Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 171

Cập nhật lúc: 2026-03-28 23:52:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Nam : “Khá ạ.”

Cô xắn tay áo đến vườn rau nhổ cỏ, để cỏ bên bờ ruộng: “Dì nãi nãi, tháng bà ở nhà một đừng nấu cơm nữa, cháu đ.á.n.h cơm về chúng ăn.”

Trần nãi nãi xua tay: “Không cần đ.á.n.h cơm cho bà, bà quen nấu cơm ăn ở nhà , cháu để bà rảnh rỗi, bộ xương già của bà còn thoải mái .”

Thấy Trần nãi nãi kiên trì, Ôn Nam gì nữa.

Ôn Nam ở nhà đợi đến hoàng hôn buông xuống mới nhà ăn, đợi cơm xong trời cũng tối đen, Trần Tự qua cùng Ôn Nam ăn cơm ở nhà ăn, cả nhà Đỗ đoàn trưởng cũng tới, năm bọn họ chiếm một cái bàn, Đỗ đoàn trưởng và Đỗ Kiến Minh cắm cúi ăn cơm, Đỗ đoàn trưởng thỉnh thoảng sẽ vài câu với Trần Tự, đều là chuyện trong đoàn.

Trong nhà ăn tiếng ồn ào, nhưng giọng của Trần Tự ngay bên tai, trầm thấp từ tính, khác biệt với sự thô kệch của Đỗ đoàn trưởng.

Ôn Nam gắp miếng khoai tây c.ắ.n trong miệng, trong bát thêm hai miếng thịt, cô ngẩn , đầu Trần Tự, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng của đàn ông bao phủ ánh đèn vàng ấm áp, con ngươi đen láy thâm sâu thấy đáy, rũ mắt cô: “Ăn nhiều một chút.”

Ôn Nam nuốt khoai tây trong miệng xuống, nhỏ giọng : “Anh cần gắp thịt cho em.”

Cô đều ăn , ăn cái gì?

Trương Tiểu Nga dùng chân đá bắp chân Đỗ đoàn trưởng: “Ông quan hệ hai em kìa, Trần doanh trưởng đem thịt trong bát cho Ôn Nam hết , ông ông xem, còn là vợ ông đấy, cũng chẳng thấy ông gắp cho một miếng thịt.”

Đỗ đoàn trưởng:...

Ông trừng mắt hổ lườm Trương Tiểu Nga, đó gắp một miếng thịt bỏ bát bà : “Cho cho cho, bà ăn bà ăn.”

Trương Tiểu Nga hì hì, hài lòng , đó gắp thịt cho Đỗ đoàn trưởng: “Ông ăn ông ăn.”

Đỗ đoàn trưởng:...

Mụ đàn bà thần kinh.

Ăn xong cơm tối mấy trở về khu gia thuộc, Trần Tự đẩy cổng sân , phòng bà nội tối om, chắc là ngủ .

Ôn Nam bếp đun nước tắm, kết quả mở nắp nồi, thấy Trần nãi nãi giúp cô đun xong nước tắm, trong lòng Ôn Nam ấm áp, xoay nhờ Trần Tự giúp cô lấy thùng gỗ, kết quả ngẩng đầu liền thấy Trần Tự xách thùng gỗ , đàn ông đặt thùng gỗ bên cạnh bếp lò: “Em đợi bên ngoài, đổ nước xong giúp em bê .”

Ôn Nam : “Vâng.”

ngoài cửa phòng , ngẩng đầu ánh trăng sáng trong đêm, đang nghĩ đến chuyện hai ngày nữa Chu Nham đưa họ Trần đến nhà ăn.

Người đó quanh năm luyện binh bên ngoài.

?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-171.html.]

Tiếng bước chân trầm từ bên cạnh truyền đến, Ôn Nam đầu , liền thấy Trần Tự xách thùng gỗ nặng nề tới, cô vội vàng lùi sang bên cạnh hai bước, đợi đàn ông đặt thùng gỗ trong phòng cô mới , Trần Tự cụp mắt, Ôn Nam: “Anh ngoài chạy bộ một lát.”

