Thập Niên 70 Mỹ Nhân Da Trắng Như Tuyết, Sĩ Quan Thô Lỗ Quỳ Gối Cưng Chiều - Chương 268: Sinh Rồi!
Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:56:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kể từ ngày hôm đó, Tô Thanh Nhiễm cảm thấy Thời Đường Phong và Lâm Hữu Cần càng ân cần với ba họ hơn.
Khiến cho ba họ trong lòng cảm thấy bất an.
Cách ngày dự sinh còn hơn một tháng, Triệu Lan Chi xách theo túi lớn túi nhỏ đến Hoài Thành, con gái sinh con đầu lòng, bà nhất định ở bên cạnh chăm sóc.
Có ruột ở bên, lòng Tô Thanh Nhiễm cũng yên hơn nhiều, mỗi ngày chỉ phụ trách ăn uống ngủ nghỉ, tiện thể dạo trong công viên.
Đến tháng thứ chín của t.h.a.i kỳ, cả cô tròn một vòng, bụng càng to đến đáng sợ, may mà nước linh tuyền nên cơ thể cô cảm giác khó chịu gì.
Mấy ngày ngày dự sinh, cô nhập viện, Triệu Lan Chi giúp cô thu dọn quần áo giặt, quần áo trẻ con cũng đủ, còn giấy lót cho sản phụ, băng vệ sinh, tã lót các loại, chuẩn đầy đủ.
Thời Vân Tiêu cũng xin nghỉ một tuần.
Người đều vây quanh, Tô Thanh Nhiễm những sợ sinh con mà còn chút mong đợi.
Cô hy vọng con thể chào đời sớm một chút.
Gần đây đều là Lâm Hữu Cần và Triệu Lan Chi hai phiên chăm sóc, ban ngày khi tan Thời Đường Phong và Thời Hữu Di cũng sẽ qua xem.
Còn Triệu Thục Nhã và Lý Quốc Lâm cũng đến hai , nhưng hai họ đặt đồ xuống vài câu .
Tối hôm nay là Thời Vân Tiêu ở trông, trải một tấm chăn xuống.
Tô Thanh Nhiễm căng thẳng, trái căng thẳng đến mức tay run lên, bởi vì ngày dự sinh chính là hôm nay, nhưng đến tối vẫn động tĩnh gì.
Trong lòng cứ nghĩ mãi về chuyện , cũng ngủ , từ lúc nào, lúc đang ngủ mơ màng thì thấy Tô Thanh Nhiễm gọi một tiếng, : “Vỡ !”
Anh giật một cái, vội vàng bò dậy, gấp gáp hỏi: “Vỡ nước ối ?”
Tô Thanh Nhiễm đang chống eo bò dậy khỏi giường, “Mau gọi bác sĩ.”
Sau khi bác sĩ và y tá đến lập tức đưa cô , chỉ đợi thêm một lát, đợi cổ t.ử cung mở mới tính.
Vỡ nước ối thực đau, chỉ là quần ướt chút khó chịu, lúc đang là nửa đêm, cô đang buồn ngủ, giường mơ màng ngủ .
Ngược là Thời Vân Tiêu, cứ bên cạnh , căng thẳng đến mức đầu toát mồ hôi.
Lúc Tô Thanh Nhiễm cảm thấy đau, trời bên ngoài bắt đầu sáng, cô hỏi Thời Vân Tiêu mới bây giờ là năm rưỡi sáng.
Lúc , bác sĩ mới đẩy cô phòng chờ sinh.
Ánh nắng ban mai chiếu hành lang bệnh viện.
Bốn đều bên ngoài chờ đợi, trong phòng sinh chỉ tiếng của bác sĩ và y tá, lòng Thời Vân Tiêu khỏi chùng xuống đáy vực.
Tuy từng sinh con, nhưng cũng quá trình sinh con đau đớn, nhưng tại Thanh Nhiễm hét lên tiếng nào?
Chẳng lẽ là...
