Phương đoàn trưởng đối diện với đôi mắt trong veo sạch sẽ như , ngược tiện cách bà giở trò nữa.
Chỉ mơ hồ : “Đợi đến lúc các em xuất phát sẽ .”
“Dù Đoàn văn công chúng là đội chính thức, em chỉ cần nhớ kỹ lúc chúng xuất phát thi, về mặt ăn mặc ở đều hơn đội dự là đủ .”
Thấy chuyện nhỏ mà chuyện lớn.
Mạnh Oanh Oanh lập tức hiểu , cô thăm dò: “Điều kiện khắt khe như , Tào đoàn trưởng thể đồng ý ?”
“Đồng ý .”
“Vậy là đang kìm nén ý đồ .” Mạnh Oanh Oanh , “Nếu thì là khi bọn họ thi, lợi ích nhận còn nhiều hơn những gì bọn họ bỏ .”
Phương đoàn trưởng ừ một tiếng: “ cũng đoán như , hơn nữa còn hỏi thẳng , đáng tiếc, miệng Tào đoàn trưởng kín, một chút cũng tiết lộ.”
Mạnh Oanh Oanh ngờ, lãnh đạo nhà thẳng thắn như , thế mà trực tiếp hỏi , cô dở dở : “Tào đoàn trưởng chắc chắn sẽ cho chị , đây là bí mật mà.”
“Được , cơ bản là tình hình như , mấy ngày nay các em thi đấu cũng vất vả , về nghỉ ngơi cho .”
Mấy ngày thi đấu , từ xuống đều căng thẳng.
Chỉ là, còn đợi Mạnh Oanh Oanh đồng ý, Hứa cán sự bên cạnh nhịn ngắt lời: “E là vẫn .”
Lúc , đều sang.
“Sao ?”
Hứa cán sự ho nhẹ một tiếng: “Tin tức Oanh Oanh dẫn dắt đội ngũ giành chức vô địch cũng truyền đến đơn vị đồn trú , đơn vị đồn trú mượn chuyện tuyên truyền cho , liền bảo phóng viên bộ đội đồn trú qua đây phỏng vấn Oanh Oanh một chút.”
“Người đến từ trưa , đợi mãi đến bây giờ.” Hứa cán sự đồng hồ cổ tay, “Đã hơn bốn giờ .”
Mạnh Oanh Oanh: “Phỏng vấn ạ?”
Hứa cán sự gật đầu: “Rất đơn giản, chỉ vài câu hỏi thôi, hỏi xong là .”
“Oanh Oanh, em giúp phối hợp một chút, em cũng đấy, Đoàn văn công chúng đội sổ bao nhiêu năm nay, đột nhiên giành chức vô địch, thật là nhiều còn .”
“Ý của và lãnh đạo cũng mượn chuyện , tuyên truyền thật trong đơn vị đồn trú, trong thành phố Cáp, như cũng thể đổi danh tiếng của Đoàn văn công bộ đội đồn trú chúng ở thành phố Cáp.”
Mạnh Oanh Oanh vẫn còn đang do dự, Diệp Anh Đào bên cạnh giục cô: “Cậu còn do dự gì nữa?”
“Cơ hội lộ mặt thế , ở Đoàn văn công gặp nào chộp lấy đó.”
“Oanh Oanh, trân trọng .”
Mạnh Oanh Oanh vốn định từ chối, nhưng trong đầu đột nhiên lóe lên một ý nghĩ, nếu cô lên báo tuyên truyền danh hiệu giành chức vô địch.
Đến lúc đó cô giữ một tờ báo, khi về quê, đến mộ cha cô đốt cho ông.
Cha cô cũng thể nhận .
Mạnh Oanh Oanh vốn định từ chối, vì ý nghĩ , sống sượng đồng ý.
“Vâng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-doan-van-cong-nhan-nham-doi-tuong-tuy-quan/chuong-220.html.]
“Em đồng ý, khi nào phỏng vấn ạ?”
“Nếu em thời gian, thì phỏng vấn bây giờ luôn, ước chừng nửa tiếng đến một tiếng là đủ .”
