Giọng Cố Tiểu Đường chua xót: “Chỉ một em .”
“Đàn chị, chị , lúc đó bất kể em ăn gì, trong bát đều là giòi, đến mức một thời gian dài, em nuốt nổi cơm nữa.”
“Tháng đó em gầy bốn mươi cân.”
Từ đó trở Cố Tiểu Đường cao một mét sáu sáu, liền chỉ cân nặng bảy mươi cân, thậm chí lúc chỉ sáu mươi chín cân.
Đây cũng là lý do tại , Mạnh Oanh Oanh luôn thể coi Cố Tiểu Đường như bạn cùng trang lứa của , mà coi cô bé như một đứa trẻ.
Bởi vì cô gầy, Cố Tiểu Đường còn gầy hơn cô.
Mạnh Oanh Oanh xong, cô chỉ một suy nghĩ: “Lâm Như Quyên thật sự là .”
Vì để học sinh giảm cân, ngay cả việc bỏ giòi thức ăn của học sinh cũng .
Thảo nào, Cố Tiểu Đường gầy như , cho dù là lúc ăn Tết ăn thịt, ăn cá, ăn lẩu, những món ăn ngon như .
Cô bé đều chỉ nếm thử thôi.
Cố Tiểu Đường mỉm : “Đàn chị, vẫn còn đỡ mà, nếu nhờ cô , bao nhiêu năm nay vóc dáng của em cũng sẽ giữ như .”
“Nên, béo lên cũng đừng vội, từ từ giảm cân.”
Đừng giống như cô bé, từ nay về còn bất kỳ suy nghĩ nào với đồ ăn nữa.
Ăn uống đều trở thành một sự đối phó, thể giúp cô bé sống sót tiếp là đủ .
Mạnh Oanh Oanh gật đầu, cô thở dài: “Em ở bên nhiều hơn một chút, nếu Tết em gầy , đây là một điềm báo đấy Tiểu Đường.”
Cố Tiểu Đường gật đầu, cô bé quả thực thích bầu khí bên .
Nhìn Cố Tiểu Đường rời , Mạnh Oanh Oanh lúc mới bắt đầu sự nghiệp giảm cân, béo lên thì dễ giảm cân mới khó, vì để giảm sáu cân thịt đó, Mạnh Oanh Oanh mất nửa tháng.
Mãi cho đến rằm tháng Giêng, khi cô bước lên cân nữa, cân nặng rốt cuộc cũng trở về tám mươi cân.
Cô cao một mét sáu bảy, cân nặng tám mươi cân thuộc loại miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn, thể gầy hơn nữa, nếu mặc quần áo sẽ .
Cũng thể béo hơn nữa, lúc đó sẽ trở thành một diễn viên múa ballet béo mất.
Sau khi giảm cân xong, Mạnh Oanh Oanh đang chuẩn lao tập luyện, Chu Kính Tùng đột nhiên tìm đến Đoàn văn công, từ trong một đám liếc mắt một cái thấy Mạnh Oanh Oanh.
“Mạnh Oanh Oanh.”
Chu Kính Tùng gọi cả họ lẫn tên, Mạnh Oanh Oanh lập tức thấy, cô đột ngột đầu sang, khi thấy ở cửa là Chu Kính Tùng.
Trong lòng cô "thịch" một tiếng, chạy tới: “Nguyệt Như sắp sinh ?”
Ngoài lý do , cô tìm lý do nào khác, thể khiến Chu Kính Tùng đột nhiên đến tìm cô trong giờ việc.
Chu Kính Tùng gật đầu, khuôn mặt vốn luôn ôn hòa, giờ phút giấu sự lo lắng: “.”
“Sáng nay thấy m.á.u báo , đưa đến bệnh viện hai tiếng , cô đau c.h.ế.t sống , ai cũng cần, chỉ cần cô thôi.”
Lời dứt, sắc mặt Mạnh Oanh Oanh biến đổi, ngay cả chiếc áo khoác treo giá áo ở cửa cũng quên lấy, bỏ chạy.
Vẫn là Diệp Anh Đào nhanh tay lẹ mắt, lấy áo của cô đuổi theo: “Mặc hẵng , đừng để bên Nguyệt Như , bên cảm lạnh .”
