Thập Niên 70 Mỹ Nhân Da Trắng Như Tuyết, Sĩ Quan Thô Lỗ Quỳ Gối Cưng Chiều - Chương 68: Đây Là Hứa Đại Ca Tặng Cậu, Tớ Không Thể Ăn

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:50:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Triệu Lan Chi sa sầm mặt mày, bà và Hoàng Thúy Thúy vẫn hòa : "Có việc gì của chị ? Trên núi nhiều đường như thế, Nhiễm Nhiễm nhớ cái cây đó ở chỗ nào?"

 

"Mẹ, em út còn gì, em nhớ?"

 

"Chị quên mất !"

 

Hoàng Thúy Thúy bĩu môi: "Đều là một nhà, cũng tính toán chi li quá đấy."

 

"Chị tính toán, thế lúc cả chị bảo cùng Tuấn Trạch lên núi săn thú, chị cho?" Triệu Lan Chi hừ một tiếng.

 

Lưu Tiểu Diễm sắc mặt cũng chút khó coi. Hôm qua em dâu hai từ chối, cô tức ách, giờ chồng coi như giúp cô trút một .

 

"Cái đó mà giống ?"

 

"Chị cho xem giống chỗ nào?"

 

Tô Tri Thu thấy họ cứ cãi mãi, cảm thấy đây khó xử: "Thím, Thanh Nhiễm, chị dâu, cứ bận , cháu về đây."

 

Tô Thanh Nhiễm gật đầu, đưa túi lưới sơn bạch quả mà Hứa Trạch Vũ tặng cho cô : "Cậu mang cái về ăn , đồ tươi ăn ngon lắm."

 

"Không cần , tớ tự bốc một ít từ chỗ về là . Đây là Hứa đại ca tặng , tớ thể ăn." Tô Tri Thu liếc cô đầy trêu chọc, đó bốc một nắm sơn bạch quả từ trong gùi của .

 

"Tớ lấy cho cái làn nhé."

 

"Không cần, phần còn cứ để nhà ."

 

Nghe thấy lời Tô Tri Thu, mắt Triệu Lan Chi lập tức sáng lên: "Hứa đại ca? Hứa đại ca nào?"

 

"Không ai ạ, là gặp núi, giúp đưa chỗ sơn bạch quả đầu thôn cho bọn con thôi."

 

"Cậu , bao nhiêu tuổi ?"

 

"Con , đừng hỏi nữa." Tô Thanh Nhiễm bất lực: "Chúng xử lý chỗ sơn bạch quả , giữ một ít tươi để ăn hoặc biếu . Mẹ chẳng bảo ngày mai về nhà bà ngoại , đúng lúc mang một ít cho nếm thử."

 

"Ừ nhỉ, suýt thì quên mất! Mẹ mau ch.óng phơi chỗ lên mới ."

 

Lưu Tiểu Diễm: "Mẹ, gùi là của Tri Thu ?"

 

"Ừ."

 

Hoàng Thúy Thúy: "Nhà cô chỗ để , để nhà gì?"

 

"Chị còn mặt mũi mà hỏi ? mà là chị, thấy Tri Thu ở đây, còn chẳng dám vác mặt chứ!" Triệu Lan Chi trừng mắt Hoàng Thúy Thúy một cái, : "Nhiễm Nhiễm, lấy cho chị ba con một ít sơn bạch quả, chị dâu cả con cũng nhặt một ít , chỗ còn thì phơi khô cất ."

 

"Vâng."

 

Hoàng Thúy Thúy cuống lên: "Mẹ, thế còn nhà con?"

 

"Chị hiểu tiếng hả? Nhà chị đừng hòng đồ của và Nhiễm Nhiễm! Tránh sang một bên!"

 

"Mẹ, chúng một nhà mà, thể thiên vị như thế ."

 

Hoàng Thúy Thúy ngẩn . Cô tưởng Triệu Lan Chi đó chỉ lẫy, ngờ bà thật, thế cũng quá đáng lắm !

 

" thiên vị?" Triệu Lan Chi tức quá hóa : "Lần Tuấn Trạch đưa bát canh gà là chị bưng về đúng ? Đồ nhà chị ăn, đồ của dựa mà chị đòi?"

 

Lần Tô Tuấn Trạch săn gà rừng, bưng cho Triệu Lan Chi một bát. Triệu Lan Chi uống, để trong bếp, kết quả lúc uống nước thì phát hiện bát canh gà cánh mà bay!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-da-trang-nhu-tuyet-si-quan-tho-lo-quy-goi-cung-chieu/chuong-68-day-la-hua-dai-ca-tang-cau-to-khong-the-an.html.]

 

Việc Triệu Lan Chi tức điên, bà dùng ngón chân nghĩ cũng là ai !

 

Hoàng Thúy Thúy đảo mắt, chút chột : "Cái... cái đó chẳng tự c.ầ.n s.ao? Con thấy bát canh gà để đó ai uống, sợ lát nữa mèo hoang uống mất nên con mới bưng ."

