Thập Niên 70 Mỹ Nhân Da Trắng Như Tuyết, Sĩ Quan Thô Lỗ Quỳ Gối Cưng Chiều - Chương 250: Gặp Lại Lục Khâm
Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:56:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xe lừa thôn Tô Gia, Tô Thanh Nhiễm thấy một đám trẻ con đang chơi bên bờ sông ở đầu thôn, đang định mấy đứa trẻ cũng to gan thật, dám chơi bên bờ sông, nguy hiểm bao, thì thấy chúng đang cãi .
"Mày chính là đồ cha sinh dưỡng! Mẹ mày bây giờ còn đang tù kìa, mày là kẻ g.i.ế.c ! Mày là con trai của kẻ g.i.ế.c ! Bọn tao mới chơi với mày !"
"Cút sang một bên , đừng theo bọn tao!"
"Đi chỗ khác , bọn tao chơi với mày mà mày cứ đòi theo, đầu óc bệnh hả?"
"..."
Một đám trẻ con bốn năm tuổi đang xô đẩy một đứa bé nhỏ, thằng bé gầy, cũng chỉ tầm một tuổi, nhưng Tô Thanh Nhiễm nhanh nhận .
Là Lục Khâm.
Tuy thời gian thằng bé sinh cũng xấp xỉ kiếp , nhưng Tô Thanh Nhiễm vẫn luôn dám xác nhận nó rốt cuộc là Lục Khâm của kiếp .
Trước đây Lý Lam bế đứa bé ngoài, cô vẫn luôn cơ hội thấy, bây giờ thấy khuôn mặt quen thuộc , cô mới cuối cùng xác nhận.
Bởi vì khuôn mặt cô vĩnh viễn cũng quên !
Có xe lừa qua, sự chú ý của đám trẻ con lập tức Tô Thanh Nhiễm thu hút, thấy xe nhiều đồ ngon như , hai mắt chúng càng sáng rực lên, nuốt nước miếng ừng ực.
"Đó là ai thế? Sao mua nhiều đồ ? Tao thấy sữa mạch nha !"
"Tao còn ngửi thấy mùi bánh bao thịt, thơm thật đấy! Tao cũng ăn, tao về bảo bà tao mua cho tao!"
"Còn táo và nho nữa! Cô giàu thật đấy!"
"Cô là ai thế?"
"Tao , là đại tỷ đại của bọn , cô út của Ngũ Nha, chị thường với tao, hôm nay tao gọi chị chơi, chị còn bảo cô út chị hôm nay về, chị ở nhà đợi."
"Oa, cô út của chị Ngũ Nha thật!"
"..."
Xe lừa từ từ qua, Tô Hoành Sơn mới thở dài một tiếng: "Đứa bé nhà họ Lục cũng đáng thương, cũng là do cái nó khổ vớ cha c.h.ế.t sớm và độc ác, hai tuổi mới , gầy như que củi, bây giờ còn nhỏ hiểu chuyện gì thì còn đỡ, đợi lớn lên hiểu chuyện , lúc đó mới thật là..."
" là tạo nghiệp mà..."
Tô Thanh Nhiễm hề đồng cảm với nó, kiếp Lục Khâm là loại kẻ vô ơn thế nào, cô vẫn còn nhớ rõ mồn một.
Nó hùa theo Kiều Mạn Tuyết đến chế giễu cô, bảo cô nhường vị trí Lục phu nhân cho Kiều Mạn Tuyết, cô già nua xí, so với ruột nó, màng đến tình nghĩa cô nuôi dưỡng nó hai mươi năm!
Kiếp , cô cũng sẽ nó thêm một cái nào nữa.
Đến cổng nhà họ Tô, Tô Thanh Nhiễm từ xa thấy Ngũ Nha đang gọi "Cô út, cô út", mà cô lập tức bật , hôm nay là chủ nhật, bọn trẻ học, đều ở nhà.
Tô Hoành Sơn dừng xe lừa : "Nương con ở trong nhà, chị con đều đang việc ngoài đồng."
Chẳng bao lâu , Triệu Lan Chi cũng thấy động tĩnh: "Ôi chao! Con gái về ."
Nhìn Tô Hoành Sơn và Triệu Lan Chi xách đồ xe xuống, hàng xóm xung quanh đều khỏi tặc lưỡi.
Con gái bà Lan Chi đúng là tiền thật, về nhà đẻ một chuyến mà mang nhiều đồ thế , nào là t.h.u.ố.c lá, nào là thịt, còn sữa bột, sữa mạch nha, hoa quả các thứ, chỗ tốn bao nhiêu tiền chứ?
Chắc chắn mấy chục đồng.
"Lan Chi, bà bây giờ sướng thật đấy, con gái gả nhà , hiếu thuận với ông bà như ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-da-trang-nhu-tuyet-si-quan-tho-lo-quy-goi-cung-chieu/chuong-250-gap-lai-luc-kham.html.]
"Con bé Thanh Nhiễm từ nhỏ thấy nó , lớn lên quả nhiên gả chồng , vẫn là mắt của tinh tường."
