Thập Niên 70 Mỹ Nhân Da Trắng Như Tuyết, Sĩ Quan Thô Lỗ Quỳ Gối Cưng Chiều - Chương 58: Cần Gì Phải Ăn Riêng?
Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:49:56
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đều là những loại phiếu gì?” Tô Thanh Nhiễm hỏi.
“Phần lớn là phiếu công nghiệp, phiếu thịt, phiếu lương thực, nếu chị phiếu xe đạp cũng thể xoay sở , nhưng cái giá ...”
“Tạm thời cần, những phiếu là , đợi khi nào nhu cầu sẽ tìm .”
“Được.” Chu Á An hiểu ý cô, nụ mặt càng sâu hơn.
“Trong cái bao đều là rau củ, tặng cho các nếm thử.”
Cái bao căng phồng, Ải Hầu chút cảm động: “Chị gái, chị thật đấy.”
Chu Á An chằm chằm bao rau củ, trong lòng nghi hoặc, chẳng lẽ chất lượng rau củ cũng hơn rau củ bình thường?
Thấy bộ dạng của , Tô Thanh Nhiễm nhếch môi , giá rau củ còn thấp hơn lương thực nhiều, cô chỉ thể chạy chợ đen tống , giá cao quá ai mua, giá thấp quá bõ công.
Chu Á An thì khác, là trùm chợ đen ở công xã Trường Thanh, chống lưng thì Tô Thanh Nhiễm tin, chỉ cần thể coi trọng rau củ , thì cô lo đầu .
Nhà họ Tô.
Hoàng Thúy Thúy bưng hai đĩa rau xào tới bàn, bàn ngoài mấy bát cháo loãng còn một cái đĩa nhỏ, trong đĩa đựng mấy miếng thịt gà.
Trong lòng cô khí, đặt mạnh cái đĩa xuống bàn, phát tiếng “cạch” một cái.
Tô Tuấn Trạch cầm đũa lên, thấy cô như , chút mất kiên nhẫn hỏi: “Em thế?”
“Anh xem?” Hoàng Thúy Thúy trợn mắt ngoài cửa.
Tuy rằng phân gia, nhưng trong nhà chỉ một cái bàn, hai nhà Tô Viễn Phong và Tô Tuấn Trạch tan về nấu cơm cùng một giờ, điều tránh khỏi việc đụng .
Một cái bàn thể xuống ăn cùng, nhưng nồi và bếp chỉ một, mỗi nấu cơm đều xếp hàng, chuyện chút phiền phức.
Hoàng Thúy Thúy đó bàn bạc với Tô Viễn Phong và Lưu Tiểu Diễm, nhà bọn họ thể dùng cái bàn , nhưng để bọn họ nấu cơm , Tô Viễn Phong và Lưu Tiểu Diễm vốn dĩ cũng quan trọng ai ai .
Hơn nữa bọn họ cảm thấy phân gia mà còn ăn chung một bàn thì quả thực cũng chút bất tiện.
Nếu nhà bọn họ ăn thịt, nhà chú hai ở bên cạnh , bọn họ cho là cho đây?
lúc Tô Tuấn Trạch chút nghề mộc, thời gian đóng một cái bàn vẫn bán , Hoàng Thúy Thúy cảm thấy chi bằng lấy cái bàn đó tự dùng.
Lúc Hoàng Thúy Thúy bàn bạc chuyện với Tô Viễn Phong thì với Tô Tuấn Trạch, Tô Tuấn Trạch về nhà xong còn nổi giận một trận, cái bàn đó đây cả nhà cùng ăn, thể , cần gì tách ăn riêng?
Lại còn dùng quyền ưu tiên nấu cơm để trao đổi, trong lòng cả chị dâu sẽ nghĩ bọn họ thế nào?
tức giận cũng chẳng còn cách nào khác, bọn họ thương lượng xong , Tô Tuấn Trạch chỉ đành lấy cái bàn , cái bàn lớn, đặt trong phòng tuy chật nhưng cũng ảnh hưởng , cho nên nhà bọn họ bây giờ chính là ăn cơm ở trong phòng.
“Mắt em giật ?” Tô Tuấn Trạch lười đoán tâm tư của cô , thức ăn lên xong liền bắt đầu gắp rau ăn cơm, “Nhị Hổ, Tứ Nha, ăn cơm.”
“Dạ.” Nhị Hổ và Tứ Nha sớm thấy đĩa thịt gà bàn , “Hoan hô, hôm nay gà nướng ăn! Cô út thật !”
Nhị Hổ đó vẫn luôn lo lắng cô út sẽ ghét , cho Đại Hổ bọn họ ăn gà nướng mà cho ăn, ngờ cô út một chút cũng giận bé, thật là quá!
“Tốt cái gì mà ?” Hoàng Thúy Thúy dùng sức kéo ghế , ma sát mặt đất phát âm thanh ch.ói tai, biểu cảm mặt cô cũng chẳng đẽ gì: “Nhà chúng bốn , cô chỉ cho mấy miếng, đuổi ăn mày chắc?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-da-trang-nhu-tuyet-si-quan-tho-lo-quy-goi-cung-chieu/chuong-58-can-gi-phai-an-rieng.html.]