“Vừa hôm nay các em mới thi đấu xong trở về, tạm thời sân huấn luyện nữa, em phỏng vấn xong thì trực tiếp về ký túc xá nghỉ ngơi.”
Mạnh Oanh Oanh ừ một tiếng, lúc mới đến phòng đồ chỉnh đốn trạng thái, rửa mặt, để bản tỉnh táo .
Quay đầu đến phòng tập múa nhỏ nơi Hồ phóng viên đang đợi cô, lúc cô đến, Hồ phóng viên bên trong, nghịch máy ảnh trong tay, tò mò soi gương tường phòng tập múa.
Cả đơn vị đồn trú, ngoại trừ tường phòng tập múa của Đoàn văn công tấm gương lớn như , thể tìm thấy ở nơi nào khác nữa.
Mạnh Oanh Oanh thấy Hồ phóng viên soi gương, cô cũng đột ngột quấy rầy, mà ở cửa gõ gõ.
Tiếng gõ cửa vang lên, Hồ phóng viên lập tức soi gương nữa, chỉnh đốn tư thế, lúc mới về phía cửa.
Khi thấy Mạnh Oanh Oanh ở cửa, buộc tóc đuôi ngựa cao, để lộ vầng trán trơn bóng, xinh rực rỡ đến mức gì sánh .
Cậu lập tức hoảng hốt một lát, khi nhận nhiệm vụ, ai nhân vật chính của buổi phỏng vấn hôm nay xinh như a.
Hồ phóng viên tự nhận thấy với tư cách là phóng viên, từng gặp một vạn thì cũng tám ngàn, nhưng từng nào thể giống như Mạnh Oanh Oanh, khiến kinh diễm đến thế.
Cứ như cách ánh đèn mờ ảo, duyên dáng mặt , khiến một loại cảm giác choáng váng chân thực như hoa nở mắt.
“Hồ phóng viên?”
Mạnh Oanh Oanh thấy lên tiếng, cô còn vẫy vẫy tay, Hồ phóng viên lúc mới hồn: “Mạnh Oanh Oanh đồng chí ?”
Mạnh Oanh Oanh gật đầu: “Là .”
Cô nhấc chân bước qua ngưỡng cửa, cô , nhóm Hứa cán sự cũng theo .
Hồ phóng viên đầu tiên giao tiếp với nữ đồng chí trẻ trung xinh , rực rỡ đầy sức sống ngoan ngoãn như cô.
Cậu còn vài phần ngượng ngùng, nhưng nhanh tố chất chuyên môn thế.
“Mạnh đồng chí, tên là Hồ Tiểu Lâm, nhận mệnh lệnh của cấp , yêu cầu nhất định phỏng vấn cô, đồng thời còn chụp ảnh cho cô, chỉ đăng lên báo của bộ đội đồn trú, mà còn đăng lên báo thành phố Cáp, để cô đại diện cho Đoàn văn công bộ đội đồn trú tuyên truyền.”
Hồ phóng viên tuổi lớn, thoạt tầm hai mươi mấy, dáng cao gầy, một cái lộ hai chiếc răng khểnh, trông hòa nhã, nhưng miệng lưỡi lưu loát.
Mạnh Oanh Oanh mím môi , làn da trắng như sứ, mặt mày cong cong: “Đó là vinh hạnh của .”
Nụ khiến Hồ phóng viên một loại cảm giác hoảng hốt, đời xinh trong trẻo như chứ.
Kéo theo những lời tiếp theo cũng bất giác nhẹ vài phần.
“Vậy tìm một chỗ xuống nhé? Chúng trò chuyện một chút?”
Mạnh Oanh Oanh ừ một tiếng, kéo ghế xuống, chiếc bàn tròn nhỏ còn bày sẵn đậu phộng hạt dưa, hiển nhiên đây là sự chuẩn từ sớm cho buổi phỏng vấn.
Sau khi xuống.
Hồ phóng viên liền bắt đầu phỏng vấn chính thức: “Nghe đoàn những năm thi đấu đều đội sổ, năm nay cô đến giành cú đúp vô địch, cảm giác thế nào?”