Thập Niên 70 Mỹ Nhân Da Trắng Như Tuyết, Sĩ Quan Thô Lỗ Quỳ Gối Cưng Chiều - Chương 61: Bức Thư Của Thời Vân Tiêu
Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:49:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm nay là thứ sáu, Tô Thanh Nhiễm chợ đen một chuyến, gần chập tối mới đàm phán xong chuyện cung cấp hàng.
Trong tay nắm giữ khoản tiền lớn, cô bèn đến tiệm cơm quốc doanh mua hai món thịt mang về, món mặn hôm nay là sườn xào chua ngọt và thịt xào, đều là món cô thích ăn.
Lúc ăn cơm chiều, Hoàng Thúy Thúy thấy bốn Tô Thanh Nhiễm đang ăn cơm trong nhà chính, hai món thịt bàn, tiền đồ nuốt nước miếng.
Thanh niên trí thức Thời đúng là tiền thật, ngày nào cũng đưa tiền cho cô em chồng mua thịt ăn, hai ông bà già theo cũng gọi Nhị Hổ Tứ Nha lên, thấy hai đứa nhỏ đều đang nuốt nước miếng , cũng ông bà nội kiểu gì!
Mắt thấy tâm phiền, cô dứt khoát thẳng bếp nấu cơm.
Hôm nay Thời Hữu Di chút bình thường, bình thường cô thấy thịt là vui vẻ lắm, hôm nay ủ rũ dùng đũa chọc cơm trong bát, hồi lâu cũng thấy cô ăn mấy miếng.
“Chị Hữu Di, chị thế, việc mệt quá nên ăn vô ?”
Thời Hữu Di lắc đầu: “Thanh Nhiễm, chị .”
Nghĩ ngợi một chút, cô chút chần chừ hỏi: “Thanh Nhiễm, em cảm thấy Tri Niên và chị khả năng ?”
Trước đây ở trong đại viện, Bùi Tri Niên tuy biểu lộ tình cảm vượt quá nam nữ với cô , nhưng cũng coi cô như em gái, nhưng đến nông thôn, ngược càng lạnh nhạt xa cách với cô hơn.
Cô bao giờ thấy Tri Niên như , cô đang nghĩ, chẳng lẽ Tri Niên thực sự ghét , đây đối với đều là nể mặt lớn hai nhà ?
Xuống nông thôn một tuần , lời Bùi Tri Niên với cô còn quá mười đầu ngón tay, Thời Hữu Di thực sự chút nản lòng , cô phí hết tâm tư chịu đủ khổ cực vì Tri Niên xuống nông thôn, thực sự đáng giá ?
Nghe động tác gắp rau của Tô Thanh Nhiễm khựng : “Chị hối hận ?”
Trên mặt Thời Hữu Di hiện lên một tia hổ, cô đỏ mặt, lí nhí : “Hình như một chút chút... em ngàn vạn đừng ngoài nhé.”
Tô Hoành Sơn cũng chút hổ, chuyện tình cảm của cô gái nhỏ ông là một ông già đây thể thống gì, ông gắp chút thức ăn, bưng bát dậy: “Trong nhà bí, ngoài hóng gió chút.”
Tô Hoành Sơn , Thời Hữu Di tự nhiên hơn nhiều.
Triệu Lan Chi: “Cháu yên tâm, miệng thím kín nhất, thể nào ngoài !”
“Haizz, cháu từ nhỏ thích Tri Niên, nhưng vẫn luôn coi cháu là em gái, cháu cam tâm, xuống nông thôn, cháu xúc động cái cũng đăng ký luôn, nhà cháu sắp mắng c.h.ế.t cháu ...”
Tô Thanh Nhiễm: “Hiện tại chị nhận sự hồi đáp của thanh niên trí thức Bùi, chị cảm thấy sự bỏ và hồi báo của chị tỷ lệ thuận, cho nên trong lòng chị mất cân bằng?”
