Thập Niên 70: Mỹ Nhân Đến Tây Bắc, Người Đàn Ông Cứng Rắn Cũng Trở Nên Dịu Dàng - Chương 239
Cập nhật lúc: 2026-05-08 01:08:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm thứ Hai.
Lâm An An ăn sáng xong thì chị dâu Triệu tới đón .
Chị bản thiết kế đích giám đốc nhà máy xem qua, vô cùng hài lòng, gặp mặt trực tiếp để bàn bạc.
“Được ạ, chị dâu chờ một chút.”
Lâm An An chuẩn từ , lúc thức dậy cũng gần như sửa soạn xong xuôi , chỉ cần buộc tóc là thể ngoài.
Xưởng may quân khu cách đại viện quân nhân một đoạn, xe buýt hai mươi phút mới tới nơi.
“Đồng chí Lâm, tới .”
Xe buýt dừng ở ngã tư, chị dâu Triệu dẫn Lâm An An về phía cổng nhà máy.
Đập mắt đầu tiên là khung cảnh khu xưởng cũ kỹ nhưng ngăn nắp trật tự.
Mấy dãy nhà bằng phẳng bố trí ngay ngắn, tường quét lớp sơn xám trắng đơn điệu.
lúc công nhân ca , từng tốp đang nối trong xưởng.
Không ít ngang qua chị dâu Triệu đều dừng chào hỏi vài câu.
Tiến sâu bên trong khu xưởng, con đường chính là một lối đất nện chắc chắn, kéo dài thông tới từng phân xưởng.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Đây là đầu tiên Lâm An An bước chân nhà máy của thời đại , nên cô khỏi nhiều thêm vài .
Khi ngang qua phân xưởng, thể thấy từng hàng máy may đặt ngay ngắn, đầu máy sáng bóng, dây curoa phát tiếng ù ù khi vận hành.
Các công nhân hoặc chăm chú đạp máy may, hoặc cúi đầu khom lưng, tỉ mỉ khâu tay các góc chăn đệm. Động tác ngón tay thành thạo linh hoạt, thần sắc vô cùng nghiêm túc.
Tòa nhà văn phòng phía khu xưởng, là một căn nhà nhỏ hai tầng. So với những công trình khác thì trông khang trang hơn đôi chút.
Bên trong văn phòng bài trí đơn giản, bộ đều là bàn ghế gỗ màu sẫm, tường treo các quy định và bảng kế hoạch sản xuất.
“Đồng chí Lâm, mời bên .”
Khi tới văn phòng giám đốc, bên trong chờ từ lâu.
Không ngờ là một nữ giám đốc!
Chị dâu Triệu giữa giới thiệu hai :
“Giám đốc Dư, đây là đồng chí Lâm, Lâm An An.”
“Đồng chí Lâm, đây là giám đốc nhà máy chúng , đồng chí Dư Anh.”
Vừa thấy Lâm An An bước , giám đốc Dư lập tức dậy, khách sáo đưa tay :
“Đồng chí Lâm, ngờ cô còn trẻ thế . là sinh viên đại học khác.”
Dáng vẻ nhiệt tình thiết khiến Lâm An An thoáng giật .
Cô vội vàng bắt tay giám đốc Dư, khiêm tốn đáp :
“Giám đốc Dư, vui gặp chị.”
Giám đốc Dư để tóc ngắn ngang tai gọn gàng, mặc một quân phục chỉnh tề, dáng thẳng tắp. Đôi mắt sáng và sắc bén, toát lên khí chất mạnh mẽ đầy khí.
Chị nhiệt tình kéo tay Lâm An An, mời cô xuống sofa.
“Đồng chí Lâm, mau . Mấy ngày nay luôn mong chuyện t.ử tế với cô đấy. Ngay khi thấy bản thiết kế của cô, nhà máy chúng sắp đón một luồng sinh khí mới !”
Lâm An An sự nhiệt tình lây nhiễm, vốn còn gò bó, lúc cũng thả lỏng hơn nhiều. Cô mỉm xuống.
“Giám đốc Dư quá khen . chỉ nghĩ thể chút gì đó cho nhà máy, góp một phần sức lực thôi.”
Giám đốc Dư gật đầu, xuống phía bàn việc, nghiêng về phía , ánh mắt sáng rực Lâm An An.
“Đồng chí Lâm, thật nhé, tuy nhà máy chúng vẫn luôn vận hành định, nhưng hiện giờ cạnh tranh thị trường ngày càng khốc liệt, nhu cầu của khách hàng cũng càng lúc càng đa dạng. Nếu chúng đổi mới, sớm muộn gì cũng sẽ đào thải.”
“Bản thiết kế của cô, bất kể là tính độc đáo trong kiểu dáng sự sáng tạo trong việc sử dụng chất liệu, đều khiến thấy hy vọng lớn. biến bản vẽ giấy thành sản phẩm thật sự đặt lên kệ hàng thì ở giữa vẫn còn nhiều khâu.”
Lâm An An thẳng lưng hơn.
“Giám đốc Dư, hiểu. Khi lên ý tưởng thiết kế, thật cũng cân nhắc tới một vấn đề thực tế trong quá trình sản xuất .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-den-tay-bac-nguoi-dan-ong-cung-ran-cung-tro-nen-diu-dang/chuong-239.html.]
