Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-03-28 23:49:29
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một lát Triệu doanh trưởng và mấy cũng tới, họ cùng về phía bộ đội, Ôn Nam và Triệu Tiểu Mạch cắt cỏ, lúc đến nơi, Ôn Nam thấy Lâm Mỹ Trân cắt nửa gùi cỏ , lúc cô dậy tay đưa đ.ấ.m đ.ấ.m cái thắt lưng đau nhức, phẫn hận trừng mắt Ôn Nam.

Nghĩ đến lúc ăn cơm trưa chồng mắng vài câu, Lâm Mỹ Trân đầy một bụng lửa.

Đều tại cái bụng cô tranh khí, nếu thể sinh cho nhà lão Khang một thằng cu mập mạp, chồng cô đối với cô chắc chắn như bây giờ, ngang dọc đều thuận mắt, động một tí là mắng cô vài câu.

Ôn Nam để ý đến cô , đặt gùi xuống bắt đầu cắt cỏ.

Có kinh nghiệm buổi sáng, buổi chiều cắt cỏ thuận tay hơn một chút, chỉ là vết phồng rộp tay cọ xát đau.

Lúc hoàng hôn buông xuống, Triệu Tiểu Mạch chạy qua, đến bên cạnh Ôn Nam cắt cỏ, tốc độ cực nhanh, soàn soạt soàn soạt bỏ xa cô một đoạn dài.

Ôn Nam:...

Cô còn tưởng quen tay chứ, so với Tiểu Mạch, kém một chút nửa chút.

Một lát , đống cỏ của Ôn Nam chất hai đống lớn, vượt qua Lâm Mỹ Trân, Lâm Mỹ Trân tức đến xanh mét mặt mày, mắng Triệu Tiểu Mạch: “Cô đúng là đồ hèn hạ!”

Triệu Tiểu Mạch gì, cũng quen với sự nh.ụ.c m.ạ của Lâm Mỹ Trân.

Ôn Nam đến bên cạnh Triệu Tiểu Mạch, ngẩng đầu Lâm Mỹ Trân, lạnh: “Vậy cô là cái gì? Tay chân đen tối?”

Lâm Mỹ Trân tức nghẹn họng, còn cãi , lời của Ôn Nam chặn họng: “Trộm gà còn mất nắm gạo.”

Không nhắc đến chuyện thì thôi, nhắc đến Lâm Mỹ Trân cảm thấy ngón tay đau, Ôn Nam, mắng mắng , nếu chọc cô cuống lên, con hồ ly tinh mách lẻo với Trần doanh trưởng, đến cuối cùng xui xẻo vẫn là cô , cuối cùng tức giận đầu sức cắt cỏ, cái vẻ tàn nhẫn đó giống như đang cắt đầu Ôn Nam.

Ôn Nam tiếp tục : “Tiểu Mạch đang giúp , là đang kiếm công điểm cho chính cô , bất kể mỗi ngày bao nhiêu công điểm, đều sẽ chia cho Tiểu Mạch một nửa, cô nếu đỏ mắt thì cứ thẳng, còn để thấy cô c.h.ử.i , sẽ tìm chủ nhiệm phụ nữ tố cáo cô bắt nạt nữ đồng chí! Còn đến đoàn bộ tố cáo với lãnh đạo vợ Khang liên trưởng nh.ụ.c m.ạ đồng bào phụ nữ!”

Ôn Nam lớn thế , chịu ít khổ, ít sắc mặt, cũng học ít tâm tư quanh co, rõ nhất là đ.á.n.h rắn đ.á.n.h giập đầu, đối phó với khác chọc điểm yếu của đối phương.

Lâm Mỹ Trân để ý phận vợ liên trưởng, bụng tranh khí sinh con, vốn dĩ ở nhà sống như ý, nếu vì cô mà gây chuyện gì liên lụy đến Khang liên trưởng, chồng cô chắc chắn khiến cô ăn hết gói đem về.

Quả nhiên, Lâm Mỹ Trân soạt một cái thẳng lưng trừng trừng Ôn Nam.

