Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-03-28 23:49:23
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Nam lắc đầu: “Không .”

Cô vốn dĩ bà nội, chỉ một dì nhỏ.

Ôn Nam về đến nhà, chỉ thấy bà nội trong sân cầm phong thư xem xem , thấy động tĩnh ngẩng đầu thấy là Ôn Nam về, vui vẻ : “Nam Nam, Tiểu Châu gửi thư đến.”

Ôn Nam tới cạnh Trần nãi nãi, khuỷu tay đặt đầu gối, lòng bàn tay chống cằm bức thư trong tay Trần nãi nãi.

Phong bì thư là loại giấy bưu điện kiểu cũ, góc bên dán một con tem nhỏ, nếu ở thế kỷ mới, con tem đáng giá lắm.

: “Là hai thư ạ?”

Trần nãi nãi : “, là hai cháu.” Nói xong nụ mặt nhạt một chút: “Cái thằng nhóc thối lời, cứ đòi chủ động điều đến thành phố Đông Hoa, nơi đó thể so với thành phố Nam Dương, cháu xem hai em ở cùng , chuyện gì cũng bầu bạn, cứ tách chứ.”

Bà bóc phong bì thư lấy các loại phiếu và một tờ giấy thư bên trong, phiếu dầu, tem lương thực, tem vải tem bông, còn hai tấm phiếu công nghiệp, hai tờ Đại đoàn kết, Trần nãi nãi mở tờ giấy thư gấp , bên mấy câu, bà trái , đó về phía Ôn Nam: “Nam Nam, cháu chữ ? Dì nãi nãi chữ.”

Ôn Nam gật đầu: “Vâng, dì nhỏ cháu cho cháu học, cháu một chữ.”

“Vậy cháu cho dì nãi nãi một .”

Ôn Nam nhận lấy bức thư trong tay Trần nãi nãi, lướt qua, theo bức thư: “Bà nội, cháu ở thành phố Đông Hoa thứ đều , trong nhà chuyện gì bảo cháu gửi điện báo cho cháu, cháu nhất định sẽ về ngay lập tức, bà nội, chăm sóc bản ạ.”

Ký tên: Trần Châu.

Sau khi xong bức thư , Trần nãi nãi lâu gì.

Ôn Nam đôi mắt ngấn lệ của Trần nãi nãi, phiền bà, dậy bếp chuẩn cơm tối, buổi tối cô mì sợi, Trần nãi nãi cất phiếu và tiền bếp giúp Ôn Nam.

Hoàng hôn buông xuống, trong sân nhỏ cũng tối dần, khói bếp lượn lờ mái nhà khu gia thuộc, ngoài cửa viện cũng truyền đến tiếng bước chân và tiếng chuyện của nhiều .

Đỗ đoàn trưởng nhà bên cạnh và những khác đều về, Trần doanh trưởng vẫn về.

Ôn Nam và Trần nãi nãi ăn cơm xong cũng đợi , thấy Trần nãi nãi cửa mấy , Ôn Nam dậy : “Dì nãi nãi, cháu cổng bộ đội xem vẫn về.”

Trần nãi nãi định cần, Ôn Nam tiếp lời: “Từ nhà đến bộ đội mấy bước chân, cháu chạy nhanh chút là tới.”

Nói xong cũng đợi Trần nãi nãi đội ánh trăng chạy ngoài, giờ trong khu gia thuộc ăn cơm xong đều nghỉ ngơi , đường yên tĩnh, chỉ lác đác vài , Ôn Nam thở hồng hộc chạy đến ngã ba, khóe mắt liếc thấy cầu đá hai phụ nữ song song về phía thôn Hạnh Gia, một tóc ngắn ngang vai, một b.úi tóc, bóng lưng hình như là Lâm Mỹ Trân và phụ nữ khác hôm tối đó.

Trong đêm tối tĩnh mịch, chỉ thấy phụ nữ tóc ngắn : “Nếu nể tình cầu xin , mới thèm cái chuyện !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-11.html.]

Hóa phụ nữ tóc ngắn là em gái Lâm Mỹ Trân, giọng điệu của cô , hình như vô cùng phẫn nộ.

Ôn Nam men theo con đường chạy đến cổng bộ đội, thấy cổng lớn của bộ đội, bên khảm một ngôi năm cánh màu đỏ, trạm gác bên ngoài lính cảnh vệ bồng s.ú.n.g gác, Ôn Nam tới hỏi nhỏ: “Xin chào, xin hỏi Trần doanh trưởng ạ?”

Lính cảnh vệ thẳng phía , giọng nghiêm trang: “Vẫn .”

“Cảm ơn.”

Ôn Nam sang bên cạnh một chút, bên trong bộ đội, ở giữa là một con đường thấy điểm cuối, hai bên đường trồng những cây to chọc trời, cổng lớn bộ đội thắp hai bóng đèn sáng, cô lẳng lặng ở bên đợi Trần Tự .

Không đợi bao lâu, bên trong cổng lớn cuối cùng cũng truyền đến tiếng bước chân trầm .

Tốc độ nhanh, như chạy một mạch .

Ôn Nam ngẩng đầu , thì thấy Trần Tự mặc quân phục chạy khỏi bộ đội, ánh đèn lờ mờ, trán đàn ông phủ một lớp mồ hôi li ti, mồ hôi men theo đường hàm sắc bén lăn qua yết hầu lồi trượt cổ áo, cơ bắp cánh tay nâng lên căng phồng cân đối, săn chắc lực, cô vẫy tay với Trần Tự, mặt nở một nụ : “Anh.”

Giọng ngọt ngào lanh lảnh vang vọng trong đêm tối.

Bước chân Trần Tự khựng , về phía phát tiếng , Ôn Nam một cái cây, mặc chiếc áo khoác ngắn màu xanh đen, khi mày mắt cong cong, con ngươi sáng ngời đẽ, lúm đồng tiền hai bên má giống như bôi mật ong, ngọt ngào say lòng .

Cô chạy chậm đến bên cạnh Trần Tự, nghi hoặc hỏi: “Hôm nay về muộn thế ạ?”

Trần Tự chút quen dịch sang bên cạnh hai bước kéo giãn cách với cô, tính và Ôn Nam mới quen một ngày rưỡi, đối với cô em gái đột nhiên thêm cứ một tiếng hai tiếng bên tai, vẫn thích ứng lắm.

Anh khẽ ho một tiếng, cùng cô đường: “Hôm nay trong đoàn chút việc, cho nên về muộn.”

Thật một là để gặp họ Trần trong doanh bộ của Triệu doanh trưởng, hỏi bóng gió xem đó quen Ôn Quốc ở bộ đội huyện Hồ Dương thành phố Tây Bình , đó quen.

Con đường yên tĩnh, ngoại trừ hai họ , một bóng ma cũng .

Ôn Nam con đường đất tối om phía , mím môi, đó ngẩng đầu Trần Tự cách cô một , đàn ông vóc dáng cao lớn, bên cạnh , cô cũng chỉ đến n.g.ự.c , nghĩ đến Tiểu Mạch còn thấp hơn cô một cái đầu, cũng những năm nay sống trong nhà thế nào?

Có lẽ cũng giống cuộc sống của cô ở thế kỷ mới thôi.

Cùng sống trong gia đình trọng nam khinh nữ, lúc nào cũng chịu đựng sự áp bức và đau khổ mà gia đình mang .

Trần Tự nhận ánh mắt của Ôn Nam, đầu cô, lông mày khẽ nhướng lên khó phát hiện: “Sao thế? Có chuyện gì với ?”

 

 

Loading...