Diệp Anh Đào cũng nhíu mày suy nghĩ: “Xưởng phim Trường Ảnh là Xưởng phim Trường Xuân đúng ạ?”
“.”
Phương đoàn trưởng : “Xưởng phim Trường Ảnh là đơn vị sân khấu lớn nhất trong ba tỉnh chúng , còn thể dùng phòng tập, quan trọng nhất là thời gian tập huấn của các cô ngắn, lúc Xưởng phim Trường Ảnh xây dựng, bỏ một tiền lớn, sàn nhà đều bằng gỗ thông lò xo, đến lúc đó các cô tập múa, ít nhất cũng chấn động chân.”
Từ đây thể , trong cuộc thi Hội diễn văn nghệ liên hợp ba tỉnh Đông Bắc , bỏ bao nhiêu tiền.
Ngay cả nơi thế , đắt đỏ thế cũng tìm .
Mạnh Oanh Oanh lập tức lợi ích trong , cô nghĩ đến đôi chân gần như trầy da tróc thịt của mỗi ngày tập luyện đến cuối cùng, nghĩ đến sàn gỗ lò xo.
Cô nghĩ, đổi chỗ tập huấn cũng chuyện .
“Vậy khi nào chúng xuất phát tập huấn ạ?”
“Bây giờ.”
Khi Phương đoàn trưởng thốt hai chữ , hiện trường lập tức bùng nổ.
“Bây giờ ba rưỡi , giờ còn thế nào nữa ạ?”
“ , thủ trưởng, từ Cáp Nhĩ Tân chúng đến thành phố Trường, e là gần ạ.”
Phương đoàn trưởng : “Là gần, xe lửa cũng mất năm tiếng, cho nên nhanh lên, xuất phát ngày mùng 1 tháng 8.”
“Hôm nay là ngày 31 , chúng còn thời gian nữa.”
“Thế cũng gấp gáp quá , tên khốn kiếp nào cái mệnh lệnh ?”
Diệp Anh Đào nhịn nhỏ giọng lầm bầm, Mạnh Oanh Oanh kéo một cái, nhưng vẫn Phương đoàn trưởng thấy.
Bà lườm một cái: “Đây là ở trong nội bộ chúng cô ăn lung tung, tạm coi như thấy, nhưng nếu cô ngoài, còn ăn lung tung như gây rắc rối cho Đoàn văn công.”
“Diệp Anh Đào, đến lúc đó đừng trách lãnh đạo bảo vệ cô.”
Diệp Anh Đào lập tức dám ho he nữa, hốc mắt đỏ, Mạnh Oanh Oanh thấy hết, nhưng vì bây giờ vẫn đang lúc tập hợp, thể chuyện.
“Được , cho các cô nửa tiếng để thu dọn, nửa tiếng , tất cả tập hợp ở cổng bộ đội đồn trú, xe ga xe lửa.”
Xem khi nhận mệnh lệnh , bên phía Phương đoàn trưởng bọn họ ngay cả xe lửa cũng liên hệ xong .
Có lời , lập tức giải tán, thi lấy quần áo và giày múa, đầu chạy về ký túc xá.
Lần tập huấn là một tháng, tranh thủ thu dọn đồ đạc từ sớm, tránh qua đó , đến lúc đó đồ dùng, thì phiền phức to.
Trên đường về, thấy tâm trạng Diệp Anh Đào sa sút.
Mạnh Oanh Oanh an ủi cô: “Anh Đào, qua thì cho qua , đừng nghĩ nữa, về phía .”
Diệp Anh Đào đang leo cầu thang lên ký túc xá, cô ảo não: “Cái miệng của lúc nào cũng quản , đây từng chịu thiệt , quên mất.”
Quên mất lãnh đạo lớn vẫn còn ở mặt, cô dám bô bô cái miệng, còn điểm danh mặt .
“Được , là ở chỗ nhà , nhận một bài học, chúng đến sân tập huấn , nhớ kỹ, đừng ở bên ngoài là .”