Chuyện ở khu gia thuộc chẳng tính là cái rắm gì, nhà ai cãi ầm ĩ? Mọi đều quen , cũng đều mắt nhắm mắt mở, nhưng nếu ầm ĩ đến chỗ chủ nhiệm phụ nữ và lãnh đạo đoàn bộ, thì là chuyện khác , lãnh đạo màu cũng sẽ tìm lão Khang nhà cô hỏi chuyện, những ngày tháng của cô ở nhà vốn dĩ dễ sống, nếu Ôn Nam tố cáo cô thật, ngày tháng của cô càng khó sống hơn.

Ôn Nam với Triệu Tiểu Mạch: “Lời cô cần để trong lòng.”

Triệu Tiểu Mạch cảm kích Ôn Nam, cắt một nắm cỏ đặt xuống đất, nhỏ: “Ôn Nam, cảm ơn cô.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-17.html.]

Ôn Nam mím môi : “Không gì.”

Hoàng hôn buông xuống.

Hơi ẩm đất bốc lên, xua tan nóng ban ngày, Triệu Tiểu Mạch cắt cỏ xong về đưa cỏ lợn , Ôn Nam đặt liềm xuống đất, ôm một đống cỏ lớn đặt trong gùi, đang định đeo gùi lên đưa cỏ, thì thấy cách đó xa truyền đến tiếng bước chân trầm , đó ngẩng đầu, cái gùi lưng đàn ông xách .

Trần Tự nhét một bó cỏ lớn trong gùi, với Ôn Nam: “Cô đợi ở đây, lát nữa sẽ .”

Người đàn ông chạy một mạch tới, trán đều là mồ hôi, cổ áo quân phục và lưng ướt một mảng lớn, nhét đầy cỏ xách gùi luôn, tốc độ nhanh, Ôn Nam đuổi kịp , chạy mới , cô bóng dáng xa, cầm liềm tiếp tục cắt cỏ, khi Trần Tự , cắt bao nhiêu bấy nhiêu.

Chân Trần Tự nhanh, một lát .

Anh bỏ chỗ cỏ xanh còn trong gùi, với Ôn Nam: “Cô về , đưa cỏ xong sẽ về khu gia thuộc.”

Ôn Nam chạy chậm theo Trần Tự, dáng cao lớn dong dỏng của đàn ông, cong mắt: “Anh, cảm ơn .”

Trần Tự nhấc vai lau mồ hôi mí mắt, đầu Ôn Nam, nhếch môi một cái: “Cô gì cũng gọi một tiếng , cần khách sáo với .”

Lúc đến ngã ba, Trần Tự về phía trại bò, Ôn Nam về phía cầu đá, trời tối đen, những sân nhỏ trong khu gia thuộc đều thắp bóng đèn vàng ấm, cô về đến nhà, thấy Trần nãi nãi đang nấu mì trong bếp, ngọt ngào gọi một tiếng: “Dì nãi nãi, cháu về ạ.”

Trần nãi nãi thò đầu từ cửa sổ: “Cơm xong , rửa mặt ăn cơm.” Lại hỏi: “Anh cháu ?”

Ôn Nam : “Giúp cháu đưa cỏ cho trại bò ạ, lát nữa là về.”

Lời dứt bao lâu Trần Tự về, Ôn Nam ngờ tốc độ nhanh như , từ trại bò đến đây cũng một đoạn đường dài đấy, Trần nãi nãi cũng thấy tiếng bước chân, thả mì cán nồi, gọi với ngoài bếp một câu: “Tiểu Tự, rửa mặt ăn cơm.”

Trần Tự đáp một tiếng: “Biết ạ.”

Ôn Nam ngay bên giếng, hai tay nắm lấy cần sắt máy bơm nước hì hục bơm nửa chậu nước: “Anh, nước rửa mặt em bơm cho đấy.”

Nói xong bơm nửa chậu nước chậu của .

Trần Tự xổm xuống rửa mặt, thuận tiện gội đầu luôn, lúc dậy lấy khăn mặt, thấy Ôn Nam xổm bên cạnh , rửa tay phù phù thổi mụn nước trong lòng bàn tay, thổi xong tay bên thổi vết thương trong lòng bàn tay .

Lòng bàn tay cô non nớt, da dẻ cũng trắng, khiến vết đỏ vết thương chút ghê .

 

 

Loading...