Thập Niên 70 Mỹ Nhân Da Trắng Như Tuyết, Sĩ Quan Thô Lỗ Quỳ Gối Cưng Chiều - Chương 55: Đắt Quá.
Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:49:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bà chị giờ bán đồ đều , cứ mua nhiều một chút cho chắc, nhỡ đến tìm thấy , thì vợ chẳng nhịn miệng ?
Một bao bột mì to thế , chắc cũng đủ ăn một thời gian .
Tô Thanh Nhiễm còn kịp gì, gã đàn ông thấp bé nãy giờ vẫn luôn chú ý bên tới. Mọi xung quanh thấy canh cửa , còn tưởng là của Hồng Ủy Hội đến, khối sợ đến mức đồ cũng chẳng dám lấy, ba chân bốn cẳng bỏ chạy.
Khóe miệng gã thấp bé giật giật, trấn an: “Mọi cứ mua bán bình thường , qua xem hàng chút thôi.”
Mấy bỏ chạy đầu thấy quả nhiên chuyện gì, khỏi lau mồ hôi lạnh trán. Anh chỉ là thằng canh cửa, tự dưng chạy cái gì?
là dọa c.h.ế.t khiếp!
Qua đợt sóng gió , chợ đen khôi phục trật tự như .
Gã thấp bé đến sạp của Tô Thanh Nhiễm, nhưng mở miệng với Tất Tuấn Nghiệp: “Người em, bột mì thể nhường cho một cân ?”
Tất Tuấn Nghiệp chớp mắt, trong lòng nhanh ch.óng lướt qua vài suy nghĩ, chỉ trong thoáng chốc, gật đầu: “Được chứ, đại ca, một cân đủ ?”
“Đủ .” Gã thấp bé tùy ý đáp một câu, sang Tô Thanh Nhiễm: “Bột mì của cô năm hào một cân?”
“.”
“Cân cho một cân .”
“Được thôi.” Tô Thanh Nhiễm hỏi han gì, tay chân nhanh nhẹn cân một cân đưa cho gã.
Gã đếm năm hào, lời nào cầm đồ thẳng.
Gã , Tất Tuấn Nghiệp hỏi: “Chị , bột mì chị còn tồn nhiều ?”
“Vẫn còn một ít.”
“Chị gặp may đấy, chỗ bột mì chắc là lọt mắt xanh của chợ đen .”
“Thật á?” Tô Thanh Nhiễm giả vờ ngạc nhiên. Thật lúc cửa, cô nhận hai ý đồ với bột mì của .
Sau đó hai cũng cứ lơ đãng quan sát bên , mãi đến khi đàn ông mặt đòi mua hết bọn họ mới kìm nữa.
“Thật.” Trong lòng Tất Tuấn Nghiệp cũng thấy vui, nếu hàng của bà chị cung cấp cho chợ đen, cần cầu may tìm bà chị nữa, cứ đến thẳng chợ đen là mua hàng của cô: “Chị , chị đếm .”
“Không sai .”
Quả nhiên, Tất Tuấn Nghiệp chân , gã thấp bé chân tìm tới: “Chị gái, bột mì chị còn hàng ?”
Tô Thanh Nhiễm giả vờ cảnh giác đ.á.n.h giá gã, gì. Gã thấp bé “haizz” một tiếng: “Đại ca chúng chấm bột mì của chị , nếu chị hàng, thể trực tiếp cung cấp cho chúng , cần ngoài bán lẻ nữa.”
“Nếu chị ý định đó thì chúng bàn bạc chút, thế nào?”
Tô Thanh Nhiễm: “Đại ca các là ai?”
“Chị hỏi nhiều gì, gặp là ngay.”
“Ai các lừa ? .”
Gã thấp bé “hầy” một tiếng, chút bất lực: “Bà cô của ơi, đại ca chúng là Á ca, bao giờ ?”
“Đại ca chợ đen đây tên !”
Gã thấp bé cạn lời cô một cái: “Cái bãi của tên đó hốt từ đời nào , đắc tội với , lăn lộn ở Công xã Trường Thanh nữa. Đại ca chúng thâu tóm chỗ , bây giờ cả cái Công xã Trường Thanh đều là địa bàn của Á ca chúng !”
Á ca?
Kiếp Tô Thanh Nhiễm hình như một chuyện, khi mở cửa năm 78, một nhóm ăn phát đạt trở thành những hộ vạn tệ đầu tiên của Công xã Trường Thanh, trong đó nổi tiếng nhất tên là Chu Á An, chỉ là Á ca với Chu Á An là một .
“Chị ?”
“Đi, giúp thu dọn đồ đạc chút.”
“... Được .”
Để tiết kiệm thời gian cho đại ca đợi lâu, gã thấp bé nghĩ ngợi cũng giúp Tô Thanh Nhiễm thu dọn đồ đạc.
Tô Thanh Nhiễm theo gã vòng vèo trong con hẻm nhỏ hẹp, đến đoạn đường cuối cùng còn yêu cầu bịt mắt: “Đây là quy tắc của chúng , chị gái thông cảm chút.”
Với bình thường gã cũng chẳng thèm mấy lời ngon ngọt , thích thì thích thì biến, nhưng bà chị cho gã cảm giác khác, gã buột miệng lúc nào .
