Ôn Nam đối diện Phùng Xuân và Phùng Nhân, dáng trông nhỏ bé, nhưng khí thế hề yếu ớt chút nào, huống hồ bên cạnh còn Trần Tự bảo vệ cô.
Cô xong cũng thèm để ý đến hai bố con Phùng Xuân nữa, nắm lấy tay Mạnh Thu: "Dì nhỏ, dì quần áo, thu dọn một chút , cháu xin giấy chứng nhận ở bộ đại đội xong sẽ đến đón dì."
Mạnh Thu gật đầu: "Ừ."
Trần Tự đeo ba lô lên vai, lúc gần ánh mắt trầm lạnh về phía Phùng Xuân và Phùng Nhân: " mấy chiến hữu xuất ngũ chuyển ngành, một ở bộ phận công an thành phố Vận Mân, một ở đại viện huyện ủy huyện Lâm Môn, đều là quen cũ cả."
Phùng Xuân: ……
Phùng Nhân: ……
Lời cảnh cáo trắng trợn bọn họ ?
Người quen dễ việc, hơn nữa một là đồng chí công an, một là của đại viện huyện ủy, tùy tiện lôi một cũng đủ cho Phùng Xuân uống một vố . Nếu ông còn dám tay với vợ , những chuyện Ôn Nam sẽ ứng nghiệm lên ông , hề giả dối.
Phùng Xuân tức đến ngứa răng.
Ôn Quốc giới thiệu cho Ôn Nam một đối tượng lợi hại như ..
Từ nhà họ Phùng , trong lòng Ôn Nam thở phào nhẹ nhõm.
Những chuyện nguyên chủ chịu đựng ở nhà họ Phùng khắc sâu trong xương tủy. Trước khi trở về thì còn đỡ, ký ức sâu sắc lắm, khi trở về, trong đầu là ký ức nguyên chủ Phùng Xuân và Phùng Nhân bắt nạt. chuyến cô thấy Phùng Dương, cũng thằng nhóc đó chạy .
Làm ầm ĩ ở nhà họ Phùng một trận, lỡ mất một chút thời gian, lúc một nửa bầu trời phủ đầy ráng đỏ.
Tâm trạng Ôn Nam lắm, cúi gằm mặt bước . Trần Tự rũ mắt, ánh mắt dừng khuôn mặt xinh của Ôn Nam vài giây, tầm mắt lướt qua cổ tay đang khẽ đung đưa của Ôn Nam, hỏi một câu về chuyện của Phùng Nhân: "Trước Phùng Nhân thường xuyên bắt nạt em ?"
Ôn Nam sửng sốt, ngẩng đầu Trần Tự: "Sao ?"
Hàng lông mày Trần Tự trầm xuống.
Quả nhiên đoán đúng.
Anh : "Nhìn ."
Ôn Nam "Ồ" một tiếng, cúi đầu xuống, đá hòn sỏi đường. Ký ức về việc Phùng Nhân bắt nạt nguyên chủ trong đầu mở : "Anh ghen tị với trai em, cảm thấy trai em lính còn thì , nên trút oán hận lên em. Anh hận dì nhỏ thương em, chia sẻ sự quan tâm của dì nhỏ đối với , nên thường xuyên lén lút bắt nạt em lưng dì nhỏ."
Ôn Nam ngẩng đầu ráng đỏ ngợp trời, kể ngọn ngành chuyện Phùng Nhân bắt nạt nguyên chủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-121.html.]
"Anh thường xuyên lén bỏ sâu róm ca tráng men của em để em buồn nôn. Buổi tối khi ngủ thì chặn em cửa đá em. Trên đường em học về thì chặn đường em, giật tóc em, dùng cành liễu quất em."
