Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 134

Cập nhật lúc: 2026-03-28 23:51:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

đầu, thấy Trần Tự bên cạnh, ngẩn một chút: “Anh, tiếng động?”

Trần Tự: …

Anh : “Có tiếng, em thấy.”

Ôn Nam đúng là thấy thật, cô đặt muôi canh xuống, chuẩn bưng bát bếp lò, Trần Tự ngăn cô : “Em bưng rau, phần còn để .”

Người đàn ông bưng hai cái bát sứ đáy bát nóng rực ngoài, giống như cảm thấy nóng .

Ôn Nam cũng nhịn xoa xoa ngón tay, cô giơ tay lau mồ hôi trán, bưng hai đĩa rau ngoài, đang định bếp nữa, Trần Tự gọi : “Em đó , chỉ còn một đĩa rau một bát canh, bưng.”

Ôn Nam híp mắt: “Vâng.”

Trên bàn cơm, Trần nãi nãi ăn khen Ôn Nam.

Mấy ngày Ôn Nam và Trần Tự ở nhà, Trần nãi nãi một ở nhà trống trải, nếu còn Trương Tiểu Nga cách vách thỉnh thoảng sang tìm bà chuyện, bà đều cảm thấy trong lòng trống rỗng, lúc hai trở về, Trần nãi nãi cảm thấy trong nhà thêm khói lửa nhân gian.

Bữa cơm là bữa Ôn Nam ăn thoải mái nhất trong mấy ngày nay.

Ăn xong bữa tối, Trần nãi nãi rửa nồi bát, Ôn Nam ngăn : “Bà, bà chút, rửa mặt xong thì nghỉ ngơi , những việc bà đừng động tay nữa.”

Trần nãi nãi thấy Ôn Nam kiên trì, cũng nhất quyết giúp một tay nữa.

Ôn Nam bưng một chồng bát bếp, chân thấy tiếng bước chân trầm quen thuộc phía , cô đầu thấy Trần Tự bưng đĩa tới đặt bếp lò, đàn ông chỉ cách cô một bước, trong bếp nóng bức chật chội, Ôn Nam gần như trong nháy mắt cảm nhận nóng truyền từ Trần Tự sang, mang theo thở nam tính mãnh liệt.

Mạc danh, mặt Ôn Nam đỏ bừng.

Cô vội vàng cúi đầu che giấu sự đỏ ửng mặt, tránh để Trần Tự , đối phương tưởng cô ý đồ với , đến cùng để Trần Tự cảm thấy cô là phụ nữ an phận, rõ ràng đều đối tượng kết hôn , còn đỏ mặt với đàn ông khác.

Nghĩ thôi thấy hổ đến mức ngón chân bấu c.h.ặ.t xuống đất.

Chuyến , Ôn Nam cứ cảm thấy giữa hai mạc danh thêm vài phần tự nhiên và hổ khó tả, cô nghĩ, đợi đến lúc đến nhà ăn việc, tìm đối tượng thực sự, chuyển khỏi nhà họ Trần thì cảm giác lẽ mới biến mất.

Cô xoay nghiêng đối diện với Trần Tự, thêm chút nước nồi, cầm lấy giẻ lau, giẻ lau một bàn tay đoạt lấy, đầu ngón tay đàn ông vô tình lướt qua đầu ngón tay cô, mang theo một tia tê dại xa lạ, kinh hãi khiến Ôn Nam run lên, ngẩng đầu ngây ngốc Trần Tự: “Anh, gì thế?”

Trần Tự: “Em ngoài một lát, rửa nồi bát.”

Ôn Nam cũng tranh việc với , , gật đầu như giã tỏi: “Vâng.”

Sau đó cởi tạp dề treo lên tường, sân cùng Trần nãi nãi dạo tiêu thực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-134.html.]

Trần nãi nãi một lúc liền giếng rửa mặt, bà cụ lớn tuổi thức khuya , rửa mặt ngáp, rửa mặt xong liền về phòng ngủ, Ôn Nam cũng rửa mặt, về phòng đợi, đợi Trần Tự rửa xong nồi bát cô bếp đun nước nóng tắm.

