự, tiêu ít tiền của Trần Tự, Trần nãi nãi cũng luôn chăm sóc cô, để cô coi nhà họ Trần như nhà , thời gian Trần Tự vô cớ rời nhà tránh mặt cô, tuy là ở bộ đội giúp cô tìm đối tượng Ôn Quốc giới thiệu, nhưng Ôn Nam lờ mờ cảm giác, Trần Tự đang cố ý tránh mặt cô.
Mấy ngày nay tuy đêm nào cũng ở nhà, ăn cơm cũng sẽ đến nhà ăn, nhưng lời với cô ít càng thêm ít, lúc một trầm mặc bên cạnh cô.
Ôn Nam Trần Tự đang nghĩ gì, cũng tại thời gian giống lắm.
Cô lờ mờ cảm thấy, Trần Tự đang cố ý xa lánh cô ?
Qua một hồi lâu, Ôn Nam mới : “Đã tìm đối tượng trai em giới thiệu cho em , thì thử tiếp xúc với xem, em gặp hai , cảm thấy cũng , khá thật thà.” Sau đó biên độ nhỏ thở hắt một , ngẩng đầu mắt cong cong Trần Tự: “Trước đó em còn hứa với , đợi em tìm đối tượng, cùng mời tiệm cơm quốc doanh ăn cơm, ăn gì thì gọi cái đó, còn những khoản tiền và phiếu khiến tốn kém mấy , đến lúc đó em trả hết cho , thể để Trần tốn tiền vô ích, hai tháng nay Trần và bà”
“Dưới chân em rắn.”
Lời Ôn Nam còn xong, giọng của Trần Tự lạnh lùng vang lên, Ôn Nam bây giờ chữ ‘rắn’, lập tức cảm giác xung quanh một vòng đều là rắn trơn tuột, mu bàn chân cũng rắn bò, sống lưng đều xộc lên nhiệt độ cơ thể lạnh lẽo của rắn, sợ đến mức hét lên một tiếng, nhảy phắt lên Trần Tự, cánh tay dùng sức ôm c.h.ặ.t cổ Trần Tự, hai chân kẹp c.h.ặ.t eo kình sấu của Trần Tự.
Gần như trong nháy mắt Ôn Nam nhảy lên Trần Tự liền dùng sức ôm c.h.ặ.t cô, một tay đàn ông ôm c.h.ặ.t vòng eo mảnh khảnh của cô, một tay phủ lên gáy Ôn Nam, đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa ấn gáy yếu ớt của Ôn Nam, để cô cúi đầu mặt đất trống .
Anh dọa Ôn Nam đấy.
Anh thực sự nổi cái miệng nhỏ của Ôn Nam những lời rũ sạch quan hệ với , càng nổi cô mở miệng ngậm miệng thử tìm hiểu đối tượng với khác.
Yết hầu Trần Tự chuyển động, nghiêng đầu, môi mỏng mím nhẹ cọ cọ tóc Ôn Nam, thấp giọng bên tai cô: “Hai bên đường hai con rắn.” Người trong lòng ôm càng c.h.ặ.t hơn, Ôn Nam run rẩy : “Đi , mau !”
Cơn tức tích tụ trong lòng đàn ông cuối cùng cũng tan, ôm c.h.ặ.t Ôn Nam, cằm nhẹ nhàng cọ đỉnh đầu Ôn Nam: “Không , bế em qua.”
Ôn Nam bây giờ tâm trạng gì cũng còn, ngay cả trạng thái đúng lắm mấy ngày nay của Trần Tự cũng sớm ném đầu.
Cô ôm c.h.ặ.t Trần Tự, dựa l.ồ.ng n.g.ự.c cứng rắn như sắt của đàn ông, ấm áp, nóng liên tục ngừng truyền sang cô, thở nam tính nồng đậm bao trùm lấy Ôn Nam, cô gần như lún sâu lòng n.g.ự.c rộng lớn của Trần Tự, đàn ông đường trầm , nhưng tiếng hô hấp vang vọng bên tai cô giống như chạy lâu, mang theo tiếng thở dốc khe khẽ.
Nghe mà... gợi cảm vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-177.html.]
Con đường tính là dài, hai bên đều là bụi cỏ cao nửa , bình thường chạy vài phút là về đến nhà, Trần Tự lề mề lâu.
Gân xanh cổ đàn ông căng cứng nổi lên, cánh tay ôm Ôn Nam càng thu càng c.h.ặ.t.
Tuy hành động là hành hạ chính , nhưng thể khiến cái miệng nhỏ của Ôn Nam chuyện nữa, cũng coi như đáng giá.
Ôn Nam vẫn luôn rúc trong lòng Trần Tự, cô cũng Trần Tự bao lâu, cuối cùng khi thấy tiếng nước chảy rõ ràng bên tai, cảm thấy chắc là đến cầu đá , thế là nghiêng đầu sang một bên, bóng đêm đen kịt, trăng lưỡi liềm bán nguyệt, cũng rải xuống bao nhiêu ánh sáng cho cầu đá.
Trong bóng đêm rõ, tiếng gió xen lẫn tiếng nước sông, còn cỏ dại cao nửa , Ôn Nam nghĩ đến Trần Tự ven đường hai con rắn, nhớ tới con ếch giẫm chân , lập tức nổi một tầng da gà, cảm thấy lúc mặt đất chỗ nào cũng là rắn và ếch.
A a a a!
Tại ở quê rắn và ếch nhiều như ?
Ôn Nam lúc vô cùng nhớ nhung thế kỷ mới, tuy ở đó ai thương cô quan tâm cô, nhưng ít nhất đường cái sẽ tùy tiện thấy rắn và ếch.
Mấy thứ quá dọa !
“Anh.”
Ôn Nam gọi một tiếng, đầu cô vùi trong lòng Trần Tự, theo việc mở miệng chuyện, bờ môi cọ qua da thịt Trần Tự, cơ bắp đàn ông trong nháy mắt căng cứng hơn, yết hầu trượt vài cái, giọng trầm thấp từ tính trong đêm yên tĩnh thêm vài phần khàn khàn hiếm thấy: “Sao ?”
Ôn Nam : “Thả em xuống , đừng để thấy.”
Qua cầu đá là khu gia thuộc, khu gia thuộc gần như rắn, cô khác thấy cô và Trần Tự ôm , nghĩ đến đây, mặt Ôn Nam cũng đỏ bừng.
Sự kinh hãi và sợ hãi biến mất hầu như còn, Ôn Nam lúc hổ ngại ngùng.
Cô nhẹ nhàng thở hắt , rời khỏi vòng tay Trần Tự, nóng phả hết lên da thịt Trần Tự, màu mắt đàn ông tối sầm, đầu ngón tay bóp nhẹ ở cổ Ôn Nam với biên độ nhỏ, Ôn Nam bỗng nhiên cứng đờ, bên tai là giọng trầm thấp khàn khàn của Trần Tự: “Trên đường ai, sắp đến nhà .”