Triệu Lan Chi là từng trải, tự nhiên cũng tình hình e là , mắt bà lập tức đỏ hoe, tim thắt , phụ nữ sinh con chính là một bước qua Quỷ Môn Quan, quá khó khăn !
“Nương!”
“Mẹ!”
Hai giọng đồng thời vang lên, Triệu Lan Chi và Lâm Hữu Cần khỏi đầu .
Thì là Thời Hữu Di và Tô Hoành Sơn, Tô Viễn Phong, Tô Tuấn Trạch, Tô Thanh Thục cùng Lâm Gia Huy đến.
Triệu Lan Chi ngẩn , “Các con đây là?”
Tô Thanh Thục: “Em gái sinh con đầu lòng, chúng con thể đến? Dù chúng con đến, thì cha cũng đến chứ.”
Tô Hoành Sơn quanh, “Nhiễm Nhiễm ?”
“Ở trong đó.” Triệu Lan Chi chỉ cửa phòng sinh.
Thời Hữu Di vẻ mặt lo lắng, “Mẹ, hai lúc nào với con một tiếng? Sáng con dậy mới Vương đồng chí hai sáu giờ đến bệnh viện !
Nếu hôm nay con dậy sớm, chắc là kịp lúc Thanh Nhiễm sinh con mất.”
Lâm Hữu Cần chút lúng túng, “Mẹ quên mất, sáng nhận điện thoại của Vân Tiêu thì con còn dậy, với bố con vội vàng chạy qua đây.”
Thời Đường Phong chào Tô Hoành Sơn một tiếng, “Ông thông gia, ông và Hữu Di đến cùng ?”
Tô Tuấn Trạch “hầy” một tiếng, “Bác Thời, cháu cho chúng cháu địa chỉ bệnh viện, chúng cháu đành tìm đến nhà họ Thời, gặp Hữu Di từ cổng khu nhà lớn , chúng cháu liền cùng .”
“Thật là trùng hợp.”
Tô Thanh Thục tiếng trong phòng sinh, khỏi nhíu mày, “Đây là tình hình gì ? Thanh Nhiễm ở trong đó ?” Sao chút động tĩnh nào ?
Sắc mặt Triệu Lan Chi tối sầm , đang định thì thấy trong phòng sinh vang lên một tiếng trong trẻo của trẻ sơ sinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-da-trang-nhu-tuyet-si-quan-tho-lo-quy-goi-cung-chieu/chuong-268-sinh-roi.html.]
Người bên ngoài đầu tiên là sững sờ, khi phản ứng thì đều mừng như điên, “Sinh , sinh !”
Thời Vân Tiêu chút vui mừng nào, tiếp tục im lặng đó, vẫn đang lo lắng tại Thanh Nhiễm chút tiếng động nào.
“Nhiễm Nhiễm m.a.n.g t.h.a.i đôi, còn một đứa nữa.”
Không lâu , trong phòng sinh vang lên một tiếng nữa, tiếng to và vang hơn tiếng đó.
Tiếp đó, nhân viên y tế bế hai đứa trẻ trong tã lót báo tin vui.
“Chúc mừng gia đình Tô Thanh Nhiễm, tròn con vuông, đồng chí Tô Thanh Nhiễm sinh một cặp song sinh long phụng!”
Trong tai Thời Vân Tiêu ngoài bốn chữ “ tròn con vuông” thì thấy gì khác nữa.
Trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng yên trở , lúc mới cảm thấy mặt lành lạnh, thì là .
Sau khi hỏi bác sĩ thể trong, Thời Vân Tiêu ngay cả con cũng kịp một cái, thẳng phòng sinh.
Ánh mắt đầu tiên liền thấy Tô Thanh Nhiễm mặt mày tái nhợt, tóc cô đều ướt đẫm, dính bên má, trông mệt mỏi.
“Thanh Nhiễm.” Thời Vân Tiêu chút nghẹn ngào.
Tô Thanh Nhiễm mở mắt, gắng gượng nở một nụ , “Sao đây?”