" phỉ , đây bà còn bảo nó thằng nhóc nhà họ Lục từ hôn đàn ông thấy thể, chắc chắn gả ! Bây giờ thấy sống bà lời , đúng là lời ý đều để bà hết."
"Bà hươu vượn cái gì thế? những lời đó bao giờ? Đó đều là do Kiều Mạn Tuyết , từng !"
"..."
Triệu Lan Chi khép miệng, trách yêu Tô Thanh Nhiễm nên mua nhiều đồ thế , thiết kéo cô nhà.
Tô Thanh Nhiễm lấy một gói kẹo hoa quả chia cho bảy đứa cháu trai cháu gái, thằng sáu và thằng bảy mới nửa tuổi, nhưng cũng kẹo là đồ , dùng miệng l.i.ế.m nhẹ.
Chia xong kẹo hoa quả, Tô Thanh Nhiễm bóc một gói kẹo sữa Đại Bạch Thỏ, Triệu Lan Chi ngăn cô : "Ăn nhiều kẹo thế gì? Vừa ăn còn gì?"
"Kẹo sữa khác với kẹo hoa quả, cái ngon."
Tô Thanh Nhiễm lách qua bà vẫn mở bao bì , thuận tay bóc một viên kẹo sữa nhét miệng bà, đến miệng Triệu Lan Chi còn thể nhổ ?
Chỉ đành ăn kẹo sữa : "Sau khi cha con nhận điện thoại của con, nương cứ ở nhà đợi mãi, buổi chiều cũng chẳng tâm trạng xuống ruộng, dọn dẹp phòng cho con đấy, con xem xem sạch sẽ ?"
"Cảm ơn nương!" Tiếp đó, cô như nghĩ điều gì: "Nương, hai chị dâu hai bây giờ mang theo ba đứa con, bọn họ đều chen chúc trong một phòng, đủ chỗ ngủ ?"
"Không , qua một thời gian nữa, chị ba con thể sẽ ở nhà nữa."
"Hả?"
"Chị ba con hai hôm thăng chức , trong trường phân cho nó một căn hộ, vốn là căn một phòng ngủ một phòng khách, nhưng rể ba con chẳng cũng là giáo viên trong trường ?
Ước chừng hai năm nữa cũng thể thăng chức, đỡ đến lúc đó phân nhà phiền phức, nhà trường dứt khoát phân luôn một căn hai phòng ngủ một phòng khách, đợi rể ba con thăng chức xong thì phân nữa."
"Vậy thì quá, chị ba rể ba về về cũng mệt, ở công xã cũng tiện, buổi sáng còn thể ngủ nướng thêm một chút, điều hai đứa trẻ bọn họ định tính thế nào?"
Thất Hổ còn nhỏ, chắc chắn trông, chị ba rể ba đều , chắc chắn là trông .
"Ngũ Nha mang , đúng lúc học công xã cũng tiện, Thất Hổ thì để ở nhà nương giúp trông, đằng nào Lục Hổ nương cũng trông, trông một đứa là trông, hai đứa cũng là trông, hơn nữa hai đứa trẻ đều ngoan, cũng tốn sức lắm."
"Con ăn trưa ?"
"Ăn hai cái bánh bao ạ, đúng , con còn mua ít bánh bao mang về, vẫn còn nóng đấy, nương, nương nếm thử một cái ."
Đợi khi Tô Thanh Nhiễm lấy mấy gói giấy dầu , Triệu Lan Chi đều kinh ngạc.
Bà xót tiền của con gái: "Con tiền thì cũng tiêu thôi chứ, thật là, cũng tiết kiệm một chút, con ăn bánh bao về nhà nương cân thịt gói cho con chút ? Thực tế hơn tiệm cơm quốc doanh nhiều."
"Con sắp sinh con , tiêu tiền còn vung tay quá trán thế , chỗ cần tiêu tiền còn nhiều lắm."
"Ôi dào nương, con bây giờ tự thể kiếm tiền, một tháng con kiếm mấy chục đồng lận, hơn nữa tiền lương hàng tháng của Vân Tiêu cũng nộp lên, con tiền mà.
Còn về chuyện nuôi con, sổ tiết kiệm của Vân Tiêu đừng một đứa, nuôi một trăm đứa cũng đủ."
"Được , tự con trong lòng hiểu rõ là ." Triệu Lan Chi con rể thiếu tiền, nhà họ Thời càng thiếu tiền, đợi con gái sinh con xong, đó chính là đứa cháu đầu tiên của nhà họ Thời, thông gia chắc chắn cũng sẽ bỏ mặc.
Tô Thanh Nhiễm gật đầu, với mấy đứa trẻ: "Có ai ăn bánh bao thịt ? Muốn ăn thì mau rửa tay cho sạch sẽ, nếu thì ăn nhé!"
Triệu Lan Chi cô lắc đầu, tức giận : "Vẫn cứ như trẻ con ."
"Nương của trẻ con ăn bánh bao ? Đi rửa tay ạ!"