Thời Hữu Di gật đầu: “Có một chút, nhưng bảo chị cứ thế từ bỏ chị cũng cam tâm, chị cứ cảm thấy nếu chị kiên trì thêm chút nữa, Tri Niên sẽ chị cảm động ?”
“ tình cảm nhờ sự cảm động chung quy chỉ là nhất thời, nếu thanh niên trí thức Bùi thích chị, chị chẳng cần gì cả, ngược ...” Nếu thanh niên trí thức Bùi thích Hữu Di, cô cho dù nhiều hơn nữa, thanh niên trí thức Bùi cũng chỉ cảm thấy phiền chán.
Đạo lý Thời Hữu Di đều hiểu, những năm nhà cô với cô bao nhiêu , nhưng cô chính là cam tâm.
“Chị thử xem, nếu thực sự vẫn , thì...” Vậy thì thế nào Thời Hữu Di cũng , Tô Thanh Nhiễm cũng hỏi, đoán chừng là để nhà cô đưa cô về nhà thôi.
Xem cái khổ của một tuần , cuối cùng vẫn khiến Thời Hữu Di lùi bước, hoặc lẽ tình cảm của cô đối với Bùi Tri Niên căn bản sâu đậm như cô tưởng tượng, chỉ là sự cam tâm của cô đang tác quai tác quái mà thôi.
Qua mấy ngày, Thời Hữu Di mang bộ mặt đưa đám đến nhà Tô Thanh Nhiễm ăn cơm.
“Chị thế, thanh niên trí thức Bùi bắt nạt chị ?”
“Không .” Thời Hữu Di thần sắc ngẩn ngơ lắc đầu: “Chị tiêu , Thanh Nhiễm, chị tiêu , chị thực sự tiêu đời .”
Thời Hữu Di quan tâm công điểm, cho nên thời gian cô tan khá sớm, lúc nhà họ Tô ngoài mấy đứa nhỏ, cũng chỉ Tô Thanh Nhiễm và cô hai .
Tô Thanh Nhiễm thấy cô như , khỏi hỏi: “Rốt cuộc ?”
Thời Hữu Di ôm chầm lấy cánh tay Tô Thanh Nhiễm: “Ba chị gửi đồ cho chị, chị sợ họ lo lắng nên cho họ một bức thư trả lời, chị hiện tại đang ăn cơm ở một nhà trong thôn, nhà đối với chị bảo họ yên tâm.
Không ngờ ba chị với em trai chị, em trai chị liền gửi cho chị một bức điện báo, nó mà đoán chị đang ăn cơm ở nhà em! Nó đợi nó nghỉ phép nó sẽ cho chị tay!”
“Thanh Nhiễm, đến lúc đó em nhất định giúp chị xin xỏ với em trai chị! Nếu em trai chị nhất định sẽ mắng c.h.ế.t chị mất!”
Tô Thanh Nhiễm dở dở : “Đồng chí Thời em trai chị ? Sao chị còn sợ như ?”
“Em , em trai chị thì lạnh lùng chuyện gì cũng để tâm, thực nó đầy một bụng ý , tâm cơ nhiều lắm! Hồi nhỏ chị ít chịu thiệt thòi vì nó, chịu thì chịu , kết quả mặt lớn và ngoài, nó vẫn là đứa trẻ ngoan ngoãn lời, chị thành loại nghịch ngợm... Thật là tức c.h.ế.t !”
“Hơn nữa nó thích chị chạy theo Tri Niên, nếu chị vì Tri Niên mà phiền , còn dùng ân tình của nó cái cớ, nó nhất định sẽ mắng chị!”
Tô Thanh Nhiễm an ủi cô : “Chị cũng dùng ân tình của đồng chí Thời cái cớ, là em tự nguyện để chị đến nhà em ăn cơm mà, hơn nữa chị ăn chực, chị đưa tiền mà, em và cha nương em còn theo chị ăn ít thịt đấy.
Nói thì là chúng em chiếm hời của chị mới đúng, em cảm thấy chắc sẽ mắng chị .”