Diệp Anh Đào ậm ừ một tiếng, lúc mới ỉu xìu về ký túc xá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-doan-van-cong-nhan-nham-doi-tuong-tuy-quan/chuong-270.html.]
“Lần chắc chắn sẽ thế nữa, Oanh Oanh, nếu còn tiện mồm như , cứ cản .”
Điều bảo Mạnh Oanh Oanh trả lời thế nào, cô ngẫm nghĩ, nghiêm túc : “Mình cố gắng, nhưng đảm bảo nhất định thể cản .”
Diệp Anh Đào: “…”
Diệp Anh Đào vốn dĩ vẫn còn đang hờn dỗi ảo não.
Nghe thấy dáng vẻ nghiêm túc của Mạnh Oanh Oanh, lập tức tâm trạng cũng lên theo: “Oanh Oanh nhà , đừng thật thà như nữa.”
“Loại chuyện cản , cho nên tự từ chối là .”
Mạnh Oanh Oanh khẽ mỉm , ngoan ngoãn đáng yêu: “Mình từ chối , tâm trạng sẽ càng tồi tệ hơn, cần thiết.”
“Hơn nữa, cũng thực sự thể giám sát .”
Lần , Diệp Anh Đào cũng gì cho , đầu ôm Mạnh Oanh Oanh một cái, lúc mới thu dọn đồ đạc.
Bởi vì tập huấn một tháng, cho nên đồ đạc cần mang theo cũng nhiều.
Quần áo múa, quần áo lót, khăn mặt bàn chải hộp cơm những thứ đều mang. Thậm chí còn một chiếc chăn quân dụng, gấp thành hình khối đậu phụ, đặt ngay ngắn trong ba lô hành quân.
Chưa đầy ba phút, ba trong phòng đều thu dọn hòm hòm .
Đồ của Mạnh Oanh Oanh là ít nhất, cô thu dọn gọn gàng, thắt nút ba lô , lúc mới đầu hỏi các cô: “Xong ?”
“Sắp xong .”
Người trả lời là Lâm Thu, Lâm Thu cũng là một cao thủ nội vụ, ba lô hành quân của cô thu dọn quả thực đạt đến mức độ mẫu mực.
Còn về phần Diệp Anh Đào, thì kém hơn một chút, cô thích điệu, đồ đạc cũng nhiều hơn một chút, cuối cùng Lâm Thu mắt, đeo ba lô hành quân của lên, đầu giúp Diệp Anh Đào thu dọn.
Chưa đầy một phút, ba lô hành quân của Diệp Anh Đào thu dọn thỏa.
Ba đeo hành lý xuống cầu thang.
Lúc đến cửa, Mạnh Oanh Oanh đột nhiên khựng , Diệp Anh Đào đầu cô: “Nhớ Kỳ đoàn trưởng nhà ?”
Các cô đều , Mạnh Oanh Oanh và Kỳ Đông Hãn hôm nay mới xác nhận quan hệ.
Trên má Mạnh Oanh Oanh một tia ngại ngùng: “Cũng hẳn là nhớ, chủ yếu là là một tháng, bên chắc cũng .”
Trước đây lúc một một , cũng cần với ai, hoặc là nhiều nhất thì với cha ở nhà một tiếng.
nay, thêm một đối tượng, Mạnh Oanh Oanh liền cảm thấy dường như thêm một phần vướng bận.
“Chuyện thì đơn giản.”
Diệp Anh Đào quanh một vòng, thấy quen nào, ngược thấy chiến sĩ ngang qua.
Thấy đối phương lúc đang là giờ nghỉ ngơi, cô cũng mặc kệ quen , bước tới liền túm lấy đối phương: “Đồng chí, phiền một chuyện ?”
Tiểu chiến sĩ từng tiếp xúc với nữ đồng chí, Diệp Anh Đào túm lấy như , lập tức đỏ bừng mặt: “Cô cô cô, cô cứ .”
Diệp Anh Đào đầu chỉ Mạnh Oanh Oanh: “Nhìn thấy đồng chí ? Cô họ Mạnh, phiền giúp chuyển một lời cho Kỳ đoàn trưởng của đoàn ba.”