Cành liễu quất , rõ ràng đau, nhưng đau ở . Mỗi Phùng Nhân đều dùng cành liễu quất mấy chục cái. Ôn Nam vốn dĩ cảm giác gì, nhưng cô chìm ký ức của nguyên chủ, dường như cảm nhận nỗi đau cành liễu quất . Lông mi run rẩy vài cái, hốc mắt nóng lên. Cổ tay đột nhiên siết c.h.ặ.t, Ôn Nam hồn, cúi đầu thấy Trần Tự nắm lấy cổ tay cô, đầu ngón tay nhẹ nhàng ấn xương cổ tay cô.
Giọng trầm thấp, giống như đang cố kìm nén một trận cuồng phong bão táp: "Không , đều qua ."
Ôn Nam mỉm : " , đều qua ."
Cô ngẩng đầu Trần Tự, một đôi mắt ngấn lệ bất ngờ đập mắt Trần Tự. Hàng lông mày của đàn ông nhíu , ánh mắt chằm chằm giọt nước mắt trong mắt Ôn Nam một lúc, đó đầu thẳng về phía . Bàn tay nắm lấy cổ tay Ôn Nam vẫn buông , cổ tay lòng bàn tay mỏng manh yếu ớt, dường như chỉ cần dùng sức là thể bóp nát.
Ôn Nam rũ mắt tay Trần Tự, đến xuất thần, bất chợt thấy Trần Tự gọi cô: "Ôn Nam."
Ôn Nam ngẩng đầu: "Dạ?"
Nước mắt trong mắt cô rút , để lộ đôi mắt sáng ngời vốn . Trần Tự buông tay: "Đi đường nào?"
Ôn Nam chỉ con đường bên trái: "Đường ."
Hai đến bộ đại đội, tìm đại đội trưởng xin hai tờ giấy giới thiệu. Một tờ dùng để Ôn Nam chuyển hộ khẩu, một tờ là giấy giới thiệu Mạnh Thu cần để tối nay ở nhà khách. Lúc gần , đại đội trưởng bảo Ôn Nam đợi bên ngoài, ông với Trần Tự vài câu. Hai mái hiên của bộ đại đội, đại đội trưởng : " bọn họ , doanh trưởng trong bộ đội?"
Trần Tự gật đầu: "Vâng."
"Doanh trưởng , là quan lớn, quan còn to hơn cả Ôn Quốc." Đại đội trưởng liếc Ôn Nam đang đợi bên ngoài bộ đại đội: "Con bé Nam Nam khổ, hồi nhỏ mất, mấy năm bố cũng . Ở nhà họ Phùng tuy đồng, nhưng những ngày tháng đó cũng chẳng dễ dàng gì, chịu ít tủi . Bây giờ ngay cả trai ruột cũng còn, khó một chút, nếu nó còn một dì nhỏ hiểu chuyện, thương nó, thì đứa trẻ chẳng khác gì trẻ mồ côi. Sau khi hai đứa kết hôn, chăm sóc nó nhiều hơn một chút, mâu thuẫn gì cũng nhường nhịn nó một chút."
Trần Tự liếc Ôn Nam bên ngoài bộ đại đội, "Ừ" một tiếng: "Cháu sẽ chăm sóc cho cô ."
Anh lấy từ trong túi một món đồ đưa cho đại đội trưởng, đại đội trưởng vội vàng xua tay: "Cậu gì thế, đừng đưa tiền cho , đừng mấy trò ..."
Chưa kịp xong, Trần doanh trưởng : "Không tiền."
Đại đội trưởng: ……
Ông lúng túng gãi gãi gáy, đưa tay nhận lấy món đồ Trần Tự đưa tới. Nhìn kỹ, là hai tờ phiếu công nghiệp và một tờ tem xe đạp. Đại đội trưởng sững sờ, đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh. Tháng con trai ông kết hôn, lấy nữ đồng chí việc ở Hợp tác xã cung tiêu của công xã. Người đòi tiền sính lễ, chỉ cần một chiếc xe đạp. Thời buổi xe đạp dễ mua như ? Có tiền cũng vô dụng, còn phiếu công nghiệp và tem xe đạp, hai thứ thiếu một thứ cũng .
Đại đội trưởng đang rầu rĩ vì chuyện , ngờ Trần doanh trưởng đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.