“Hy vọng là , nhưng nó sắp đến đây , tàu hỏa cũng mấy ngày mấy đêm đấy, nó chắc chắn tức giận, nếu nó mới lười chạy tới quản chị...”
“Tô Thanh Nhiễm! Tô Thanh Nhiễm nhà ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-da-trang-nhu-tuyet-si-quan-tho-lo-quy-goi-cung-chieu/chuong-61-buc-thu-cua-thoi-van-tieu.html.]
Tô Thanh Nhiễm ăn sáng xong chuẩn núi Ngọa Kê một chuyến, thì thấy bên ngoài gọi tên .
Cô ghé cửa sổ ngoài, là một đàn ông mặc đồng phục màu xanh lá cây, trong tay dắt một chiếc xe đạp khung nam, còn đeo chéo một cái túi màu vàng xanh, bên thêu ngôi năm cánh màu đỏ và dòng chữ "Vì nhân dân phục vụ".
Là đưa thư.
Tô Thanh Nhiễm vội vàng đáp một tiếng, tiếp đó liền sân mở cửa cho .
“Có thư và bưu kiện của cô.”
Người đưa thư cúi đầu rút từ trong túi một bức thư, xem tên một chút, cuối cùng hỏi một nữa: “Cô là bản Tô Thanh Nhiễm ?”
“Là .” Tô Thanh Nhiễm còn chút kỳ lạ, ai sẽ gửi thư cho cô?
“Cất kỹ nhé, ngàn vạn nhớ bưu điện lấy bưu kiện, cái bưu kiện to lắm đấy, nhất cô gọi nhà cùng cô.” Người đưa thư nhắc nhở một câu.
“Được, cảm ơn đồng chí.”
“Không chi, vì nhân dân phục vụ.”
Tô Thanh Nhiễm nhà bóc phong thư, bên trong một tờ giấy thư mỏng manh và một tờ đơn, giấy thư là một nét chữ b.út máy lưu loát, nét b.út ngay ngắn dứt khoát, phong cốt, mắt, ánh mắt cô quét qua nét chữ , đó rơi dòng cuối cùng của bức thư.
Thời Vân Tiêu kính thư.
Vậy mà là ? Đoán chừng là vì chuyện của chị Hữu Di .
Tô Thanh Nhiễm xem từ câu đầu tiên.
Thư dài, cô xem một loáng là xong, đồng thời trong lòng cảm thán, đồng chí Thời quả nhiên là một cương trực công chính, cũng chỉ như mới coi là quân nhân chân chính, giống như Lục Cảnh Hiên ... Cô lười cả chê bai.
Có chuyện xen , Tô Thanh Nhiễm lên núi nữa, mà chạy một chuyến công xã lấy bưu kiện về, nhưng cô mở , Thời Hữu Di ăn cơm ở nhà cô chiếm hời, nhất vẫn là giao nguyên đai nguyên kiện cho Thời Hữu Di...
“Thanh Nhiễm, ngoài cái bưu kiện , em trai chị còn gì nữa ?” Lúc ăn cơm trưa, Thời Hữu Di ánh mắt chút chột hỏi.
“Không gì cả, chỉ là bày tỏ sự áy náy với nhà em, còn nếu thì thể từ chối chị, cần nể mặt , bưu kiện lát nữa ăn cơm xong chị mang .”
“Ồ...” Thời Hữu Di thở phào nhẹ nhõm, lập tức lắc đầu: “Thanh Nhiễm, đó là em trai chị cho , chị thể mang .”
“Chị ăn cơm ở nhà em cũng đưa tiền, em còn cần những thứ của chị gì?”
“Không .”
Thời Hữu Di lắc đầu, bưu kiện cô nãy mở xem , đa đều là một phiếu lương thực, phiếu thịt, phiếu dầu, còn nhiều vải bông, “Em trai chị nếu chị mang đồ nó chắc chắn sẽ tức giận, Thanh Nhiễm em cứ giữ , cùng lắm thì những phiếu đó dùng để mua thịt cho chị ăn là chứ gì?
