Thập Niên 70 Mỹ Nhân Da Trắng Như Tuyết, Sĩ Quan Thô Lỗ Quỳ Gối Cưng Chiều - Chương 52: Lẽ Nào Không Trách Ngươi Sao?

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:48:58
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Buổi tối, Hoàng Thúy Thúy tắm rửa xong liền về phòng, Tô Tuấn Trạch uống rượu, mặt vẫn còn hồng.

 

Anh đang nghiêng giường ngủ, ngủ say , thấy Hoàng Thúy Thúy , cũng phản ứng gì.

 

Hoàng Thúy Thúy trong lòng vui, miệng bắt đầu phàn nàn, “Ăn xong là vật trong phòng, ngay cả giày cũng cởi, đến lúc đó ga giường giặt, hai đứa con cũng trông, thật là vô dụng…”

 

“Bây giờ chia nhà , còn tự nấu cơm, thật là phiền c.h.ế.t …”

 

ở đó lải nhải, Tô Tuấn Trạch mí mắt cũng thèm nhấc lên, cho đến khi cô đến Tô Thanh Nhiễm.

 

“Em út của đúng là bụng hẹp hòi, , ở trong bếp nó với là hôm nay nó lên núi hái hai củ nhân sâm hoang dã!”

 

“Đó là nhân sâm hoang dã đấy! Trước khi chia nhà lấy , cứ đợi khi chia nhà mới lấy , chẳng là sợ chúng chia nhân sâm của nó , thật là…”

 

còn xong, Tô Tuấn Trạch đột ngột mở mắt, Hoàng Thúy Thúy giật , theo bản năng lùi một bước.

 

Sau khi phản ứng , cô tức giận trừng mắt Tô Tuấn Trạch, “Anh như gì, lẽ nào sai ? Đều là một nhà mà em út còn đề phòng chúng như !”

 

“Lẽ nào nên đề phòng ?”

 

“Anh ý gì?” Hoàng Thúy Thúy thể tin , “Sao thể nghĩ về như ?”

 

“Đồ của em út vốn dĩ là của nó, liên quan gì đến chúng ?”

 

“Cho dù khi chia nhà lấy , cha cũng sẽ lấy chia! Hơn nữa chúng là vì cô mà chia nhà ? Nếu cô cứ nhòm ngó chút tiền trong tay em út, lúc thu hoạch còn chạy về nhà đẻ, cha thể thất vọng mà đòi chia nhà ?”

 

Tô Tuấn Trạch kìm nén cả ngày cuối cùng cũng giải tỏa.

 

…” Hoàng Thúy Thúy đuối lý, “Vậy cũng thể trách …”

 

“Không trách cô thì trách ai?” Tô Tuấn Trạch hừ lạnh một tiếng, xuống giường, “Sau bất mãn gì với em út đều nén trong lòng, nếu còn cả nhà yên, thì cô đừng về nữa!”

 

…” Hoàng Thúy Thúy về nhà đẻ thì về, ai sợ chứ!

 

nghĩ đến bộ mặt của cha và mấy chị dâu, cô nuốt lời xuống, trong thời gian ngắn cô về nhà đẻ nữa.

 

“Còn nữa, cô đừng mặt con cái mà phàn nàn nọ, chúng nó còn nhỏ, cô gì chúng nó cũng tin, đến lúc đó nhà cửa um sùm lên.”

 

“Anh ý gì, quan hệ trong nhà các đổ cho ? thật là, oan chứ!”

 

Hoàng Thúy Thúy thật sự cảm thấy oan uổng, cô còn xảy chuyện gì, Tô Tuấn Trạch đổ tội lên đầu cô .

 

“Bình thường cô ở mặt Nhị Hổ và các em gì thì tự cô , mấy ngày cô ở đây, Nhị Hổ và Tứ Nha đều tại em út cãi với cô cô tức giận bỏ , còn em út ăn một , những lời thì hai đứa trẻ con thể nghĩ ?”

 

“Đại Hổ và các em đều với em út , cô nghĩ em út thấy những lời trong lòng sẽ nghĩ gì, và em út còn đối xử với ?”

 

Chuyện Hoàng Thúy Thúy thật sự , nhưng cô nghĩ , đây hình như cô những lời mặt hai đứa con, hai đứa trẻ cứ thế mà học theo?

 

chút kinh ngạc, đồng thời cũng chút vui mừng, vẫn là con của cô hướng về cô , giống Tô Tuấn Trạch!

