Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 170

Cập nhật lúc: 2026-03-28 23:52:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh vì để cô thể vui vẻ ở nhà ăn, bỏ tiền mua táo cho nhà ăn, cô hình như nợ Trần Tự càng ngày càng nhiều, nhiều đến mức sắp trả hết .

Trần Tự c.ắ.n một miếng táo, má phồng lên mấy cái: “Không cần khách sáo với .”

.” Ôn Nam ngẩng đầu: “Em gặp Chu Nham ở nhà ăn, lúc đến nhà ăn gặp doanh trưởng đoàn 5, doanh trưởng đó đoàn 5 bọn họ một họ Trần quanh năm luyện binh bên ngoài, , em với Chu Nham, đợi về, bảo đưa đó đến nhà ăn, em gặp mặt .”

Động tác c.ắ.n táo của Trần Tự khựng , “rắc” một cái c.ắ.n mất một miếng táo lớn: “Đợi về.”

Ôn Nam : “Vâng.”

Bên phía nhà ăn hai con đường, một con đường thông đến khu gia thuộc, một con đường thông đến cổng lớn bên trong bộ đội.

Ôn Nam ăn táo về nhà, chân cửa nhà, chân Trương Tiểu Nga đuổi tới: “Ôn Nam, nhà ăn việc ? Cô thế nào? Trước khi cô nhà ăn cho ? Nếu hôm nay thím Hầu , còn .”

Trương Tiểu Nga liền một tràng.

Thím Hầu : “Được , Tiểu Nga, cháu hỏi nhiều như , Ôn Nam nên trả lời cháu cái nào đây.”

Trương Tiểu Nga ghế đẩu, tức giận Ôn Nam: “Mấy ngày hai chúng hái hoa hòe nhà ăn, còn chuyện nhà ăn với cô, còn nghĩ nếu cô nhà ăn, với lão Đỗ, xem thể để cô nhà ăn việc , miệng cô kín thật đấy, cái cũng cho .”

Ôn Nam:...

Trương Tiểu Nga giận .

Ôn Nam bê ghế đẩu nhỏ bên cạnh Trương Tiểu Nga, đưa tay vuốt vuốt lưng Trương Tiểu Nga: “Lúc đó em cũng chắc chắn em thể nhà ăn , cho nên cũng dám lung tung, sáng nay em nhà ăn trong lòng cũng đ.á.n.h trống đây , cứ sợ cơm em ngon, nhà ăn nhận em.”

Trương Tiểu Nga hứng thú: “Vậy bây giờ thế nào? Người nhà ăn ?”

Ôn Nam : “Mọi đều khen cơm em ngon, một tháng sư phụ Vương xin nghỉ em bác cầm muôi.” Cô khoác tay Trương Tiểu Nga, ngọt ngào: “Thím Trương, thím đại nhân chấp tiểu nhân, đừng giận em nữa.”

Trương Tiểu Nga “hừ” một tiếng, giận đến nhanh cũng nhanh: “Buổi trưa và lão Đỗ còn Kiến Minh đều nhà ăn ăn cơm, cứ ăn cơm cô , cô , lão Đỗ nhà cứ nhớ thương bánh hoa hòe cô , bây giờ bánh hoa hòe ăn nữa, nhà ăn, bắt đầu nhớ thương cơm cô .”

Ôn Nam và Trần nãi nãi đều nhịn ..

Bên phía nhà ăn gần như bận rộn cả ngày.

Cơm sáng xong bắt đầu bận cơm trưa, Ôn Nam cần phối rau thái rau, cần luôn ở nhà ăn, đợi thời gian gần đến, cô và Trương Tiểu Nga cùng nhà ăn, cơm trưa hai món là Ôn Nam , đừng , đến giờ cơm trưa, hai món Ôn Nam hết đặc biệt nhanh, gần như mỗi đến đều sẽ chọn mấy món đó, bàn cơm, cả nhà Đỗ đoàn trưởng một hàng, Ôn Nam và Trần Tự cùng , Đỗ đoàn trưởng và Đỗ Kiến Minh cắm cúi ăn cơm.

