Thập Niên 70 Mỹ Nhân Da Trắng Như Tuyết, Sĩ Quan Thô Lỗ Quỳ Gối Cưng Chiều - Chương 265: Đoạn Tuyệt Quan Hệ

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:56:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Em trai cùng khác cha mà thôi.”

 

Lời của Thời Vân Tiêu khiến cả nhà họ Triệu đều chấn động.

 

Thời Vân Tiêu từ nhỏ đến lớn hơn hai mươi năm nay từng lời nào nặng nề như .

 

Hốc mắt Triệu Thục Nhã lập tức đỏ lên: “Vân Tiêu, con cái gì thế?”

 

“Lời thật.” Trên mặt Thời Vân Tiêu lộ một nụ trào phúng nhàn nhạt: “Nếu Lý Tâm Hâm thật sự coi con là ruột, sẽ thiếu tôn trọng vợ con như .”

 

“Đó là vì... là vì...” Triệu Thục Nhã bụng Tô Thanh Nhiễm một cái, dám .

 

Tô Thanh Nhiễm : “Mẹ, đó là vì con bịa đặt tin đồn về Tâm Nhụy, cho nên Tâm Hâm mới đối xử với con như ?”

 

Thấy Tô Thanh Nhiễm chút dáng vẻ động t.h.a.i khí nào, hai mợ của nhà họ Triệu cũng mở miệng: “Vẫn là rõ chuyện , nếu kiểu gì cũng khúc mắc.”

 

Tô Thanh Nhiễm gật đầu: “Con cũng hỏi cho rõ, rốt cuộc là ai chuyện là do con ngoài? Có bằng chứng ?

 

Nếu bất kỳ bằng chứng nào mà như , thì con cũng thể là Tâm Hâm đang bịa đặt về con ?”

 

“Cái ...” Người nhà họ Triệu đều ngẩn .

 

Triệu Thục Nhã xoa bóp nhẹ nhàng vài cái giúp Lý Tâm Hâm, lúc hồn , thấy lời Tô Thanh Nhiễm, lập tức tức giận : “Ai bịa đặt về cô? Vốn dĩ chính là cô!”

 

“Được, bằng chứng ?”

 

“Không... Không , nhưng cho dù , cũng là cô!”

 

“Cho nên chính là đang bịa đặt.” Tô Thanh Nhiễm lạnh: “Nếu phục, chúng thể báo công an, để đồng chí công an đến xử lý chuyện , xem xem rốt cuộc là ai đang bịa đặt.”

 

Ông cụ Triệu chút vui Tô Thanh Nhiễm: “Vợ Vân Tiêu, đều là một nhà, cháu cái gì thế? Đâu đến mức ầm ĩ đến chỗ công an?”

 

Mợ cả cũng : “Tiểu Hâm chẳng xin cháu ?”

 

“Nếu xin tác dụng, thì cần công an gì?” Tô Thanh Nhiễm ông cụ Triệu: “Ông ngoại, ông là bề , nhưng cháu cảm thấy ông xử sự công bằng lắm.”

 

Những khác trong nhà họ Triệu đều hít một khí lạnh, cô mà dám những lời ?

 

Sắc mặt ông cụ Triệu đen như đáy nồi.

 

Tô Thanh Nhiễm vẫn tiếp tục : “Không chỉ ông, còn , dám giữa Vân Tiêu và Tâm Hâm, Tâm Nhụy, thiên vị Tâm Hâm và Tâm Nhụy hơn ?

 

Mẹ luôn bọn họ là em trai là em gái, nhưng ai hỏi Vân Tiêu trai ?”

 

“Ai quy định trai thì nhường nhịn em trai em gái? Đều là cùng một vai vế, bọn họ sai, dựa nhường bọn họ?”

 

Triệu Thục Nhã sững sờ tại chỗ, ông cụ Triệu thì lộ vẻ giận dữ Thời Vân Tiêu: “Cháu cứ để vợ cháu cháu và ông ngoại cháu như thế ?”

 

Sắc mặt Thời Vân Tiêu thản nhiên, kỹ còn thể phát hiện một tia ý : “Cô đúng, tại thể ?”

 

“Vân Tiêu, con...” Hóa con nghĩ như ? Triệu Thục Nhã ngẩn ngơ Thời Vân Tiêu, chút đau lòng.

 

“Hoang đường!” Ông cụ Triệu gầm lên một tiếng, “Quả thực là một chút lễ phép cũng !”

 

“Lý Tâm Hâm bất kỳ bằng chứng nào cứ ở đó vu khống cháu, thấy cũng coi như thấy, đợi Vân Tiêu tay với , liền cái gì cũng thấy, cái gì cũng thấy, xen .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-da-trang-nhu-tuyet-si-quan-tho-lo-quy-goi-cung-chieu/chuong-265-doan-tuyet-quan-he.html.]

