Thím Vương nổi m.á.u bát quái: “Chức vụ gì thế?” Bà nhớ lúc Ôn Quốc còn sống là liên trưởng đấy, quan chức thấp .
Mắt Ôn Nam hiện lên ý , khóe mắt liếc những xung quanh đang dần tụ tập xem náo nhiệt, giọng thanh thúy: “Doanh trưởng.”
Mọi xung quanh , kinh ngạc trừng lớn mắt.
Ôn Quốc mà bản lĩnh thế, tìm cho em gái một con rể doanh trưởng, lão Phùng lúc đó còn gả Ôn Nam cho một lão già góa vợ công xã, chỉ vì lão già góa vợ đó đưa sính lễ cao, bây giờ xem ông vả mặt , xem ông còn dám bắt nạt Ôn Nam nữa , Ôn Quốc che chở Ôn Nam, bây giờ đối tượng cô che chở .
Thím Vương : “Được , cháu mau về , dì nhỏ cháu cháu về, nhất định vui lắm.” Sau đó Trần Tự, nhỏ giọng : “Dượng cháu hai hôm ngã gãy tay, đang ở nhà đấy.”
Ôn Nam: “Cháu , cảm ơn thím Vương.”
Nhà họ Vương và nhà họ Phùng tuy là hàng xóm, nhưng sân giống khu gia thuộc là sát vách , mà là cách một đoạn xa.
Ôn Nam đến nhà họ Phùng, cổng sân khép hờ, ký ức về nguyên chủ trong đầu ngừng lóe lên, sự châm chọc và mỉa mai của dượng đối với nguyên chủ quanh năm suốt tháng, con trai cả nhà họ Phùng là Phùng Nhân từ nhỏ lưng ít bắt nạt nguyên chủ, nguyên chủ sợ dì nhỏ khó xử trong nhà, vẫn luôn nhẫn nhịn mách lẻo, ngược con trai út nhà họ Phùng còn đỡ hơn chút, tuy thỉnh thoảng mắng cô vài câu, ít nhất từng tổn thương thực chất đối với nguyên chủ.
Cả cái nhà , ngoài dì nhỏ , một ai thích cô.
Trước ở khu gia thuộc, ký ức còn sâu sắc, lúc bước cửa lớn nhà họ Phùng, ký ức phủ bụi trong đầu như mở cửa xả lũ, ồ ạt tràn , bộ mặt hung tợn của dượng nguyên chủ Phùng Xuân, bộ mặt âm hiểm của con trai cả Phùng Nhân, thường xuyên đường cô học về, hoặc là lấy đá ném cô, hoặc là dùng chân đá cô, hoặc là túm tóc cô.
Ký ức càng sâu sắc, Ôn Nam càng đồng cảm với nguyên chủ.
Trần Tự phát hiện Ôn Nam cổng sân, sống lưng mỏng manh căng cứng, ý mặt cũng còn, sắc mặt tái nhợt, quên những lời ác độc dượng Ôn Nam trong điện thoại lúc , nghĩ cũng những năm nay Ôn Nam sống những ngày tháng thế nào trong nhà .
Anh nắm lấy tay Ôn Nam, đầu ngón tay ấn nhẹ lên mạch đập kịch liệt của cô an ủi: “Đừng sợ, ở đây.”
Ôn Nam ngẩn , ngẩng đầu Trần Tự, đàn ông nắm tay cô đẩy cổng sân , hình cao lớn cô, giống như mở cho cô một con đường bằng phẳng rộng lớn.
Tim Ôn Nam đập thịch một cái, dường như một dòng nước ấm men theo tứ chi bách hài xông tim.
Ấm áp vô cùng.
Sân nhỏ quét dọn sạch sẽ, trong sân , trong căn phòng hướng Bắc truyền đến giọng của Phùng Xuân: “Bà thể nhẹ tay chút ! Còn ông đây đau nữa, ông đây xử lý bà!”
Giọng dì nhỏ cũng từ trong phòng truyền : “ nhẹ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-114.html.]