Ôn Nam bóng dáng cao lớn của Trần Tự biến mất ngoài cổng sân, lúc mới cài then cửa, cởi quần áo trong thùng gỗ, hôm nay bận rộn cả ngày, tay luôn cầm cái muôi nặng đảo món ăn nồi lớn, trong lúc đảo nổi, liền dùng hai tay cùng , lúc cánh tay chút mỏi mệt, cô bóp bóp cánh tay, đợi tắm xong quần áo sạch sẽ, tắt đèn giường từ lúc nào ngủ .

Cũng do mệt cả ngày , giấc ngủ của Ôn Nam đặc biệt ngon, ngay cả Trần Tự về lúc nào cũng .

Mãi cho đến khi trời tờ mờ sáng ngày hôm , tiếng gõ cửa bên ngoài đ.á.n.h thức, giọng trầm thấp từ tính của Trần Tự từ bên ngoài truyền đến: “Ôn Nam, dậy .”

“Đến đây.”

Ôn Nam bò dậy, giọng còn mang theo sự mềm mại khi mới tỉnh.

Cô dụi dụi mắt, mặc quần áo bò dậy chải đầu xong mới , xổm bên giếng chuẩn rửa mặt, phát hiện Trần Tự giúp cô đổ nước nóng , bên cạnh thấy Trần Tự, Ôn Nam thấy tiếng bước chân từ phía tới, thế là ngẩng đầu một cái, liền thấy Trần Tự phòng cô, bê thùng gỗ đổ nước xuống rãnh nước bên cạnh vườn rau, đàn ông đưa lưng về phía cô, lúc cúi cong lưng, thể thấy đường cong cơ bắp cân đối săn chắc lưng.

Ôn Nam nhớ tới lúc Trần Tự cõng cô, lưng rộng lớn cứng rắn, trời mưa, lúc cõng cô từ bãi cỏ về, để cô dính một giọt mưa.

Ôn Nam đến xuất thần, động tác đ.á.n.h răng đều chậm , chú ý Trần Tự xách thùng gỗ xoay , con ngươi đen láy của đàn ông rơi cô, lông mày lạnh lùng tuấn tú khẽ cau: “Sao ?”

“Hả?”

Ôn Nam hồn, vội vàng lắc đầu: “Không gì.”

Sau đó cúi đầu nhanh ch.óng đ.á.n.h răng xong, xổm xuống vốc nước rửa mặt, nước lạnh xua tan nóng mặt, thấy tiếng bước chân bên cạnh, khóe mắt thấy một màu xanh quân đội xổm bên cạnh cô, Ôn Nam dường như ngửi thấy thở thuộc về Trần Tự.

Cô bỗng nhiên dậy, cầm khăn mặt lau lung tung mặt : “Anh, em đợi ở cửa.”

Trần Tự ngước mắt Ôn Nam chút chạy trối c.h.ế.t, môi mỏng mím thành đường thẳng lạnh lùng cứng rắn.

Anh vắt khăn mặt lên dây phơi, rời khỏi nhà cùng Ôn Nam trong con ngõ tối tăm, Ôn Nam cúi đầu đường, giữ cách một hai bước với , màu mắt Trần Tự trầm xuống, cô tưởng họ Trần mà Chu Nham giúp cô tìm là đối tượng của cô, cho nên giữ cách với ?

Môi mỏng đàn ông vẫn luôn mím c.h.ặ.t, dọc đường hai ai cũng chuyện, Ôn Nam cũng cảm nhận sự im lặng áp suất thấp giữa hai .

Cô nghi hoặc cau mày thanh tú, biên độ nhỏ ngẩng đầu Trần Tự bên cạnh, vặn đụng ánh mắt qua của Trần Tự, con ngươi đen láy của đàn ông quét qua mặt cô, rơi cửa lớn nhà ăn cách đó xa: “Đến , em .”

Nói xong xoay .

Ôn Nam bóng dáng cao lớn của Trần Tự dần biến mất ở trạm gác, trong lòng chút thắc thỏm, tại , luôn cảm thấy Trần Tự hình như đang tức giận.

là ảo giác của cô ?

 

 

Loading...