Tô Tuấn Trạch nhíu mày: “Thịt gà em út chủ động cho, là xin đấy, cứ cái kiểu em những chuyện đó, còn trông mong chủ động cho em thịt ăn ?”
“Hơn nữa một con gà chỉ ngần , bọn họ còn đủ ăn, thể cho một cái cánh gà là lắm .”
“Thế còn cà tím xào thịt băm thì ? Em rõ ràng thấy em gái mang từ công xã về một hộp cà tím xào thịt băm! Em gái chính là keo kiệt, nhà ăn chút đồ còn giấu giấu giếm giếm, tưởng ai thèm chắc!”
“Đó là em út tự bỏ tiền mua, em ăn thì em cũng tự mua ! Nếu em mua thịt, em chia cho cả em út bọn họ ăn ?”
Hoàng Thúy Thúy đến nghẹn họng, thịt cô mua dựa chia cho khác, một cân thịt đó mỗi nhà chia một ít thì cô còn cái gì?
Đạo lý cô đều hiểu, nhưng thấy Tô Thanh Nhiễm mua cà tím xào thịt băm chia cho cô , trong lòng cô cứ thoải mái.
“Gà nướng là em út nướng cho Đại Hổ bọn họ, phần của nhà , Nhị Hổ tổn thương lòng em út , cũng đừng trông mong tặng đồ cho nữa.”
“Xì.” Hoàng Thúy Thúy bĩu môi, cho là đúng.
Cô cảm thấy Tô Thanh Nhiễm thế nào cũng là gả , còn dựa bọn họ mới nhà chồng bắt nạt, cho nên đối với những lời Tô Tuấn Trạch để trong lòng, thậm chí còn cảm thấy Tô Thanh Nhiễm bộ tịch.
Ngược Nhị Hổ chút buồn bực cúi đầu, trong lòng vô cùng khó chịu.
Trước đây cô út thích nhất là bé, gì ngon cũng nhớ đến bé, bây giờ thứ đều đổi ...
Đang chuyện, mắt Hoàng Thúy Thúy chằm chằm đĩa thịt, cô giả vờ lơ đãng đưa đũa đến bên cạnh cái đĩa, Tô Tuấn Trạch trừng mắt cô một cái.
“Thịt chỉ ngần , để cho con ăn.”
Nghe , đũa của Hoàng Thúy Thúy tiến cũng , lùi cũng cam lòng, cuối cùng ngoặt một cái gắp một đũa rau cải trắng tức tối nhét miệng.
“Nhà chúng hai đứa con, nhà cô ba chỉ một đứa, cứ mà xem, em gái chia cho nhà cô ba tuyệt đối chỉ nhiều hơn chúng chứ ít hơn !”
Tô Tuấn Trạch mất kiên nhẫn dùng đũa gõ gõ đĩa: “Đừng ở đó mà lải nhải nữa, em so với cô ba, em rể ba tặng cho em út bao nhiêu đồ trong lòng em chẳng lẽ ?
Em út cho dù cho Ngũ Nha ăn nhiều thịt hơn chút cũng chẳng cả, cũng căn bản để ý chút thịt !”
Anh là thật, Hoàng Thúy Thúy để tâm, cô ném đũa lên bàn, giận dữ trừng mắt Tô Tuấn Trạch: “Có cảm thấy em bản lĩnh, cho nên con em sinh đáng đời ăn ít thịt hơn, đáng đời em gái đối xử khác biệt?”
Cô đỏ hoe mắt: “Cả nhà các đều bắt nạt !”
Tô Tuấn Trạch ngớ , căn bản ý , thật trong lòng phụ nữ rốt cuộc nghĩ cái gì, chỉ một câu đơn giản như mà cô thể liên tưởng đến nhiều thứ thế!
“Em linh tinh cái gì thế? Lời của em nếu để cô ba thấy còn cư xử với bọn họ thế nào?”
“Trong lòng nếu quỷ thì gì mà dám gặp ?”
Tô Tuấn Trạch: “...” Quả thực là vô lý gây sự!
Phòng của Tô Thanh Nhiễm ở ngay cạnh phòng Tô Tuấn Trạch, đối với những suy nghĩ của chị dâu hai cô sớm dự liệu, cũng chẳng gì buồn bã, dù cô chỉ cần sống cuộc sống nhỏ của là ...
Trong thôn tới một đợt thanh niên trí thức, sáng sớm tinh mơ Tô Hoành Sơn đón, tổng cộng sáu , trong đó một chính là nữ đồng chí gặp ở tiệm cơm quốc doanh trưa nay, cô là chị gái của Thời Vân Tiêu, tên là Thời Hữu Di.
Trước đó Thời Vân Tiêu ở trong thôn vài ngày, thôn Tô Gia cũng cơ bản đều , thấy đến tiễn chị gái xuống nông thôn đều thầm lấy lạ, điều kiện thế còn xuống nông thôn, đúng là tự tìm tội để chịu!