Mạnh Oanh Oanh lúc mới mặc áo , co cẳng chạy, đường đến bệnh viện, cũng chỉ mất mười mấy phút, nhưng cô tưởng tượng vô kết quả tồi tệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-doan-van-cong-nhan-nham-doi-tuong-tuy-quan/chuong-539.html.]
Đợi đến bệnh viện, cô còn bước phòng bệnh, thấy tiếng gào thét xé ruột xé gan của Triệu Nguyệt Như ở bên trong.
“Oanh Oanh, Oanh Oanh qua đây.”
Cô liên tục lặp câu .
Trong những lúc thế , cô tin tưởng bất kỳ ai, kể cả Chu Kính Tùng.
Cô chỉ tin tưởng Mạnh Oanh Oanh thôi.
Mạnh Oanh Oanh bước đến cửa, thấy tiếng gào thét xé ruột xé gan của Triệu Nguyệt Như, bước chân cô khựng , gần như phản xạ điều kiện chạy trong.
Lúc cô bước , Triệu Nguyệt Như đang giường bệnh, hai chân dang vô lực, y tá vẫn đang mắng cô : “Bây giờ cô mới mở hai phân, mới hai phân, kêu to thế gì?”
“Ai mà chẳng sinh con, nào sinh con mà giống cô kêu to thế ?”
Mạnh Oanh Oanh thấy lời , sắc mặt lập tức lạnh xuống, cô sải bước đẩy cửa bước : “Đau còn cho kêu ? Vị đồng chí cô cũng là phụ nữ, nếu cô giường sinh con, đau c.h.ế.t sống , khác còn chê bai cô, mắng cô nên kêu, xin hỏi cô, cô nhịn ?”
Người nhà mạnh mẽ, sắc mặt bên phía y tá liền lắm.
“ cũng là khuyên cô .”
Rốt cuộc cũng yếu thế hơn vài phần.
“ thấy cô tuổi còn trẻ, đợi cô sinh con thế , cũng khuyên cô như .”
“Đau thì nhịn đừng kêu, nếu thì dáng vẻ của .”
Mạnh Oanh Oanh ít khi bộc lộ cảm xúc ngoài như , giọng sắc nhọn: “Họ là , chứ siêu nhân, hả? Làm thì ngay cả đau cũng ?”
Giọng như s.ú.n.g liên thanh, khiến cô y tá cũng câm nín.
Vẫn là y tá trưởng hòa giải: “Mạnh đồng chí, Tiểu Vương cũng là y tá mới đến, cô cũng là vì cho sản phụ, sản phụ tiết kiệm chút sức lực, tránh lát nữa sinh con sức.”
Không cho Mạnh Oanh Oanh cơ hội mở miệng, y tá trưởng liền : “Vừa cô cũng đến , sản phụ cứ đòi cô mãi, cô ở cùng cô , khuyên nhủ cô cho t.ử tế, giữ sức lực lát nữa dùng để sinh con.”
Đây là thứ hai nhấn mạnh.
Mạnh Oanh Oanh cũng cố tình gây sự, cô “” một tiếng, đợi y tá ngoài hết, cô lúc mới đầu Triệu Nguyệt Như đang giường bệnh.
Tháng Giêng vẫn qua hết, nhiệt độ vẫn khá thấp, nhưng cô chỉ mặc hai chiếc áo mỏng, giờ phút mồ hôi nhễ nhại, sắc mặt trắng bệch.
Mạnh Oanh Oanh thấy Triệu Nguyệt Như như , nước mắt lập tức rơi xuống: “Nguyệt Như.”
Cô bước ba bước gộp hai đến giường bệnh, Triệu Nguyệt Như nặn một nụ với cô, nhưng nặn .
Đến mức nụ của cô , còn khó coi hơn cả : “Đừng , .”
“Oanh Oanh, chỉ là nhớ .”
Mạnh Oanh Oanh gật đầu: “Cậu ? Nguyệt Như, ?”
Trong mắt cũng ngấn lệ.
Triệu Nguyệt Như luôn là thích , xuất tư bản khiến cô từ nhỏ thích sạch sẽ, thích , ngay cả ăn mặc cũng tươm tất.