Ăn gọi là một cái thơm ngon.

Đến bộ đội nhiều năm như , cả nhà Đỗ đoàn trưởng đến nhà ăn ăn cơm nhiều.

Đỗ Kiến Minh ăn một miếng cà tím hương cá, chép chép miệng: “Chị Ôn Nam, tay nghề chị là thật sự , tối nay em còn đến nhà ăn ăn cơm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-170.html.]

Trương Tiểu Nga vỗ đầu Đỗ Kiến Minh: “Sao hả, tay nghề của thì ?”

Đỗ Kiến Minh sờ sờ gáy, còn , Đỗ đoàn trưởng đáp một câu: “Bản bà đức hạnh gì trong lòng bà ? Làm cái bánh hoa hòe cũng mùi vị của .” Nhìn thấy Trương Tiểu Nga liếc mắt trừng ông , Đỗ đoàn trưởng một cái: “Có điều ăn cơm bà nhiều năm như , vẫn cứ thích cái khẩu vị của bà.”

Ôn Nam cúi đầu, bên môi nén ý .

Cô phát hiện tiếp xúc với Đỗ đoàn trưởng lâu , cũng khá hài hước, hơn nữa thương vợ, lo cho gia đình.

Trần Tự chú ý tới bờ vai khẽ run của Ôn Nam, gắp cho cô một miếng thịt bát, khi Ôn Nam kinh ngạc ngẩng đầu , đàn ông tự nhiên dời tầm mắt: “Ăn cơm cho đàng hoàng.”

Ôn Nam:...

“Đồng chí Ôn Nam.”

Giọng của Chu Nham từ bên cạnh truyền đến, Ôn Nam đầu liền thấy Chu Nham bên cạnh cô, Trần Tự bên cạnh nhíu nhíu mày, ngước mắt lạnh lùng liếc Chu Nham, Chu Nham nhún vai, để ý tới , ăn cơm tìm chủ đề trò chuyện với Ôn Nam, bàn cơm, Đỗ đoàn trưởng, Trần Tự cũng chuyện trong đoàn.

Bọn Đỗ đoàn trưởng ăn xong , Trần Tự thấy Ôn Nam cũng ăn xong , dậy : “Chúng .”

“Ấy, đợi .”

Chu Nham đuổi theo, khoác vai Trần Tự, với Ôn Nam: “ hai câu.”

Ôn Nam gật đầu một cái, cùng Trương Tiểu Nga.

Chu Nham bắt gặp ánh mắt vui của Trần Tự, nhướng mày một cái, khuỷu tay huých : “Thằng nhóc thể đừng lúc nào cũng dùng ánh mắt tình địch trừng , thì là cưng chiều em gái , còn tưởng Ôn Nam là vợ đấy.”

Lông mày Trần Tự nhíu , ngước mắt Ôn Nam khỏi cửa nhà ăn.

“Này, thể thương lượng đàng hoàng với , đừng hễ tiếp cận Ôn Nam là trừng ? Người là em gái , sớm muộn gì cũng gả chồng, cũng thể nuôi cả đời.” Chu Nham nhướng mày, đê tiện: “Cậu tìm em rể chắc chắn tìm rõ gốc gác, cân nhắc em chút .”

Khuỷu tay Trần Tự huých một cái, Chu Nham rên lên một tiếng, sắc mặt đau đớn ôm chỗ xương sườn, còn đợi cơn đau dịu , Trần Tự : “Cô cả đời lấy chồng cũng nuôi nổi.”

Chu Nham:...

Thằng nhóc đúng là dầu muối ăn!.

Ôn Nam về đến nhà lau rửa đơn giản, lau sạch mồ hôi mỏng , đợi đến tối tắm rửa đàng hoàng.

Trần nãi nãi đang khâu đế giày trong sân, thấy Ôn Nam từ trong phòng , hiền từ hỏi: “Nam Nam, công việc nhà ăn thế nào? Buổi sáng Tiểu Nga ở đây, bà cũng kịp hỏi cháu.”

 

 

Loading...