Tô Thanh Nhiễm cũng gì, cứ điểm của trùm chợ đen đương nhiên thể để một lạ mới quen . Cô tự lấy vải đen bịt mắt , đó gã thấp bé dùng một cái gậy dắt cô , là một màn rẽ trái rẽ lung tung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-da-trang-nhu-tuyet-si-quan-tho-lo-quy-goi-cung-chieu/chuong-55-dat-qua.html.]
Mấy phút , Tô Thanh Nhiễm cuối cùng cũng thấy giọng gã thấp bé: “Được chị gái, thể tháo vải đen xuống .”
“Cậu tên gì?”
Cuối cùng cũng thấy ánh sáng, Tô Thanh Nhiễm cảm thấy ánh sáng bên ngoài chút ch.ói mắt, cô theo bản năng dùng tay che mắt .
“Cứ gọi là Ải Hầu.”
Tô Thanh Nhiễm nhịn nhếch khóe miệng. Ải Hầu? Dáng gã đúng là cao, gầy gò, đúng là giống con khỉ thật, cái tên đặt cũng sát thực tế đấy chứ.
“Chị gái, chị tên gì?”
“Cứ gọi là chị Hứa là .”
“Chị Hứa, theo .” Trong lúc chuyện, bọn họ một cái sân nhỏ. Cái sân giống như nơi ở của dân bình thường, ngờ trùm chợ đen lấy nơi thế cứ điểm.
“Ải Hầu về !”
Trong sân còn mấy đang kiểm hàng, hàng hóa trong sân chất cao như núi, đều dùng vải dầu che , bên trong là gì.
“Ai đây, Ải Hầu dẫn cô về?”
“Chắc là bán bột mì đấy.”
“Chắc thế.”
“...”
Tô Thanh Nhiễm để ý đến những tiếng xì xào đó, Ải Hầu chào hỏi bọn họ một tiếng dẫn Tô Thanh Nhiễm về phía trong nhà. Đến cửa gã dừng bước gõ cửa: “Đại ca, là em Ải Hầu đây, em dẫn về .”
“Vào .”
Trong phòng truyền giọng của một đàn ông, trầm thấp đầy đặn, qua trẻ trung đến bất ngờ.
“Két ——”
Cánh cửa gỗ cũ kỹ phát tiếng kêu khiến ghê răng. Tô Thanh Nhiễm bước liền thấy một đàn ông đầu đinh đang ghế uống .
Hắn mặc áo ba lỗ màu đen, hai cánh tay lộ bên ngoài cơ bắp cuồn cuộn, làn da màu đồng cổ, nhưng khuôn mặt tuấn lạ thường, là kiểu góc cạnh rõ ràng và mang tính tấn công mạnh, thoạt sẽ thấy hung dữ.
Khi Tô Thanh Nhiễm sang, đôi mắt sắc bén của cũng chằm chằm cô. Đánh giá Tô Thanh Nhiễm một lượt, đặt chén xuống, thẳng vấn đề: “Loại bột mì chất lượng đó, cô còn bao nhiêu hàng?”
“Anh bao nhiêu?”
Chu Á An nhướng mày: “ bao nhiêu cô bấy nhiêu ?”
“Hiện tại nhiều, nhưng sẽ .”
“Không hỏi , chỉ hiện tại trong tay cô bao nhiêu? lấy hết.”
“Một nghìn cân, nuốt trôi ?”
Chu Á An kinh ngạc Tô Thanh Nhiễm, cô tới một nghìn cân?
Hắn tưởng tầm năm trăm cân là nhiều , xem bà chị cũng đơn giản.
Ải Hầu bên cạnh mà trợn tròn mắt, bột mì thế mà cô kiếm tận một nghìn cân!
“Chị gái cứ yên tâm , bây giờ cả Công xã Trường Thanh đều là địa bàn của đại ca chúng , đừng một nghìn cân, cho dù chị một vạn cân bọn cũng nuốt trôi!”
“Thật ? Chỗ ngoài bột mì , còn khoai lang, ngô, cao lương và một ít các loại đậu, các lấy hết ?”
Lần Chu Á An thật sự chấn động: “Đều cùng một chất lượng với loại bột mì ?”
Tô Thanh Nhiễm gật đầu: “Đương nhiên, đều là hàng nhập từ cùng một chỗ.”
“Nếu chất lượng giống , chúng lấy đấy.” Chu Á An chút tin, nếu thật sự một nơi sản xuất nông sản chất lượng thế , tại đây từng tới?
“Lần mang hàng thể tặng mỗi thứ một ít cho nếm thử, nếm xong hãy quyết định lấy .”
Thấy bà chị tự tin như , Chu Á An bỗng chút nghi ngờ bản .
“Được thôi, một nghìn cân bột mì lấy hết, nhưng điều kiện tiên quyết là cô đảm bảo chất lượng của cả một nghìn cân đều giống hệt cân mua của cô, nếu giao hàng xong mà chúng phát hiện giống, hậu quả cô tự gánh chịu.”
Giọng Chu Á An nhàn nhạt, nhưng để lộ một tia tàn nhẫn.