Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 104

Cập nhật lúc: 2026-03-28 23:51:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong mắt cô bé tràn ngập lo lắng, chớp mắt Ôn Nam.

Ôn Nam kéo Triệu Tiểu Mạch ghế đẩu, đầu chống cằm cô bé, Triệu Tiểu Mạch đến tự nhiên: "Ôn Nam, chị, chị cứ em gì?"

Ôn Nam một cái: "Tiểu Mạch, em thật cho chị , em bảo em tới tìm chị ?"

Triệu Tiểu Mạch ngẩn , ngờ Ôn Nam đều .

Cô bé nhẹ nhàng gật đầu: "Vâng."

Ôn Nam tiếp: "Để chị đoán xem, em bảo em tới tìm chị, thăm dò khẩu phong của chị, chị chảy m.á.u mũi di chứng Triệu Tiểu Đông đ.á.n.h , xem nhà chị ăn vạ nhà các em ?"

Triệu Tiểu Mạch kinh ngạc trừng lớn mắt.

Cô bé ngờ Ôn Nam đúng hết.

Đích xác như Ôn Nam , cha cô bé lúc ăn cơm sáng với cô bé, bảo cô bé tìm Ôn Nam, thăm dò khẩu phong của cô một chút, xem thái độ nhà họ Trần là gì, chuyện Ôn Nam chảy m.á.u mũi ầm ĩ đến tất cả đều , khu gia thuộc đều cho rằng Ôn Nam chảy m.á.u mũi là di chứng khi Triệu Tiểu Đông đ.á.n.h, sợ nhà họ Trần ăn vạ bọn họ, cho dù nhà họ Trần đưa yêu cầu khó khăn nữa, cha cô bé vì con đường , cũng c.ắ.n răng đồng ý.

mắt nhà họ Trần vẫn luôn tới cửa tìm, cha cô bé cũng đoán Trần doanh trưởng và Trần nãi nãi nghĩ như thế nào, cho nên liền bảo cô bé qua đây thăm dò khẩu phong .

Triệu Tiểu Mạch cúi đầu, ngón tay cạy mép giày vải: "Ôn Nam, xin ."

Cô bé luôn cảm thấy với Ôn Nam, rõ ràng là em trai cô bé đúng, cô bé còn ép cô bé cùng một chiến tuyến với em trai.

Ôn Nam khuôn mặt phơi nắng đen nhẻm của Triệu Tiểu Mạch, rõ ràng chỉ nhỏ hơn cô một hai tuổi, nhưng qua cứ như một đứa trẻ vị thành niên .

"Người sai cũng em, em cần xin chị."

Ôn Nam vươn tay nắm lấy tay Triệu Tiểu Mạch, Triệu Tiểu Mạch ngẩn , ngẩng đầu lên liền Ôn Nam tiếp tục : "Em về nhà chờ ."

Triệu Tiểu Mạch hiểu , Ôn Nam nhéo tay cô bé một cái, : "Lát nữa dì nãi nãi chị nhà em với em vài câu."

Triệu Tiểu Mạch Trần nãi nãi gì với cô bé.

Cô bé đầu thoáng qua trong bếp, Trần nãi nãi đang lau nước bệ bếp, bóng lưng bà cụ chút còng xuống, đầu nhiều tóc trắng, cô bé thu hồi tầm mắt về phía Ôn Nam, vô điều kiện tin tưởng Ôn Nam: "Vâng."

Sau khi Triệu Tiểu Mạch , Ôn Nam đến phòng bếp, giúp Trần nãi nãi thu dọn bát đũa, lời Ôn Nam và Tiểu Mạch ở cửa phòng Trần nãi nãi đều thấy , bà đứa nhỏ Ôn Nam chủ ý, vì thế hỏi: "Cháu dì nãi nãi nhà Triệu doanh trưởng cái gì?"