“Có đau lắm ?” Thời Vân Tiêu hỏi một câu thừa thãi, nhưng ngoài câu nghĩ lời nào khác.
Tô Thanh Nhiễm lắc đầu, “Cũng , chỉ là mất sức thôi.”
Cô thật sự an ủi Thời Vân Tiêu, lúc cô sinh con thật sự cảm thấy đau đớn bao nhiêu, ngay cả bác sĩ và y tá cũng kinh ngạc.
“Vừa ở ngoài thấy tiếng của em, còn tưởng...” Thời Vân Tiêu nghĩ vẫn còn thấy sợ.
Tô Thanh Nhiễm , “Em đau nên mới kêu, lo hão, đúng con của chúng ? Trông giống em ?”
Thời Vân Tiêu lắc đầu, “Anh đây ngay lập tức.”
Tô Thanh Nhiễm trong lòng ấm áp, nhưng miệng : “Vậy mau xem .”
“Ừm.”
Tô Thanh Nhiễm lâu chuyển đến phòng bệnh thường, nhà họ Thời và nhà họ Tô đều vây quanh trong phòng bệnh, Triệu Lan Chi bế một đứa, Thời Đường Phong bế một đứa.
Tô Tuấn Trạch: “Đứa nào là cả nhỉ? Em quên .”
Thời Hữu Di hì hì, “Cháu trai nhỏ trong tay dì Lan Chi là em trai, cháu gái nhỏ trong tay bố em là em gái, hai đứa chỉ cách ba phút thôi.”
Tô Tuấn Trạch bừng tỉnh, “Vừa em tiếng đứa trẻ to hơn nhỉ? Em cứ nghĩ đứa là con trai cơ.”
Thời Hữu Di vui, “Tiếng con gái thì to ? Anh Tuấn Trạch, tư tưởng gì ?”
Tô Tuấn Trạch sờ mũi, gượng.
Lâm Hữu Cần hai đứa trẻ trong lòng cũng vui mừng khôn xiết, bà xuống bên giường Tô Thanh Nhiễm, hỏi: “Thanh Nhiễm, con nghĩ tên gì cho hai đứa trẻ ?”
Tô Thanh Nhiễm lắc đầu, “Vẫn nghĩ ạ, đó là xem từ điển để đặt, kết quả xem tới xem lui cũng tìm tên nào ưng ý.”
Sau đó cô về phía Thời Vân Tiêu, “Anh nghĩ tên gì ?”
Thời Vân Tiêu lắc đầu, cũng xem thế nào cũng thấy hài lòng.
Thời Đường Phong : “Đặt tên vội, để kết hợp bát tự ngày sinh của bọn trẻ xem chúng thiếu gì, thì đặt tên bổ sung .”
“Cũng , đặt tên ở nhà .”
Tô Thanh Nhiễm suy nghĩ một chút, ánh nắng vàng ấm áp bên ngoài, chậm rãi : “Chúng sinh buổi sáng, gọi là Thần Thần và Hi Hi .”
Mắt Thời Hữu Di sáng lên, “Tên ! Em thấy tên thật cũng , trai tên Thời Thần, em gái tên Thời Hi!”
Lâm Gia Huy cũng gật đầu: “Được thì , nhưng chữ Hi tên thì dễ , đợi Hi Hi học khi còn buồn rầu đấy.”
Câu khiến trong phòng bệnh đều bật .
“Chữ Hi nét b.út nhiều.”
“ , là văn hóa!” Triệu Lan Chi khen ngợi.
Thời Đường Phong trêu chọc tiểu Hi Hi, : “Tên thật vội, để bố tra xem, Hi Hi, ông là ông nội, gọi ông nội, ông nội cho con bao lì xì lớn.”
Trong chốc lát, phòng bệnh tràn ngập tiếng vui vẻ, Tô Thanh Nhiễm cứ thế ngủ trong khí .
Trang web quảng cáo pop-up