 

Đã chào đón cháu như , thì cháu , cũng sẽ đến nữa.”

 

Tô Thanh Nhiễm Lý Tâm Hâm một cái: “Có điều cháu lời khó , nếu để cháu thấy bịa đặt về cháu nữa, cháu sẽ khách sáo nữa , cháu sẽ trực tiếp báo công an.

 

Đến lúc đó chuyện gì thì trong cục công an mà , cũng cần lôi mấy chuyện trai em trai gì đó nữa.”

 

“Vân Tiêu, chúng .”

 

Thời Vân Tiêu gật đầu, đỡ lấy cánh tay Tô Thanh Nhiễm, nghiêng đầu với nhà họ Triệu: “Sau nếu để con thấy tin đồn gì, con cũng sẽ khách sáo với đó !”

 

“Vân Tiêu!” Nhìn bóng lưng Thời Vân Tiêu và Tô Thanh Nhiễm chút do dự xoay rời , Triệu Thục Nhã chỉ cảm thấy trong lòng như khoét một miếng thịt.

 

một loại dự cảm lành, e là thật sự sắp mất đứa con trai cả , bao gồm cả đứa con gái lớn cũng sẽ để ý đến bà nữa.

 

Bà ngoại Triệu than một tiếng: “Đây đều là chuyện gì thế , thằng bé Vân Tiêu vốn dĩ với chúng , các đây là ly tâm với chúng !”

 

Những khác trong nhà họ Triệu đều mím môi, gì.

 

Bên Thời Vân Tiêu đỡ Tô Thanh Nhiễm một mạch về nhà họ Thời, Tô Thanh Nhiễm sắc mặt bình thản của , thăm dò hỏi: “Anh giận chứ?”

 

Thời Vân Tiêu lắc đầu: “Câu nên là hỏi em mới đúng, em giận chứ?”

 

Tô Thanh Nhiễm cũng lắc đầu: “Chút chuyện em còn để trong lòng, nhưng hôm nay em coi như trở mặt với nhà ông ngoại , lời đó em đều , chắc chắn sẽ đến nhà họ nữa.”

 

“Ừ, cũng đến nữa.”

 

Tô Thanh Nhiễm nhướng mày, kinh ngạc: “Thật á?”

 

“Thật, vốn dĩ lắm, đều là cha khuyên bọn họ dù cũng là ông bà ngoại của , mới ,

 

Còn chị, chị cũng , lén cho em , là chị cố ý đấy, vốn dĩ trong danh sách công tác chị , chị cũng giao thiệp gì với hai nhà bọn họ.”

 

Thời Vân Tiêu tự giễu: “Thực từ lúc nhỏ bọn họ thiên vị , bọn họ còn tưởng bản công bằng, chỉ là và chị đều nuốt nỗi uất ức xuống mà thôi.”

 

Tô Thanh Nhiễm ôm lấy cánh tay , Thời Vân Tiêu chút áy náy cô: “Anh hôm nay bọn họ sẽ như , sớm thế hôm nay cũng sẽ để em .”

 

“Đi mới chứ, bây giờ trở mặt đỡ phiền phức.”

 

Tô Thanh Nhiễm nghĩ thoáng, dù cô cũng thiếu hai nhà họ hàng , ai đến nhà họ Triệu ăn bữa cơm vô vị đó chứ?

 

Ở nhà họ Triệu, Thời Vân Tiêu giống như ngoài, cô vợ Thời Vân Tiêu thì càng là ngoài hơn.

 

“Chuyện về với cha ? Ông chắc chắn tức giận.”

 

Thời Vân Tiêu: “Nói, tại ? Chuyện vốn dĩ là bọn họ đuối lý, hơn nữa đều đến nhà họ Triệu nữa, chúng cũng tìm một lý do cho cha chứ.”

 

“Được, .”

 

Tô Thanh Nhiễm đoán sai, Thời Đường Phong chuyện xong tức c.h.ế.t, ngay tại chỗ gọi điện thoại cho nhà họ Triệu mắng một trận.

 

Tô Thanh Nhiễm và Lâm Hữu Cần ở bên cạnh, ông mà ngay cả ông cụ Triệu đến cũng mắng trượt phát nào.

 

Tô Thanh Nhiễm đoán chừng ông cụ Triệu sắp tức ngất , tiên là cháu dâu ngoại phê bình một trận mặt bao nhiêu , bây giờ con rể cũ gọi điện thoại mắng một trận...

 

 

Loading...