Ôn Nam đến cái rương cửa sổ xổm xuống, mở rương , lục bộ quần áo sạch duy nhất, ngày mai giặt sạch hai bộ quần áo , từ nhà họ Phùng về, quên mất một việc duy nhất, chính là mấy bộ quần áo dì nhỏ cho cô mang theo.

Trên mặt đất một bóng đen thon dài chiếu từ cửa phòng , kéo dài đến giữa giường.

Ôn Nam ngẩn , bóng đen mặt đất, đó ngẩng đầu, liền thấy Trần Tự ở cửa phòng, đàn ông cúi đầu cô, ánh sáng vàng ấm áp chiếu lên ngũ quan tuấn , rơi mày mắt vài phần ôn hòa cực hiếm thấy.

Ôn Nam chớp chớp mắt: “Anh, việc gì ?”

Trần Tự cầm một xấp tiền Đại đoàn kết đưa cho cô: "Cất kỹ tiền ."

Người đàn ông vóc dáng cao lớn đĩnh đạc, chặn ở cửa gần như che khuất ánh sáng bên trong lẫn bên ngoài, đôi chân dài rắn chắc thon dài, trong bàn tay đưa mắt cô cầm những tờ Đại đoàn kết, từng tờ tiền in đáy mắt cô. Ánh mắt Ôn Nam chuyển từ những tờ Đại đoàn kết sang đôi mắt đen thẫm của Trần Tự.

Nếu Trần Tự , cô quên béng chuyện .

"Đợi chút."

Ôn Nam một tiếng, đó dậy lấy quần áo sạch để lên giường, lúc mới cửa, nhận lấy xấp Đại đoàn kết Trần Tự đưa tới. Xấp tiền dày cộm cầm trong tay tựa như nặng ngàn cân, trĩu nặng đè lên tim cô, khoản tiền là dùng mạng của một chiến sĩ đổi lấy, là dùng mạng của trai ruột nguyên chủ đổi lấy, tròn bốn trăm đồng, là tiền tuất của một chiến sĩ.

Cũng là do thừa kế xác của nguyên chủ, nên cũng gián tiếp sở hữu cảm xúc của nguyên chủ , giờ phút Ôn Nam cảm thấy hốc mắt nóng rực, nước ẩm ướt bao phủ con ngươi, cô dùng sức siết c.h.ặ.t xấp Đại đoàn kết, giọng trong trẻo mang theo vài phần nức nở nhẹ nhàng trầm thấp trong ngày thường: "Trần doanh trưởng, cảm ơn ."

Nếu nhờ Trần Tự, cô thật sự lấy khoản tiền .

Bàn tay đang thu về của Trần Tự khựng , Ôn Nam cúi đầu, từ góc độ của chỉ thể thấy đỉnh đầu và một đoạn gáy trắng như tuyết của cô.

"Ôn Nam."

Trần Tự gọi cô.

Ôn Nam mím môi, ngẩng đầu, im lặng chờ đợi lời tiếp theo của Trần Tự, cô để Trần Tự thấy nước mắt trong đáy mắt .

Anh : "Sau bất luận chuyện gì cũng cho , đều giúp em giải quyết."

Ôn Nam ngẩn , cô kinh ngạc ngẩng đầu lên, đôi mắt đẫm lệ sương mù hề báo va trong mắt Trần Tự. Thần sắc đàn ông khựng , ánh mắt khóa c.h.ặ.t đôi con ngươi long lanh nước , đó dời tầm mắt: "Anh giúp em đun nước tắm , lát nữa sẽ mang thùng gỗ cho em."

Lúc đầu Ôn Nam sợ liên tục gây phiền toái cho Trần Tự sẽ khiến chán ghét, dù Trần Tự với cô cũng thích, Trần Tự mấy đều hứa hẹn với cô, xảy bất cứ chuyện gì đều ở đây, cô nở một nụ rạng rỡ, nổi bật ánh lệ trong mắt sáng lấp lánh vô cùng: "Cảm ơn Trần doanh trưởng."

 

 

Loading...