Người trực ban tình huống một , mày bộ trưởng nhíu , lạnh lùng trừng mắt Lý Hồng Bình.
Trần Tự : "Gã tên Lý Hồng Bình, con rể ở rể nhà họ Lâm thôn Hạnh Hoa."
Bộ trưởng:...
Hóa tên khốn nạn chính là trò thôn Hạnh Hoa và khu gia thuộc ầm ĩ đến ai ai cũng thời gian , lêu lổng với ở sườn núi phía , đ.á.n.h vỡ đầu, chân đất xám xịt chạy về nhà, bộ trưởng hỏi: "Đồng chí nữ gã theo đuôi tên là gì? Cô vẫn chứ? Có thương ?"
Trần Tự: "Cô ." Lại bổ sung một câu: "Là em gái ."
Bộ trưởng:...
Trực ban viên:...
Tên khốn nạn đấy, ăn gan hùm mật gấu , dám theo đuôi em gái Trần doanh trưởng..
Trần nãi nãi ngủ một lúc , Trần Tự vẫn về.
Ôn Nam trần mì qua nước lạnh để đó, tránh cho mì nát, cô từ trong bếp đổ chút nước nóng rửa mặt, nước về phòng đơn giản lau rửa một , quần áo xong, bên ngoài truyền đến tiếng mở cửa, Ôn Nam cài xong cúc áo đến bên cửa sổ, vén rèm cửa sổ ngoài một cái, Trần Tự cài then cửa, đến bên giếng ép nước rửa mặt, dường như xuất phát từ sự nhạy bén của quân nhân, đàn ông đột nhiên ngẩng đầu về phía bên .
Trong sân ánh đèn lờ mờ, trong phòng tối đen.
Trần Tự thể liếc mắt một cái thấy một khuôn mặt in cửa kính, trong đêm tối u ám vẻ trắng nõn quá phận.
Ôn Nam vươn cánh tay mở cửa sổ , nhỏ giọng gọi bên ngoài một tiếng: "Anh, về ."
Cô mở cửa ngoài, sợ đ.á.n.h thức Trần nãi nãi, cũng sợ Trương Tiểu Nga cách vách ngủ thấy tiếng động bên , vì thế đến bên cạnh Trần Tự xổm xuống, thấp giọng hỏi: "Anh bắt Lý Hồng Bình ?"
Trần Tự vốc nước chà mặt: "Ừ." Anh dậy lấy khăn lông dây phơi: "Gã hiện tại nhốt ở bộ bảo vệ, ngày mai bộ bảo vệ đưa đến trại cải tạo lao động một năm rưỡi."
Ôn Nam rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm, tảng đá trong lòng cũng rơi xuống đất.
Trại cải tạo cô từng , ở gần thôn Lê Hoa, cách thôn Hạnh Hoa xa, trại cải tạo đều là việc khổ nhất mệt nhất, lương thực đều tự nhà cung cấp, trại cải tạo quản, trong nhà nếu đưa cái ăn thì chịu đói, hơn nữa việc , tùy thời trông coi dùng roi quất phía , tính chất cũng giống như thời cổ đại đày biên cương.
Ít nhất trong thời gian một năm rưỡi , Ôn Nam cần lo lắng Lý Hồng Bình lén lút trả thù cô nữa.
Cô bếp bưng bát đũa bàn nhỏ bên ngoài, ghế đẩu chống cằm Trần Tự đối diện cô, mím môi : "Anh Trần, cảm ơn ."
Tối nay nếu , cô đoán chừng lạnh .
Trần Tự dùng đũa khuấy mì, lúc ngước mắt chú ý tới mũi Ôn Nam nhét bông, mày kiếm khẽ nhíu một chút: "Mũi cô thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-102.html.]
Ôn Nam:...
Cô sờ sờ mũi, sống mũi đỏ, lúc còn đau đây, hơn nữa chỗ trán cũng ẩn ẩn đau.