 

"Hừ! Bát canh gà đó chị cũng chẳng thật tâm biếu, nếu thằng hai cãi với chị, chị vui vẻ đồng ý ?"

 

Hoàng Thúy Thúy chút phục: "Thế chị dâu cả cũng biếu cha cái gì ngon , dựa mà chị ?"

 

Cô em ba thì cô gì, hai vợ chồng họ thường xuyên mang chút thịt thà hoặc bánh quy về biếu cha , thể so bì .

 

"Em dâu hai, em thế quá đáng đấy. Vợ chồng chị phiếu thịt, cũng gà rừng để ăn, nếu thì chắc chắn sẽ hiếu kính cha ."

 

Lưu Tiểu Diễm tính tình đến mấy cũng nổi giận: "Không giống như em, cũng chịu cho cha ăn!"

 

"Chị! Chị dâu cả, chị năng khó quá đấy?"

 

"Em cho khác ?!"

 

"..."

 

"Tất cả câm miệng cho !"

 

Thấy hai một câu một câu chị cãi ầm ĩ, Triệu Lan Chi quát: "Có tí chuyện cỏn con mà đây cãi , mấy cần mặt mũi nhưng cần! Vợ thằng hai, chị cũng đừng phục, lời hôm đó thì là thật, chỗ sơn bạch quả chị đừng hòng mơ tưởng. Chị ăn thì bảo chồng chị tự lên núi mà hái cho chị!"

 

"Con..." Hoàng Thúy Thúy thấy Triệu Lan Chi thật, bèn sang hỏi Tô Thanh Nhiễm: "Em út, em còn nhớ đường thế nào ?"

 

"Không nhớ nữa." Tô Thanh Nhiễm : "Hôm nay núi đường vòng vèo lắm, sắp vòng sang tận bên lâm trường , em mà nhớ ."

 

"Được , Nhiễm Nhiễm, nhà lấy mấy cái túi lưới đây."

 

"Em..." Hoàng Thúy Thúy chút tin, nhưng thấy Triệu Lan Chi đang trừng mắt , cũng đành ngậm miệng .

 

Trong nhà khá nhiều túi lưới, bình thường chị ba mua đồ từ Cung tiêu xã về nhà đều dùng túi lưới đựng. Triệu Lan Chi tiếc nỡ vứt, bèn giữ đựng đồ, lễ tết về nhà đẻ xách theo tiện sang.

 

Tô Thanh Nhiễm lấy mấy cái , Triệu Lan Chi chọn những quả to bỏ túi, đầy một túi thì để sang bên cạnh.

 

"Mẹ, lấy thêm mấy túi nữa , mấy hôm nữa chị dâu cả cũng về nhà đẻ, còn cô út nữa, cũng lâu đến nhà cô đúng ?"

 

"Ồ đúng , cô út con cũng thích ăn món , lấy cho nó một ít. Tiểu Diễm, con lấy một túi mang về nhà đẻ ."

 

"Cảm ơn , cảm ơn em út." Trong lòng Lưu Tiểu Diễm dâng lên một dòng nước ấm. Tuy phân gia, nhưng và em út vẫn như . Phân cũng , đỡ dây dưa với cô em dâu hai điều .

 

"Mẹ, cho con ăn, thế phần của nhà đẻ con thì cho chứ. Nhà đẻ chị dâu cả đều , chỉ nhà đẻ con , đến lúc đó cha con sẽ nghĩ thế nào? Họ chắc chắn sẽ cảm thấy con và Tuấn Trạch nhà chồng coi trọng!"

 

Hoàng Thúy Thúy thấy Triệu Lan Chi và Tô Thanh Nhiễm vẫn định cho , trong lòng khỏi bắt đầu nôn nóng.

 

Triệu Lan Chi ăn cái bài của cô : "Lúc thu hoạch vụ thu chị chẳng về nhà đẻ ở cả tuần lễ đấy thôi, cho nhà đẻ bao nhiêu việc như thế mà họ vẫn lòng ?"

 

"Nhắc đến nhà đẻ chị, bà già thật sự cho ngô khoai với chị. Nhị Hổ và Tứ Nha nào đến nhà ngoại cũng ăn no, cha chị cho chúng nó cái gì ngon lành ? Không chứ gì."

 

"Họ cho Nhị Hổ, Tứ Nha ăn, đó chính là coi thường chị và thằng hai, còn cần chúng mang đồ cho chị về nhà đẻ màu nữa ?"

 

"Đừng là mang sơn bạch quả, chị mang gà rừng về, họ cho Nhị Hổ, Tứ Nha ăn bao nhiêu, lúc về đưa cho chị bao nhiêu đồ? Lần nào cũng tay xách nách mang, lúc về thì hai bàn tay trắng, chị thấy ngại chứ thấy ngại cho chị!"

 

"Chị xem chị dâu cả chị nào từ nhà đẻ về mà mang đồ? Chỉ chị là chỉ vơ vét đồ đạc về nhà đẻ, vơ vét xong vẫn coi thường chị như thường!"

 

 

Loading...