Thập Niên 70 Mỹ Nhân Da Trắng Như Tuyết, Sĩ Quan Thô Lỗ Quỳ Gối Cưng Chiều - Chương 62: Dù Sao Cậu Cũng Đừng Vu Khống Tô Đồng Chí
Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:50:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vân Tiêu, xem cái gì mà nhập tâm thế, bọn đến cũng phát hiện.”
Tạ Cẩm An cùng một đàn ông mặc quân phục đẩy cửa , thấy Thời Vân Tiêu cầm một tờ giấy thư xem đến nhập tâm, ngay cả bọn họ cũng động đậy chút nào.
“Thư ...”
“Người nhà gửi thư cho ? Không đúng nha, bọn họ bình thường đều trực tiếp gọi điện thoại cho ?”
Tạ Cẩm An còn đang đoán mò, Thời Vân Tiêu gấp tờ giấy thư cất trong phong bì, xoay về phía Tạ Cẩm An.
Anh mặt cảm xúc mở miệng: “Lần nhớ gõ cửa .”
Trên mặt Tạ Cẩm An thoáng qua một tia ngỡ ngàng: “Trời đất chứng giám, gõ cửa thật mà, tin hỏi lão Phương xem!”
Phương Nguyên Tham ngũ quan đoan chính, vóc dáng đặc biệt cao, ước chừng một mét tám, gật đầu: “ thấy lão Tạ gõ cửa mà.”
“Vừa liếc qua một cái, nét chữ thanh tú, giống như chữ của nữ đồng chí, là lén lút lưng bọn yêu đương chứ?” Tạ Cẩm An sắc mặt Thời Vân Tiêu một cái, lầm bầm .
“Nữ đồng chí thư?”
Mắt Phương Nguyên Tham sắp lồi cả , ai chẳng lão Thời xưa nay gần nữ sắc, mỗi nữ đồng chí trong đoàn văn công bắt chuyện với , đều như tảng băng .
Trong chắc chắn mờ ám!
“Lão Thời, thế là đúng , lén lút lưng hai em bọn yêu đương thì thôi , nhưng cũng cho bọn chị dâu là ai chứ.”
Phương Nguyên Tham đoán: “Là cháu gái Lục quân trưởng, con gái Lưu chính ủy, là đồng chí Hứa của đoàn văn công?”
Trong quân đội cũng chỉ mấy theo đuổi lão Thời ráo riết, gần như là ầm ĩ đến mức ai cũng .
Tiếc là thần nữ lòng Tương vương vô ý.
Thời Vân Tiêu sa sầm mặt: “Nói linh tinh cái gì đấy, lưng tùy ý bịa đặt nữ đồng chí, cẩn thận vách tai!”
Phương Nguyên Tham ngượng ngùng sờ mũi: “ chỉ mặt các thôi, sẽ truyền ngoài .”
“Họa từ miệng mà , lão Phương, thực sự chú ý cái miệng của một chút.”
“Ây da , mau bức thư là ai !”
Tạ Cẩm An ở bên cạnh nín , lão Phương cái gì cũng , chỉ là thích hóng hớt.
Thời Vân Tiêu bất lực lắc đầu, thật: “Là đồng chí Tô, chị từng cứu đồng chí Tô, hiện tại ngày nào cũng chạy đến nhà họ Tô ăn cơm, bèn một bức thư cho đồng chí Tô, còn gửi chút đồ qua đó.”
Tạ Cẩm An ngạc nhiên: “Chị Hữu Di tâm tư cũng linh hoạt phết nhỉ, nhưng cũng cần quá lo lắng, chị tuy chút tùy hứng, nhưng cũng sẽ chiếm hời của công , chị ăn cơm ở nhà họ Tô chắc chắn là đưa tiền .”
“ .” mà...
Tạ Cẩm An lén quan sát sắc mặt Thời Vân Tiêu, trêu chọc : “Cậu là sợ đồng chí Tô cảm thấy cậy ân báo đáp?... Nói thật , ý với đồng chí Tô ?”
“Trước đó ở thôn Tô Gia cảm thấy bình thường, cứ chằm chằm bóng lưng đồng chí Tô...”
“Nói bậy bạ gì đó! chỉ là vì chuyện của chị mới...”
Trong lòng Thời Vân Tiêu bỗng nhiên nhảy dựng lên, phớt lờ trái tim đang an phận, chút tự nhiên đầu : “Dù cũng đừng tùy ý vu khống đồng chí Tô.”
“ vu khống đồng chí Tô, vu khống là , thích đồng chí Tô, liên quan gì đến đồng chí Tô?”
Tạ Cẩm An hì hì, và Thời Vân Tiêu lớn lên cùng từ nhỏ, hiểu nhất, bộ dạng của rõ ràng là trúng tim đen.
Hèn gì lúc ở thôn Tô Gia để tâm đến đồng chí Tô như , khi còn đặc biệt nhắc nhở cô, đó về quân đội, còn luôn dăm bữa nửa tháng tìm Lục Cảnh Hiên gây sự.