Còn những tấm vải , chị ăn cơm ở nhà em tuy đưa tiền, nhưng nấu cơm xào rau cũng tốn thời gian và công sức, bình thường còn lên núi nhặt củi, những cái chị đều góp sức, những tấm vải thì may cho em và thím Lan Chi còn cả chú Hoành Sơn một bộ quần áo .”
“Hơn nữa vải đưa cho chị chị cũng dùng đến, quần áo của chị đều là quần áo may sẵn mua ở cửa hàng bách hóa.”
Triệu Lan Chi liếc chiếc áo sơ mi vải Dacron Thời Hữu Di, vẻ mặt xót xa: “Hữu Di , cháu xuống ruộng việc mà mặc những bộ quần áo vải thô , quần áo quý giá thế mặc hỏng thì , cái chắc rẻ nhỉ?”
“Những tấm vải thím may cho cháu mấy bộ quần áo, đến lúc đó cháu xuống ruộng đổi mà mặc.”
Thời Hữu Di vội vàng lắc đầu: “Không cần cần, thím ơi cháu thực sự cần, cháu mặc quen loại quần áo , lúc cháu xuống nông thôn mang nhiều quần áo, ba cháu mấy hôm còn gửi thêm cho cháu một ít, hơn nữa chất liệu vải Dacron chắc chắn, mặc lâu thế cũng rách.”
Triệu Lan Chi chút tin, Tô Thanh Nhiễm gật đầu: “Chất liệu vải Dacron quả thực chắc chắn, chắc chắn hơn những loại vải bông nhiều, nhưng cái mặc nóng, mấy ngày nay chị cảm thấy ?”
“Hả? Thật ?” Thời Hữu Di quả thực cảm thấy lúc xuống ruộng việc nóng, nhưng cô ngờ là do quần áo.
“Phải, quần áo vải bông mặc thoáng khí mát mẻ hơn vải Dacron, chị thể thử xem.”
Triệu Lan Chi : “Vậy lát nữa thím đo kích thước cho cháu, hôm nào rảnh may cho cháu mấy bộ quần áo, những tấm vải chắc đủ may ba bốn bộ đấy, những màu sắc cũng đều là màu các cô gái nhỏ các cháu thích mặc.”
“Không cần thím, thím may cho cháu một bộ là , còn thì may cho Thanh Nhiễm , bên còn một xấp màu sẫm hơn, thím và chú Hoành Sơn cũng thể may, dù cháu chỉ cần một bộ!”
Cuối cùng cô bổ sung một câu: “Mọi nếu lấy, cháu cũng lấy nữa.”
Thấy Triệu Lan Chi khó xử, Tô Thanh Nhiễm bèn mở miệng: “Mẹ, theo chị Hữu Di ạ.”
Hiện tại đang thu hoạch vụ thu, cô cũng chẳng thời gian may quần áo, vội vàng chắc cũng chỉ may thành một cái, đợi thu hoạch vụ thu kết thúc, thời tiết cũng mát , đại đội cũng nhiều việc như nữa, những bộ quần áo cũng là cũng cũng chẳng , Thời Hữu Di còn chắc thể ở thôn Tô Gia bao lâu .
“Được, tối nay thím bắt đầu may cho cháu.”
Bây giờ hoạt động giải trí gì, trời tối là nhà nghỉ ngơi, chỉ điều may quần áo thì thắp đèn dầu hỏa, Triệu Lan Chi tuy tiếc rẻ, nhưng đều tặng nhiều vải cho bọn họ như , bà còn tiếc chút đèn dầu hỏa thì cũng quá keo kiệt .
“Vâng, cảm ơn thím.” Thời Hữu Di miệng ngọt, Triệu Lan Chi thích nhất chiêu của cô .
Buổi chiều bọn họ việc, Tô Thanh Nhiễm ở nhà, suy nghĩ , cô vẫn quyết định cho Thời Vân Tiêu một bức thư trả lời.