Thập Niên 70 Mỹ Nhân Da Trắng Như Tuyết, Sĩ Quan Thô Lỗ Quỳ Gối Cưng Chiều - Chương 57: Tình Cờ Gặp Gỡ Thời Vân Tiêu

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:49:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc hơn mười một giờ trưa, trong tiệm cơm hầu như kín hơn một nửa, nếu đến muộn chút nữa e là xếp hàng. Tô Thanh Nhiễm tìm một chỗ đến cửa sổ gọi món, cô thực đơn bảng đen, món mặn hôm nay là cà tím xào thịt băm.

 

Tuy nhiên cô ăn cơm, ăn sủi cảo, bèn gọi một phần sủi cảo dưa chua, gọi thêm một phần cà tím xào thịt băm bỏ hộp cơm, định mang về nhà cho cha nương thêm món.

 

“Cà tím xào thịt băm ba hào, sủi cảo dưa chua bốn hào.”

 

Bác đầu bếp múc một muôi lớn cà tím bóng lưỡng dầu mỡ đổ hộp cơm.

 

Tô Thanh Nhiễm : “Bác ơi, thể cho cháu thêm hai muôi nước sốt ạ?”

 

“Được thôi.” Bác đầu bếp đồng ý sảng khoái như là vì nước sốt còn nhiều, bác sẵn lòng cho thêm một chút, chứ đợi lát nữa đông lên, ai cũng đòi nước sốt thì bác sẽ cho nữa.

 

“Cảm ơn bác ạ.”

 

Tô Thanh Nhiễm xuống kìm mà cầm đũa lên, sáng nay cô chỉ ăn hai quả trứng gà, bụng đói meo . Ăn một hơn mười cái sủi cảo, cảm thấy bụng còn đói cồn cào nữa, cô mới giảm tốc độ gắp sủi cảo .

 

lúc , ba trẻ tuổi từ bên ngoài , cách ăn mặc và ngoại hình đều vô cùng thu hút, lập tức khiến nhiều ánh mắt liên tục đổ dồn về phía họ.

 

Tô Thanh Nhiễm còn tưởng chuyện gì náo nhiệt, cũng liếc mắt một cái, ngờ là hai quen.

 

chút ngạc nhiên, đồng chí Thời ở đây? Hơn nữa và thanh niên trí thức Bùi quen .

 

Tô Thanh Nhiễm tiếp tục cúi đầu ăn, ngờ ba thẳng về phía bàn của cô.

 

Bùi Tri Niên : “Thím ơi, trong tiệm còn chỗ trống nữa, ba chúng thể cùng thím ?”

 

Tô Thanh Nhiễm sặc một cái, ho khan hai tiếng: “Không cần ...”

 

Nữ đồng chí tưởng cô đồng ý, bèn bĩu môi bất mãn : “Một bà dựa cái bàn lớn thế ! Trong tiệm hết chỗ , bà còn cho chúng , con bà cũng quá ích kỷ đấy!”

 

“Thời Hữu Di.” Thời Vân Tiêu nhàn nhạt liếc cô một cái, cô gái lập tức ngậm miệng dám nữa.

 

“Xin .”

 

“Em... Em là chị của nó, em đừng ở đây mà lớn nhỏ!”

 

“Chỉ đời sớm hơn em một phút, tính là chị gì chứ?”

 

“Em!”

 

Thời Hữu Di xin , nhưng vẫn lay chuyển em trai , đành lí nhí một câu xin .

 

Từ nhỏ đến lớn, cũng chỉ Thời Vân Tiêu là quản , mà cô cũng dám thách thức uy nghiêm của Thời Vân Tiêu.

 

Bởi vì Thời Vân Tiêu chính là một kẻ bên ngoài trắng trẻo bên trong đen tối, hễ chọc , chừng bản sẽ trừng phạt thế nào.

 

ăn xong , các cô .”

 

Tô Thanh Nhiễm cảm nhận một ánh mắt sắc bén vẫn luôn dò xét , chẳng lẽ cô lộ ?

 

Thế là Tô Thanh Nhiễm bỏ hộp cơm trong gùi, đeo lên vội vàng rời , từ đầu đến cuối ngẩng đầu lên, nhưng lúc xoay rời vẫn để lộ nửa gương mặt nghiêng.

 

“Là cô ?”

 

Bùi Tri Niên trí nhớ , lập tức nhận đây là phụ nữ trung niên trông giống Tô Thanh Nhiễm mà họ gặp ở chợ đen hôm nọ, thấy cô đeo gùi, đoán chừng ngoài bán hàng.

 

“Anh Tri Niên, quen bà ?”

 

Thời Hữu Di : “ mà bà thím cũng thật là, bà ăn xong sớm chứ, hại em hiểu lầm bà ...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-da-trang-nhu-tuyet-si-quan-tho-lo-quy-goi-cung-chieu/chuong-57-tinh-co-gap-go-thoi-van-tieu.html.]

 

“Chị cho cơ hội giải thích ? Miệng cứ như s.ú.n.g liên thanh .”

