Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 168

Cập nhật lúc: 2026-03-28 23:52:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dương Chí Đồng:...

Mặt đỏ: “Các đừng lung tung, một thằng đàn ông , đừng hỏng danh tiếng nữ đồng chí .” Sau đó dặn dò Ôn Nam hai câu .

Tiếng chuyện trong bếp vang dội, chuyện khác, chuyện Ôn Nam nấu cơm.

Ôn Nam với các bà , đầu bếp Vương vẫy tay với cô: “Cô qua đây .”

Bên cạnh mỗi bếp lò đều chỗ để nguyên liệu, bếp lò đặc biệt lớn, mỗi nồi xào nhiều rau, Ôn Nam cái nồi lớn đều thể chứa cô, lập tức cảm thấy xong một tháng , cánh tay cô thể tê dại , đầu bếp Vương hỏi cô: “ thấy tuổi cô lớn, bao nhiêu ?”

Ôn Nam: “Hai mươi .”

Thím rửa rau : “ cô hai mươi , cô , Tiểu Nga hai ngày còn chuyện với đấy, cô hộ khẩu của cô đều chuyển đến bên , sẽ ở bên đúng ?”

Thím rửa rau tên là Ngô Phượng, là bản địa thôn Hạnh Hoa, con trai bà việc ở hợp tác xã cung tiêu huyện thành, con gái Trương Tiểu Nga gả cho cục lương thực vẫn là Ngô Phượng mối, quan hệ hai cũng , mấy ngày chuyện Ôn Nam ở huyện Phong Lâm suýt Lý Hồng Bình g.i.ế.c nhà ăn đều , Ngô Phượng lúc đó còn với Trương Tiểu Nga, con bé mạng lớn, may mà , nếu tuổi còn trẻ còn .

Ôn Nam trả lời: “Vâng, sẽ ở bên .”

Ngô Phượng : “Ở bên cũng tệ, bảo Trần doanh trưởng tìm cho cô một đối tượng .”

Ôn Nam:...

Đang yên đang lành kéo đến chuyện .

Cô mím môi một cái gì, đợi rau đều phối xong, đầu bếp Vương xào mấy món , ba đầu bếp mỗi một việc, Ôn Nam yên lặng bên cạnh , đợi đến món cuối cùng, đầu bếp Vương cầm khăn mặt lau mồ hôi trán, đưa cái muôi xào cho Ôn Nam: “Món cuối cùng cô .”

Ôn Nam hề rụt rè, : “Vâng.”

Nồi lúc là nồi sắt thuần túy, muôi xào cầm trong tay nặng lắm, nhưng cũng nhẹ, đầu bếp Vương với cô xào món gì, Ôn Nam theo phương pháp của , thái chút rau phối cần thiết, xào một phần thịt xào hành tây, mùi thơm cay nồng lập tức tràn ngập trong bếp, lấn át mùi thức ăn khác, thịt xào hành tây bỏ ớt, Ôn Nam chọn ớt đỏ, ớt qua dầu nóng bốc lên vị cay, kẹp lẫn thịt ba chỉ chiên vàng thơm ngào ngạt, mùi thơm nức mũi vô cùng.

Màu sắc rau phối thịt xào hành tây trong nồi rực rỡ, mùi vị cũng tươi thơm nức mũi, mấy trong nhà ăn vây quanh phía , món ăn trong nồi, ai nấy đều nuốt nước miếng, Ngô Phượng than thở: “Mẹ ơi, Ôn Nam, Trương Tiểu Nga cô nấu cơm ngon, còn thật đấy!”

Ba đầu bếp cũng ngẩn , bọn họ Ôn Nam, nữ đồng chí một cái là việc chịu khổ, kết quả dáng hình, đợi Ôn Nam múc thức ăn chậu lớn, còn đợi đầu bếp Vương động thủ, đầu bếp vóc dáng thấp bé cầm đũa gắp chút thức ăn bát , một đầu bếp khác cũng đưa đũa bát .