Ôn Nam bỏ bát đũa trong tủ bát, ngọt ngào: "Dì nãi nãi, cháu giúp Tiểu Mạch." Thấy Trần nãi nãi về phía cô, Ôn Nam tiếp: "Chuyện thím Hoa khẳng định sẽ oán trách Tiểu Mạch quá gần với cháu mà liên lụy Tiểu Mạch, cháu dì nãi nãi đích nhà Triệu doanh trưởng một chuyến, chính miệng với Triệu doanh trưởng và thím Hoa, là Tiểu Mạch qua đây với chúng , chuyện chúng so đo nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-104.html.]

Cô chảy m.á.u mũi liên quan đến nhà họ Triệu, nhưng nếu nhà họ Triệu bảo Tiểu Mạch tới cửa tìm cô, cô liền ' ' một .

Trần nãi nãi : "Được, dì nãi nãi lát nữa sẽ ."

Cho dù Nam Nam , bà hôm nay cũng tìm Triệu doanh trưởng và Hoa Phượng Trân một chuyến.

Trong tiểu viện nhà họ Triệu.

Triệu Tiểu Mạch chân , chân Hoa Phượng Trân liền kéo cánh tay Tiểu Mạch đến mái hiên hỏi cô bé: "Thím Hầu và Ôn Nam thế nào? Có bảo chúng bồi thường tiền ?"

Triệu Tiểu Mạch lắc đầu: "Con ."

Hoa Phượng Trân nhíu mày, giơ tay túm lấy lỗ tai Triệu Tiểu Mạch: "Tao bảo mày hỏi một câu mày cũng hỏi , tao nuôi mày còn tác dụng gì? Mày bình thường gần với Ôn Nam , chút chuyện nhỏ cũng xong!"

Lỗ tai Triệu Tiểu Mạch đau rát, cô bé mím môi lời nào.

Hoa Phượng Trân thấy cô bé cứ như cái hũ nút, nửa ngày đ.á.n.h một cái rắm, tức giận đẩy cô bé : "Cút bếp rửa bát !"

Vừa xong, cửa viện vang lên, giọng của Trần nãi nãi từ bên ngoài truyền đến: "Hoa Phượng Trân, cô nhà ?"

Triệu Tiểu Mạch đến phòng bếp sửng sốt, cô bé ngẩng đầu về phía cửa viện, thấy nhíu mày mái hiên động đậy, giống như sợ Trần nãi nãi qua đây là tìm bà bồi thường tiền, qua một hồi lâu Hoa Phượng Trân mới : "Có nhà."

Trần nãi nãi đẩy cửa , liếc mắt một cái liền thấy Triệu Tiểu Mạch đang rửa nồi trong bếp, Hoa Phượng Trân sân, kéo ghế đẩu mời Trần nãi nãi , Trần nãi nãi cho Hoa Phượng Trân vài phần mặt mũi, ghế đẩu, Hoa Phượng Trân thoáng qua sắc mặt Trần nãi nãi, đoán bà chuyến qua đây gì, từ khi Trần nãi nãi tới khu gia thuộc, đây vẫn là đầu tiên tới cửa nhà bọn họ.

Trong lòng Hoa Phượng Trân tính toán, nếu Trần nãi nãi bắt bọn họ bồi thường tiền, bà liền c.ắ.n c.h.ế.t tiền, xem nhà họ Trần thể gì?

nghĩ nghĩ đến lão Triệu, lấy tính tình lão Triệu, nếu Trần nãi nãi bắt bọn họ bồi thường tiền, lão Triệu khẳng định sẽ đưa.

Thần sắc Hoa Phượng Trân rối rắm buồn bực đều Trần nãi nãi ở trong mắt, bà : "Hoa Phượng Trân, chuyến tới chính là với cô hai chuyện."

Hoa Phượng Trân nghẹn nửa ngày: "Thím ."

Trần nãi nãi : "Chuyện thứ nhất, Triệu Tiểu Đông còn đ.á.n.h Nam Nam nhà , sẽ dễ chuyện như nữa ."

Hoa Phượng Trân:...

cũng thấy thím Hầu dễ chuyện bao giờ, xem lão Triệu đều đ.á.n.h con trai bà thành cái dạng gì , nhà bọn họ còn bồi thường đồ đạc mấy tệ đấy.

 

 

Loading...