Thập Niên 70 Mỹ Nhân Da Trắng Như Tuyết, Sĩ Quan Thô Lỗ Quỳ Gối Cưng Chiều - Chương 245: Đổi Trắng Thay Đen

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:56:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vì trong nhà sẵn gạo và thức ăn, hai ngày đầu Tô Thanh Nhiễm chẳng buồn khỏi cửa. Đến ngày thứ ba khi Thời Vân Tiêu , cô mới bộ Cung tiêu xã mua rau. Lúc xuống lầu thì thấy mấy đang giặt quần áo bên .

 

“Tiểu Tô, mấy ngày gặp cô , cuối cùng cũng chịu ngoài.” Mẹ chồng Vương Ngọc Oánh .

 

“Nhà còn thức ăn nên cháu mua ạ.” Tô Thanh Nhiễm cũng đáp .

 

Trương Thục Trân “hừ” một tiếng: “Tiểu Tô , cái bà Phương Thúy Hoa nhà bên cạnh cô mấy hôm nay ít . Bảo cô keo kiệt, nhà tủ lạnh, bà gửi nhờ tí đồ cô cũng cho. Còn bảo Tiểu Thời nhà cô là đồ sợ vợ, lương tháng kiếm bao nhiêu mà về nhà chẳng chủ cái gì.”

 

Mẹ chồng Vương Ngọc Oánh và Lưu Nghênh Xuân , chuyện bọn họ vốn định với Tô Thanh Nhiễm, sợ cô xong bực .

 

Mẹ chồng Vương Ngọc Oánh: “Tiểu Tô cô đừng giận, chúng chắc chắn là hiểu lầm. Ngọc Lan với Tiểu Lâm bảo họ đều từng gửi đồ nhờ tủ lạnh nhà cô, chắc chắn là tại bà Phương Thúy Hoa vấn đề.”

 

“Thì đấy, đồng chí Tô giống như , bà khó lắm...”

 

Tô Thanh Nhiễm vẻ mặt như lập công của Trương Thục Trân, nhịn nhếch môi: “Bà gửi cá tủ lạnh nhà , còn sai bảo một con để ngăn mát, hai hôm nữa sang lấy, con để ngăn đá đợi bao giờ ăn thì sang lấy.

 

chê cá mùi tanh quá, tủ lạnh nhà để hoa quả rau dưa với bánh ngọt, để cá thì còn ăn uống gì nữa? Nên đồng ý, ngờ bà là loại như thế.”

 

Trương Thục Trân vội : “ thế, cá tanh bỏ xừ, thế thì khó quá. Bà còn dám đổi trắng đen, cái bà Phương Thúy Hoa đúng là gì!”

 

Lưu Nghênh Xuân gật đầu: “Nhờ giúp mà thái độ cứ như bố đời, còn đợi bao giờ ăn thì sang lấy, thế tiền điện mất ? Tưởng tủ lạnh là của nhà bà chắc.”

 

Tô Thanh Nhiễm tiếp: “Đâu chỉ thế, bà còn chặn đường Vân Tiêu nhà lúc về, bảo về dạy dỗ . Bà bảo mấy tòa nhà khác mua tủ lạnh đều là cả tòa dùng chung, mỗi là khác .”

 

Trương Thục Trân câu cũng thấy chối tai. Nhà bà dạo cũng đang tính mua tủ lạnh, tuy vẫn đang cân nhắc, nhưng mua thì ? Nếu thật sự như lời Phương Thúy Hoa , mua tủ lạnh là cả tòa dùng chung, thế bà mua quái gì cho phí tiền?

 

phỉ! Cái loại lời vô liêm sỉ thế mà mụ Phương Thúy Hoa cũng ! Lại còn mua tủ lạnh là cả tòa dùng chung, thế chẳng tốn tiền mua để phúc cho mụ hưởng ?

 

Nếu thế, cả tòa góp tiền góp phiếu mua chung một cái tủ lạnh, cùng dùng? Tiền mụ bỏ, phiếu bỏ, tiền điện cũng , chỉ giỏi mơ giữa ban ngày!”

 

Trương Thục Trân c.h.ử.i đổng lên, mấy còn mặt mũi cũng chút sượng sùng, vì họ cũng từng ý định mượn dùng tủ lạnh nhà Tô Thanh Nhiễm. Tuy họ trơ trẽn như Phương Thúy Hoa, nhưng lời của Trương Thục Trân cũng coi như c.h.ử.i xéo cả bọn họ, ai còn dám mở mồm mượn tủ lạnh nhà Tô Thanh Nhiễm nữa?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-da-trang-nhu-tuyet-si-quan-tho-lo-quy-goi-cung-chieu/chuong-245-doi-trang-thay-den.html.]

Mẹ chồng Vương Ngọc Oánh mắt sáng lên: “Lời bà Thục Trân cũng lý đấy, tủ lạnh thực chúng đều cần dùng, mua riêng thì đủ tiền và phiếu, chi bằng cùng góp tiền mua một cái, ai cũng để đồ.”

 

Lưu Nghênh Xuân thấy : “Thế tủ lạnh để nhà ai? Tiền điện tính thế nào? Tủ lạnh mà để đồ thì cắm điện cả ngày, tiền điện mỗi tháng con nhỏ , tính toán phiền phức lắm.”

 

Hơn nữa quan trọng nhất là mua thì cũng , đến lúc đó góp tiền dùng nhờ một tí, đồng ý đồng ý đây? Đồng ý thì trong lòng ấm ức, đồng ý thì .

 

Nghĩ thế, Lưu Nghênh Xuân chợt thấy dùng nhờ tủ lạnh nhà khác đúng là ho gì. Người ngại từ chối nhưng trong lòng khó chịu, nên cô quyết định nếu cần thiết thì đừng phiền Tô Thanh Nhiễm, kẻo ảnh hưởng tình làng nghĩa xóm.

 

Muốn dùng tủ lạnh thật thì thà cửa hàng bán kem mua mấy xu đá về ướp lạnh đồ còn hơn, cũng thế cả thôi. Cùng lắm thì tự tích tiền tích phiếu mua một cái, còn hơn là góp tiền mua chung, đến lúc chia chác, cái tủ lạnh chia thế nào còn , tự mua thì ít nhất đồ cũng là của .

 

chỉ Lưu Nghênh Xuân nghĩ thế, những khác chồng Vương Ngọc Oánh đều động lòng.

 

“Cũng là ý đấy, mấy nhà góp tiền mua chung dùng chung. Còn chuyện tủ lạnh để , mