Quả nhiên, lời của bà dứt, Mạnh Ngọc Trụ chuyện nữa, gã dây thừng đó chút hối hận .
Nếu như lúc , gã thể phản đối cha, chiếu cố Mạnh Oanh Oanh.
Có hôm nay nhận tiền và phiếu, sẽ là Triệu Nguyệt Như, mà là gã ?
Đáng tiếc, thế gian sớm thế.
Bây giờ hối hận cũng muộn .
Bộ đội đồn trú 101 Cáp thị.
Phương đoàn trưởng khi phân phó xuống, nhanh liền tra tin tức khá bí mật năm xưa.
Chị tìm đến Trần sư trưởng báo cáo: “Lãnh đạo, chú xem.”
Chị đem tài liệu tra , đưa cho Trần sư trưởng, Trần sư trưởng xem xong, đồng t.ử của ông co rụt : “Mạnh Oanh Oanh là con gái của giáo sư Tống Phân Phương?”
“Con gái ruột?”
Phương đoàn trưởng gật đầu: “Vâng.”
“Ít nhất tài liệu là như , năm xưa Tống Phân Phương từ đại học Thanh Hoa thôi học trở về xong, biến mất hai năm ?”
“Bà chính là theo cha của Mạnh Oanh Oanh, Mạnh Bách Xuyên bỏ trốn đến Mạnh Gia truân ở Tương Tây, đồng thời trong thời gian , còn sinh hạ một cô con gái.”
Trần sư trưởng xong, ông lẩm bẩm : “Thảo nào.”
Thảo nào năm xưa Tống Phân Phương đột nhiên biến mất, mà Tống gia khắp nơi tìm bà.
Nếu là con gái ông, vốn dĩ là một học bá tiền đồ vô lượng, kết quả vì một đàn ông, từ bỏ việc học thôi học thì .
Thậm chí đường xá xa xôi còn bỏ trốn.
Làm một cha, ông cũng sẽ tức c.h.ế.t.
Ông đột nhiên liền hiểu , vì năm xưa Tống gia đối ngoại tuyên bố cắt đứt quan hệ với Tống Phân Phương .
đến cuối cùng, thỏa hiệp vẫn là Tống gia, bởi vì Tống gia điều tra nơi ở của Tống Phân Phương.
Lúc tìm thấy Tống Phân Phương nữa, bà ở trong phòng học hào quang vạn trượng, cũng ở trong viện nghiên cứu vung vẩy mồ hôi báo hiệu quốc gia.
Mà là ở quê, ở trong núi lớn, qua sự đồng ý của cha liền gả cho một đàn ông thọt chân.
Đối phương công việc chính thức, cũng chỉ văn hóa tiểu học.
Thậm chí, nghề chính còn là mổ lợn.
Đây là chuyện mà tất cả đều thể hiểu .
Mà Tống phụ và Tống mẫu là kiêu ngạo, bọn họ từ nhỏ đem tất cả tâm huyết, tinh lực, đều đặt lên Tống Phân Phương, bà cũng thực sự như kỳ vọng đó, hào quang vạn trượng.
Kết quả đến cuối cùng thôi học, bỏ trốn, kết hôn, sinh con.
Trong mỗi một chuyện đều là ly kinh phản đạo, cũng khiến Tống phụ Tống mẫu thất vọng tràn trề.
Thảo nào.
Năm xưa Tống gia khi tin tức của Tống Phân Phương, thà rằng động dụng quan hệ trong nhà, nhờ cũng đem bà trói mang về.
Thảo nào.
Chuyện Tống Phân Phương sinh con gái, tất cả đều , thì Tống gia ngay từ đầu giấu giếm .
Bọn họ hận Mạnh Bách Xuyên hủy hoại, đứa con gái tiền đồ vô lượng của nhà bọn họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-doan-van-cong-nhan-nham-doi-tuong-tuy-quan/chuong-245.html.]
Cũng thảo nào, đem chuyện giấu kín đến như .
Phương đoàn trưởng nội tình bên trong, chị và Trần sư trưởng giữa hai còn cách hơn mười tuổi, cho nên đối với chuyện của Tống Phân Phương, chị cũng rõ ràng.
Chị liền hỏi một câu: “Cái gì ạ?”
Trần sư trưởng lắc đầu: “Không gì.”
“Tài liệu cứ để đó , chúng cứ coi như , ngày thường chiếu cố Mạnh Oanh Oanh nhiều hơn một chút là .”
“Ngoài , chuyện Mạnh Oanh Oanh và Tống gia quan hệ, ngày thường cô cũng đừng lỡ miệng .”
Phương đoàn trưởng chút hiểu.
Trần sư trưởng trầm ngâm: “Chuyện giữa Tống gia và Mạnh Oanh Oanh chút phức tạp, là chuyện cô tha thứ cho , tha thứ cho cô, ở giữa xen lẫn quá nhiều chuyện.”
“Chúng với tư cách là bộ đội đồn trú thì can dự , xem Tống gia và Mạnh Oanh Oanh đến cuối cùng thể đến bước nào .”
Đây là chuyện riêng tư của hai bên bọn họ .
Phương đoàn trưởng rốt cuộc là lo cho của , chị thấp giọng hỏi một câu: “Vậy nếu như Mạnh Oanh Oanh Tống gia ức h.i.ế.p, chúng cũng quản ?”
Vậy thì .
Người tay chị, thể ngoài ức h.i.ế.p, cho dù Tống gia là của Mạnh Oanh Oanh cũng .
Trần sư trưởng nội tình, ông một tiếng: “Vậy thì đến mức.”
“Mạnh Bách Xuyên c.h.ế.t , ân oán giữa Tống gia và cũng tiêu tan .”
“Còn về Mạnh Oanh Oanh, rốt cuộc là con gái của Tống Phân Phương, mà Tống gia năm xưa tức giận cũng hận, cho nên việc tuyệt tình.”
“Bây giờ bao nhiêu năm trôi qua, thấy Mạnh Oanh Oanh sống , bọn họ cũng đều áy náy, đừng là ức h.i.ế.p, bọn họ bây giờ là bù đắp còn kịp.”
“Cô phát hiện Tống lão đồng chí nhiều chuyện như , ở mặt Mạnh Oanh Oanh ngay cả phận thật sự cũng dám tiết lộ ?”
“Biết vì ?”
Phương đoàn trưởng chợt phản ứng : “Bọn họ sợ Mạnh Oanh Oanh hận bọn họ, cũng sợ Mạnh Oanh Oanh nhận bọn họ.”
“.” Trần sư trưởng giống như con cáo già: “Yên tâm , bộ đội đồn trú chúng ở giữa chỉ thu lợi thôi.”
“Lần lúc Tống lão đồng chí đến tìm Mạnh Oanh Oanh, cô ngăn cản thích đáng một chút.”
Như , Tống lão đồng chí liên lạc với Mạnh Oanh Oanh, tự nhiên hướng Tống Phân Phương ở Căn cứ Tây Bắc cầu cứu .
“Vậy Tống Phân Phương sẽ đến ?”
Trần sư trưởng suy nghĩ một chút: “Sẽ đến , Căn cứ Tây Bắc qua , mấy năm quan trọng nhất đó, bây giờ Tống Phân Phương cần ẩn tính mai danh, cũng giống như cấm túc tự do thể nữa.”
“Bà nếu như thực sự quan tâm đứa con gái Mạnh Oanh Oanh , bà sẽ ngoài thăm con bé.”
Mà Trần sư trưởng câu chính là con cá lớn Tống Phân Phương .
Lúc Phương đoàn trưởng ngoài, nhéo nhéo đầu óc: “Lãnh đạo, thật nên để chú đến Đoàn văn công, cùng các Đoàn văn công khác đấu trí đấu dũng.”
Con chị tính là cực kỳ thông minh, cho nên mấy năm giữa các Đoàn văn công khác, gần như nào cũng là thua.
“Vậy cô vị trí của ?”
Trần sư trưởng trêu chọc một câu.
Phương đoàn trưởng lập tức căng thẳng lên, hiếm khi chút lắp bắp : “Vậy thì , cháu ở vị trí của chú, thì xong đời.”