“Ví dụ như chất liệu vải và kỹ thuật may đều cần đa dạng hóa. Phần lớn công đoạn thể dùng máy may thành, nhưng những chi tiết trang trí ghép nối đặc biệt thì vẫn dựa tay nghề tinh xảo của các thợ lành nghề để xử lý thủ công thật tỉ mỉ…”
Lâm An An vốn là kiểu như . Hoặc , thì nhất định đến nơi đến chốn.
Một khi bàn tới thiết kế và sản phẩm, Lâm An An sẽ đem bộ những gì rõ ràng rành mạch, hề pha chút màu mè khoa trương nào.
Làm việc, quan trọng nhất chính là sự chân thành.
Trong mắt giám đốc Dư tràn đầy vẻ tán thưởng.
“Còn chuyện cô đề xuất về vị trí thuê ngoài cùng cơ chế chia lợi nhuận mang tính chất khuyến khích , thấy khả thi.”
Ở thập niên bảy mươi, hành vi mang tính chất kiếm lời cá nhân đều nghiêm cấm, tất cả đều xoay quanh nhu cầu của tập thể và quốc gia.
Cách của Lâm An An thực phần bên lằn ranh quy định. Việc giám đốc Dư đồng ý chuyện cũng đủ cho thấy chị là cực kỳ tầm .
“Thị trường luôn ngừng phát triển. Những kiểu dáng truyền thống sẽ dần mất sức hút thị trường, điều mà xưởng may cần chính là sự đổi mới.”
“ lòng tin rằng với năng lực thiết kế của , thể mở một con đường mới cho nhà máy.”
“Việc cho giữ vị trí thiết kế thuê ngoài sẽ giúp danh nghĩa chính thức để tham gia công việc . thể cung cấp bản thiết kế theo từng quý, đảm bảo nhà máy luôn nguồn ý tưởng mới liên tục.”
“Còn về chia lợi nhuận, thực chất cũng giống như trả phí sử dụng bản quyền tri thức. Đó là sự công nhận cho công sức bỏ , là động lực để ngừng thiện thiết kế, tạo những sản phẩm hơn nữa.”
“ tin rằng hưởng lợi cuối cùng sẽ là bộ xưởng may, là tập thể.”
Một lúc lâu , giám đốc Dư mới ngẩng đầu lên, xem như chính thức chốt việc .
“Đồng chí Lâm, hiện tại đúng là thời điểm cần đổi. Nhà máy chúng cần mạnh dạn thử những điều mới mẻ. đồng ý với đề xuất của cô.”
Lâm An An ngờ chuyện thuận lợi đến .
“Cảm ơn chị nhiều lắm, giám đốc Dư! Chị yên tâm, nhất định sẽ phụ kỳ vọng.”
Giám đốc Dư lấy một bản hợp đồng từ trong ngăn kéo . Nó chỉnh sửa dựa bản nháp mà Lâm An An đưa đó, bổ sung thêm khá nhiều điều khoản.
“Đồng chí Lâm, cô xem hợp đồng .”
“Vâng.”
Lâm An An dùng hai tay nhận lấy hợp đồng, đầu ngón tay run nhẹ.
Mấy trang giấy mỏng mang ý nghĩa hề nhỏ chút nào.
Cô kỹ từng câu từng chữ. Trong hợp đồng ghi chi tiết quyền lợi và nghĩa vụ của cả hai bên, từ thời gian giao bản thiết kế, tiêu chuẩn chất lượng, cho tới tỷ lệ chia lợi nhuận khi sản phẩm bán , cùng các điều khoản bảo mật… tất cả đều đầy đủ rõ ràng.
Giám đốc Dư bên cạnh giải thích:
“Đồng chí Lâm, bản hợp đồng là do cùng vài lãnh đạo trong xưởng bàn bạc soạn thảo. Một mặt là để bảo đảm quyền lợi cho cô.”
“Mặt khác cũng để đảm bảo hoạt động bình thường của nhà máy. Dù chúng cũng đang dò đường, mỗi bước đều thật cẩn thận. Nếu cô thắc mắc gì, hoặc cảm thấy chỗ nào cần chỉnh sửa thì cứ mạnh dạn .”
Lâm An An gật đầu.
“ xem sơ qua , vấn đề gì. Tỷ lệ chia lợi nhuận cũng hợp lý.”
Xưởng may đưa mức chia lợi nhuận là ba phần trăm.
Nói cách khác, nếu kiếm một trăm đồng lợi nhuận, Lâm An An sẽ chia ba đồng.
“Đây là sự công nhận dành cho thành quả thiết kế của cô. Thứ thuộc về cô thì một đồng cũng thể thiếu. Nhà máy phát triển lâu dài thì giữ chân nhân tài, mà cô chính là nhân tài quan trọng của chúng .”
Người ăn quả nhiên khác hẳn.
Mấy lời xã giao thôi cũng khiến Lâm An An thấy trong lòng dễ chịu vô cùng.
Sau khi ký hợp đồng xong, Lâm An An thêm một lát chuẩn cáo từ về.
“À đúng , giấy chứng nhận nhân viên tới lúc đó sẽ bảo chủ nhiệm Triệu mang qua cho cô.”
“Vâng ạ.”
Hay thật!
Đi kiếm thêm nghề tay trái cho , cuối cùng thành công nhân chính thức luôn .