Ôn Nam mím môi, còn chuyện , Trần Tự cô : "Đụng ?"
Cô biên độ nhỏ gật đầu: "Vâng, đụng mạnh."
Trần Tự:...
Người đàn ông khẽ ho hai tiếng: "Xin ."
Sau đó cúi đầu sùm sụp ăn mì, trong tiểu viện yên tĩnh chỉ còn tiếng Trần Tự ăn cơm, Ôn Nam dậy : "Em ngủ đây."
Trần Tự ngẩng đầu: "Ừ."
Chờ Ôn Nam trở trong phòng, đóng cửa phòng , Trần Tự mới đầu thoáng qua cánh cửa phòng đóng c.h.ặ.t , bưng bát dậy, bưng bát đũa bếp rửa sạch sẽ, ngoài chạy một vòng mới về phòng ngủ.
So với sự thanh tịnh của nhà họ Trần, nhà họ Lâm lúc ầm ĩ lật trời .
Lý Hồng Bình bắt, đưa trại cải tạo, lao động cải tạo một năm rưỡi, bộ bảo vệ thông báo nhà họ Lâm mỗi tháng đưa lương thực đúng giờ cho Lý Hồng Bình, Lý Hồng Bình bắt là bởi vì đêm khuya theo đuôi đồng chí nữ, theo đuôi còn là em gái Trần doanh trưởng, tội danh gã chạy thoát.
Lâm Mỹ Hà ghế đẩu, cúi đầu lời nào, cũng cái gì.
Cô hận Lý Hồng Bình, hận cha cô , càng hận chị gái Lâm Mỹ Trân, vốn dĩ ngày tháng của cô chắp vá lung tung còn thể sống, chỉ vì Lâm Mỹ Trân sinh con, thử một với chồng cô , cha cô vì trong thôn coi thường, dung túng cách của Lâm Mỹ Trân, để hai bọn họ chuyện bậy bạ lăn lộn cùng , trong mắt cha , một con rể liên trưởng so với đứa con gái của bọn họ mạnh hơn quá nhiều.
Lâm Mỹ Hà giơ tay che mặt thút thít.
Làm chuyện bậy bạ là chị gái cô , nhưng tất cả đều , lưng chê , mắng đều là cô , cô tìm một con rể tới cửa hổ, cô ngay cả đàn ông của cũng trông , cô bằng chị gái, chị gái cô gả cho một đàn ông liên trưởng, ngày ngày hưởng phúc ở khu gia thuộc đây.
Hiện tại Lý Hồng Bình bắt, Lâm Mỹ Hà cần nghĩ cũng ngày mai trong thôn mắng cô thế nào.
Chờ bộ bảo vệ , Lâm lão thái liền đất gào: "Làm bây giờ a bây giờ a, Lý Hồng Bình bắt , nó thể chuyện nhà họ Lâm chúng a?" Lâm lão thái lúc đều sắp mất trí : "Nó mà , nhà họ Lâm chúng còn mặt mũi ở thôn Hạnh Hoa!"
Lâm lão đầu cũng sầu đến xổm ngạch cửa hút t.h.u.ố.c lá sợi, tiếng Lâm Mỹ Hà sướt mướt, Lâm lão đầu phiền chán gõ gõ tẩu t.h.u.ố.c: "Được , thể giải quyết vấn đề gì." Sau đó rít một t.h.u.ố.c, với Lâm lão thái: "Bà khu gia thuộc tìm Trân Trân, nó hẳn là cách."
Lâm lão thái , bò dậy : " ngay đây."
Con gái lớn của bà xưa nay thông minh, chừng thật sự thể nghĩ cách gì, Lâm lão thái ngang qua Lâm Mỹ Hà, vươn tay chọc trán cô một cái: "Mày tác dụng gì, đều bắt , mày công phu còn bằng nghĩ nhiều cách, lúc nếu mày liếc mắt một cái trúng nó, nhà thể chiêu mộ một con rể tới cửa vô dụng như ."