Chậc chậc ——
Quả nhiên đàn ông lợi hại đến cũng sẽ tình yêu mờ mắt.
“Đồng chí Tô là ai?” Phương Nguyên Tham chút hiểu, vội đến mức vò đầu bứt tai.
“Ây da, quen , với ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-da-trang-nhu-tuyet-si-quan-tho-lo-quy-goi-cung-chieu/chuong-62-du-sao-cau-cung-dung-vu-khong-to-dong-chi.html.]
“Đủ !”
Nhìn thấy thần sắc mờ mịt xen lẫn một tia mất kiên nhẫn của Thời Vân Tiêu, Tạ Cẩm An quả quyết ngậm miệng : “Lão Thời, và lão Phương còn chút việc, ngoài đây.”
“Ê việc gì...”
“Câm miệng, mau theo .”
Nghe thấy tiếng hai đóng cửa, sắc mặt Thời Vân Tiêu trở nên trịnh trọng, chần chừ một lát, kế đó kéo ngăn kéo , từ bên trong lấy một tấm vé tàu hỏa, bên rõ ràng hai chữ to “Giang Thành”.
Ngón tay ngừng vuốt ve, đang nghĩ gì, nhưng sự mong chờ trong lòng khiến yên.
Ngay cả chính cũng rõ là bắt đầu âm thầm chú ý đến cô từ khi nào, đưa Thời Hữu Di đến thôn Tô Gia, rõ ràng thể trực tiếp dặn dò một tiếng, vẫn cứ trông mong theo.
Cho dù gặp gặp, nhưng cùng cô giẫm một mảnh đất, cũng khiến sự cô đơn khó trong lòng tạm thời xoa dịu.
Chẳng lẽ thật giống như Tạ Cẩm An , thích đồng chí Tô .
Lòng Thời Vân Tiêu loạn, cảm thấy cần tĩnh tâm ...
Tô Thanh Nhiễm nhận thư trả lời của Thời Vân Tiêu một tuần, lúc đưa thư đưa thư cho cô, cô còn chút thắc mắc.
Lần chẳng rõ ràng , đồng chí Thời gửi thư trả lời, chẳng lẽ dặn dò chuyện gì?
Người đưa thư , thấy gọi cô ở phía : “Thanh Nhiễm.”
Cô dù đầu , cũng là Lục Cảnh Hiên, đang cách đó xa chằm chằm cô với ánh mắt nóng rực.
Trên mặt Tô Thanh Nhiễm mang theo vẻ phiền chán.
Thấy Tô Thanh Nhiễm để ý đến tiếp tục về nhà, Lục Cảnh Hiên mở miệng: “Gần đây thường xuyên mơ một giấc mơ, trong mơ chúng kết hôn ...”
Trong lòng Tô Thanh Nhiễm thót một cái, cô cố nén sự kinh ngạc, vẻ mặt bình tĩnh xoay : “Lục Cảnh Hiên, hiểu đang cái gì, đối tượng kết hôn của là Kiều Mạn Tuyết, nếu việc gì, về đây.”
“Anh mà sợ đ.á.n.h gãy chân ném rừng sâu, thì cứ việc theo .”
Lục Cảnh Hiên chằm chằm cô, thấy cô chút phản ứng nào, đáy mắt khỏi thoáng qua một tia kinh ngạc.
“Thanh Nhiễm, em đừng vội, chuyện quan trọng cho em .
Em ? Thời gian thực sự hối hận .”
Tô Thanh Nhiễm trong lòng tò mò rốt cuộc những gì, ngoài mặt giả vờ mất kiên nhẫn .
“Lục Cảnh Hiên, lời thì mau, rắm thì thả lẹ, xong thì mau cút , còn vội về!”
Thấy cô thực sự mất kiên nhẫn, Lục Cảnh Hiên lúc mới vội vàng tuôn nguyên do như đổ đậu.
“Nhiễm Nhiễm, thể em tin ——
Anh mơ thấy chúng kết hôn, sống với hai mươi năm, còn xa lạ hơn cả dưng.
Anh còn mơ thấy, đến bệnh viện thăm em, kết quả em buông lời ác độc với , lúc đó đang nóng giận, trực tiếp rời khỏi bệnh viện, đó càng nghĩ trong lòng càng bất an.
Lập tức đầu tìm em, lúc đó chuyện t.ử tế với em, cùng em bắt đầu sống những ngày tháng .
Kết quả thì phát hiện ——”
Cảnh tượng đó quá ch.ói mắt, bây giờ chỉ cần nhắm mắt là run rẩy, căn bản dám hồi tưởng .
Tô Thanh Nhiễm thấy mặt đầy vẻ kinh hãi, khỏi lạnh trong lòng một tiếng.
Lúc khi cô và Kiều Mạn Tuyết đồng quy vu tận, lúc sắp nhắm mắt cũng từng tò mò, Lục Cảnh Hiên thấy sẽ phản ứng gì?
Bây giờ thấy , cảm thấy vô vị.
Cho dù sống nửa đời trong ác mộng thì thể thế nào? Chẳng còn chút quan hệ gì với cô nữa .