 

Thời Vân Tiêu kéo ghế xuống, hỏi ngược : “Gia giáo của chị vứt ?” Ánh mắt lơ đãng quét qua Tô Thanh Nhiễm tới cửa, sững sờ, dáng của bà thím mà quen mắt thế nhỉ?

 

Thời Vân Tiêu cảm thấy kỳ lạ, từ lúc bọn họ đến giờ, cô vẫn luôn cúi đầu, nếu điểm gì bất thường khác, hỏi ngay tại chỗ .

 

“Vân Tiêu! Sao em thể chị như ?” Thời Hữu Di vui bĩu môi: “Chị là chị sai, chị xin ?”

 

Nhân viên phục vụ tới thu dọn bát đũa Tô Thanh Nhiễm ăn xong, dùng giẻ lau bàn một cái.

 

“Em trai, em ăn gì? Chị gọi món!” Nói , Thời Hữu Di về phía Bùi Tri Niên: “Anh Tri Niên, ăn cơm màn thầu? Hay là gọi cả , xuống nông thôn mới bao lâu mà gầy nhiều thế , hôm nay tẩm bổ cho .”

 

“Biết xuống nông thôn khổ, chị còn đăng ký xuống gì?” Thời Vân Tiêu sắc mặt khó coi hỏi một câu.

 

Thời Hữu Di lè lưỡi, đương nhiên là cô Tri Niên mới đăng ký xuống nông thôn , cô tiền, dù khổ đến chắc cũng khổ đến mức nào chứ?

 

Chỉ là em trai cô chạm mạch nào, đòi tiễn cô xuống nông thôn!

 

Trước đây bao giờ quan tâm đến những chuyện của cô , cho dù đuổi theo Tri Niên cùng xuống nông thôn, đoán chừng cũng chỉ lạnh lùng một câu tùy ý.

 

“Chị gọi món.”

 

Thời Hữu Di chạy , Bùi Tri Niên : “Vân Tiêu, yên tâm, coi Hữu Di như em gái ruột, em đến đây xuống nông thôn nhất định sẽ chăm sóc cho em .”

 

Thời Vân Tiêu thầm thở dài trong lòng, nhưng ngoài mặt biểu lộ gì, chỉ gật đầu: “Làm phiền .”

 

Bước khỏi tiệm cơm quốc doanh, Tô Thanh Nhiễm còn đang cảm thán công xã Trường Thanh mà nhỏ thế, bọn họ đụng ở cùng một bàn!

 

May mà cô chuồn nhanh, nếu thật sự cùng bàn ăn cơm, chắc chắn sẽ nhận .

 

Dạo quanh công xã một vòng, Tô Thanh Nhiễm cảm thấy cũng chẳng chỗ nào để chơi, bèn thẳng rừng cây nhỏ ngoài thành.

 

Buổi trưa mặt trời gay gắt, cô nghỉ ở chỗ râm mát một lát, gần đến một giờ rưỡi thì bắt đầu vận chuyển lương thực trong gian đặt ở một nơi kín đáo, xung quanh ít dây leo cành cây che chắn, xong những việc , cô mới khỏi rừng cây nhỏ đợi bên ngoài.

 

Chu Á An đúng giờ, hai giờ điểm dẫn tới.

 

Ải Hầu gọi một tiếng: “Chị Hứa!”

 

Tô Thanh Nhiễm gật đầu với gã, đó về phía Chu Á An: “Hàng ở bên trong, các kiểm kê .”

 

“Ừ.” Tô Thanh Nhiễm việc sòng phẳng như , trong lòng Chu Á An cũng thoải mái hơn chút.

 

“Đi theo .”

 

Tô Thanh Nhiễm dẫn Chu Á An, Ải Hầu và Can T.ử cùng rừng cây nhỏ, lòng vòng bảy tám lượt mới đến đích, cô vạch dây leo và cành cây , để lộ những bao tải xếp chồng chất cao ngất, căng phồng bên trong: “Đều ở đây cả.”

 

Chu Á An gật đầu với Ải Hầu và Can Tử, hai hiểu ý, tiến lên bắt đầu kiểm hàng. Họ mở từng bao kiểm tra, chỉ chọn ngẫu nhiên vài bao nếm thử mùi vị bột mì, gật đầu với Chu Á An: “Đại ca, vấn đề gì.”

 

Trên mặt Chu Á An cuối cùng cũng lộ một nụ , hỏi Tô Thanh Nhiễm: “Chị gái, chị tiền phiếu? Chỗ đều .”

 

Thực với tình hình thị trường hiện nay, phiếu còn hiếm hơn tiền, Tô Thanh Nhiễm đó đề cập tiền phiếu, theo lý mà trực tiếp đưa tiền là , nhưng ý tạo quan hệ với Tô Thanh Nhiễm, nên cố ý bán cho cô một cái ân huệ.

 

Tô Thanh Nhiễm do dự: “Phiếu.”

 

“Lấy bộ là phiếu?”

 

“Một nửa nọ một nửa .”

 

Chu Á An , lấy túi vải, khi đến chuẩn sẵn , đưa tiền đưa phiếu, xem tâm trạng , cũng xem giá trị của chị gái .

Loading...