“Mùi vị thế nào?”

Ngô Phượng và những khác trông mong , đầu bếp Vương thấy thế, cũng cầm đũa đưa bát đối phương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-168.html.]

Ông cũng nếm thử mùi vị thế nào.

Ba mỗi ăn một miếng thịt, thịt thơm mà ngấy, vị cay nồng của ớt và mùi vị của hành tây hòa quyện , còn mùi vị của nước hành, chút mùi tanh thịt nào, thật thời đại ăn thịt cũng cầu kỳ, thời buổi thể ăn một miếng thịt là hạnh phúc , ai còn kén chọn chứ?

Hai đầu bếp về phía Ôn Nam ánh mắt đều còn sự coi thường và trêu chọc lúc .

Đầu bếp Vương nhai nhai, nuốt miếng thịt còn lưu mùi thơm trong miệng xuống, đầu Ôn Nam đang híp mắt, Ngô Phượng ở bên cạnh hỏi: “Sư phụ Vương, thế nào ? Ba các ông gì thế?”

, ngon ?”

Mấy khác cũng bắt đầu hỏi, vốn dĩ cảm thấy gì, nhưng biểu cảm ăn xong gì của ba bọn họ khiến sốt ruột, sư phụ vóc dáng thấp bé tên là Liêm Đông, ăn một miếng thịt, đưa mắt đầu bếp Vương: “Vương Vĩnh, ông tự , ca của ông thế nào?”

Vẻ lo lắng mặt đầu bếp Vương biến mất tăm: “Tốt!” Lại hỏi Ôn Nam: “Tay nghề bếp núc của cô học từ ai ?”

Ôn Nam nghĩ nghĩ: “Trong nhà vẫn luôn là cháu nấu cơm, tự từ từ mày mò.”

Đầu bếp Vương:...

Nghe đầu bếp Vương đều khen Ôn Nam , chứng tỏ tay nghề cô quả thực , Ngô Phượng : “Xem Tiểu Nga sai, tay nghề cô là thật sự đấy, để đầu bếp Vương , tiệm cơm quốc doanh đầu bếp cũng đấy.”

Một lát Dương Chí Đồng tới, ôm tâm thế đầu bếp Vương bọn họ đuổi Ôn Nam mở cửa bếp , kết quả thấy đầu bếp Vương đang dặn dò Ôn Nam chuyện tiếp theo, đầu bếp Liêm thấy Dương Chí Đồng, : “Tư vụ trưởng, tay nghề em gái Trần doanh trưởng còn thật thổi .”

Dương Chí Đồng ngẩn , Ôn Nam bên cạnh bếp lò, cúi đầu, yên lặng đầu bếp Vương chuyện, ngoan ngoãn vô cùng.

Đầu bếp Liêm chỉ món ăn múc riêng trong bát: “Đây là em gái Trần doanh trưởng xào, nếm thử xem.”

Dương Chí Đồng cầm đũa ăn một miếng thịt, trong lúc nhai kỹ nuốt chậm mắt dần dần sáng lên.

Được đấy!

Trần doanh trưởng quả nhiên đáng tin cậy!.

Đến giờ cơm sáng, cửa lớn nhà ăn nhanh một mảng binh lính màu xanh quân đội, Ôn Nam cần múc cơm, bà thím nhà ăn múc cơm, cô nhớ tới bà thím nhà ăn thời đại học, tay run một cái là run, nhưng ở đây , nên bao nhiêu là bấy nhiêu.

Trên bàn dài sát cửa sổ nhà ăn, Ôn Nam và Ngô Phượng còn bọn đầu bếp Vương cùng ăn cơm, khuôn mặt xa lạ của Ôn Nam xuất hiện trong nhà ăn, qua nhao nhao về phía cô, đoàn 1 nhận Ôn Nam, huých khuỷu tay đồng nghiệp: “Đó em gái Trần doanh trưởng ? Sao đến nhà ăn ?”

 

 

Loading...