Ôn Nam thấy giọng Phùng Xuân liền cảm thấy buồn nôn, cô gọi vọng trong nhà: “Dì nhỏ, cháu về .”
Trong phòng yên tĩnh trong nháy mắt, ngay đó tiếng bước chân thình thịch truyền đến, một phụ nữ hơn bốn mươi tuổi từ trong phòng chạy , kinh ngạc Ôn Nam trong sân: “Nam Nam, cháu về đ.á.n.h điện báo cho dì.”
Mạnh Thu kích động tiến lên ôm lấy Ôn Nam, cháu gái yêu thương một cái là hơn một tháng, ngoài cuộc điện thoại đó , thì còn liên lạc gì nữa, bà lúc nào cũng nghĩ con bé ở bên sống , nhưng cũng cần hỏi nữa, trong lòng trông vẻ tròn trịa hơn lúc một chút, là chịu khổ gì.
Dì nhỏ kích động lau nước mắt, nắm lấy Ôn Nam trái , trong mắt đều là từ ái, lúc bà mới chú ý tới Trần Tự bên cạnh, ngẩn một chút, Trần Tự đợi bà mở miệng, chủ động mở miệng: “Dì nhỏ, cháu tên là Trần Tự, là đối tượng của Ôn Nam, cũng là chiến hữu của Ôn Quốc.”
Trần Tự thẳng phận của .
Dì nhỏ đ.á.n.h giá Trần Tự, càng càng hài lòng, đứa bé Ôn Quốc từ nhỏ chủ kiến, đối tượng giới thiệu cho em gái chắc chắn thường, chỉ bề ngoài cảm thấy ở bộ đội là một quan chức, nhưng dì nhỏ hỏi là quan chức gì, vui vẻ dẫn Trần Tự và Ôn Nam xuống ghế đẩu trong sân, trong nhà khá nhỏ, chỉ ba phòng, lúc Ôn Nam ở, Phùng Nhân và Phùng Dương ngủ một phòng, Ôn Nam ngủ một phòng, tháng trong nhà mối cho Phùng Nhân một mối hôn sự, mắt thấy Phùng Nhân sắp kết hôn, liền để Phùng Dương chuyển sang phòng Ôn Nam.
Phòng bà Phùng Xuân ở, Mạnh Thu Nam Nam về nhà chịu uất ức, bèn để bọn họ trong sân .
“Dì rót nước cho hai đứa.”
Mạnh Thu bếp lấy phích nước, Ôn Nam trở về đối với bà mà là chuyện vui nhất trong hơn một tháng nay.
“Bà ân cần thế gì, đó là cháu gái bà, chứ tổ tông bà, nó uống nước tự rót ? Bản nó mọc tay ?”
Phùng Nhân từ trong phòng , nghênh ngang kéo ghế đẩu đối diện Ôn Nam và Trần Tự, gã mặc cái áo ngắn tay màu đen lộ cánh tay, quanh năm ruộng, phơi đen nhẻm, to cao vạm vỡ, chỉ thể tạng khiến sợ hãi, đặc biệt lúc hung dữ, hung thần ác sát, nguyên chủ sợ nhất cũng là gã, lúc dì nhỏ với nguyên chủ, lúc đầu bà gả cho Phùng Xuân cũng là thấy ông sức lực, ngờ chung sống mấy năm mới lộ bộ mặt thật.
Phùng Xuân Trần Tự, chỉ đó, mày mắt lạnh lùng thâm sâu, rõ ràng cái gì cũng , nhưng đôi mắt đen nhánh giống như một con d.a.o sắc bén cắm mặt bàn, giống như cái gì cũng .
Phùng Xuân kiêng kị Ôn Quốc, bây giờ mạc danh kiêng kị đối tượng của Ôn Nam.
Rõ ràng mới gặp mặt đầu.
Ôn Nam cánh tay treo vải trắng của Phùng Xuân, nguyên chủ sợ ông , cô thì sợ, huống hồ bên cạnh còn Trần Tự.
Thế là khách khí đáp trả: “Ông gãy tay, chính là vì ông quá nhiều chuyện ác đấy.”