 

là con ngoan của !” Cô xoa đầu Nhị Hổ và Tứ Nha, rạng rỡ, “Không giống cha các con, chỉ lo cho ngoài!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-da-trang-nhu-tuyet-si-quan-tho-lo-quy-goi-cung-chieu/chuong-52-le-nao-khong-trach-nguoi-sao.html.]

 

Tô Tuấn Trạch một nghẹn ở cổ họng, “Sau những lời nữa!”

 

“Ôi dào , ngủ !” Hoàng Thúy Thúy lười để ý đến , tiếp tục hỏi han ân cần một đôi con trai con gái.

 

Nhị Hổ và Tứ Nha ngoan ngoãn giường, trả lời câu hỏi của cô .

 

Nhị Hổ còn chút lo lắng, do dự mở miệng: “Mẹ, Đại Hổ con và Tứ Nha đắc tội với cô, cô sẽ cho chúng con đồ ăn ngon nữa, cô còn ngày mai lên núi gà nướng cho Đại Hổ và các em ăn, con cũng ăn gà nướng…”

 

Sắc mặt Hoàng Thúy Thúy đổi, cô nhất thời nghĩ đến chuyện , thấy Nhị Hổ sắp , cô vội an ủi: “Không , cô con sẽ so đo với một đứa trẻ con như con .”

 

Tô Tuấn Trạch khẩy một tiếng, cũng gì, khiến Hoàng Thúy Thúy trong lòng thấp thỏm yên, khó chịu!

 

 

Ngày hôm .

 

Tô Thanh Nhiễm dậy từ sớm, mấy ngày nay tình hình ở chợ đen chắc lắng xuống, nên cô chạy thị trấn, đến thị trấn cô thẳng đến chợ đen, mà đến Ngõ Đào Hoa tìm chị Trương .

 

Cô đeo một cái gùi lớn nặng trĩu đến Ngõ Đào Hoa, thấy cô lạ mặt liền hỏi, “Em gái, em trong ngõ nhỉ, em đến đây ?”

 

Tô Thanh Nhiễm cố ý hạ giọng, chút khàn khàn, “Ồ… đến tìm họ hàng.”

 

“Họ hàng em họ gì? Có địa chỉ ?” Bà thím đó cũng là nhiệt tình, “ ở Ngõ Đào Hoa mười mấy năm , em chỉ cần tên, ai mà !”

 

“Họ Trương, địa chỉ nhà chị , ở ngay phía đây.”

 

“Phía ? Đó là nhà Quế Phân ? Không ngờ Quế Phân còn họ hàng xa, nào, em gái, chị giúp em gọi cô .”

 

“Chị quá, còn ngại dám gọi.” Tô Thanh Nhiễm thịnh tình khó từ chối.

 

“Có gì ?” Bà thím đó khen, lập tức càng nhiệt tình hơn, lên phía hai bước liền lớn tiếng gọi, “Quế Phân! Quế Phân ! Họ hàng ở quê đến tìm cô , cô mau !”

 

Không lâu , một phụ nữ mập thò đầu từ cửa, chính là chị Trương mà Tô Thanh Nhiễm gặp ở chợ đen đây, một thời gian gặp, Trương Quế Phân thấy Tô Thanh Nhiễm nhất thời nhận , chỉ cảm thấy chút quen mắt.

 

“Chị họ, em là Lan Phân đây! Mẹ em bảo em đến tìm chị việc.”

 

“Ôi, Lan Phân ! Chị họ suýt nữa nhận ! Nào, mau đây, nhà chuyện!”

 

Trương Quế Phân vốn đang nghĩ họ hàng như từ khi nào, nhưng Tô Thanh Nhiễm mở miệng cô nhớ ngay, đây là cô em gái ở chợ đen .

 

“Chị họ, thật sự cảm ơn chị , nếu em còn dám gọi chị.”

 

Trương Quế Phân gật đầu với bà thím bên ngoài, “Chị Hồng, cảm ơn chị giúp em họ tìm đến.”

 

Lý Tú Hồng “hà” một tiếng, “Không gì, hai chị em cứ chuyện , mua rau đây.”

 

“Được ạ.”

 

Nhà ở Ngõ Đào Hoa là nhà tập thể, mà là nhà riêng sân, diện tích cũng lớn, nhưng nhà cửa khá cũ kỹ. Tô Thanh Nhiễm trong thở phào nhẹ nhõm, nơi như thế giao dịch an hơn nhiều.

 

 

Loading...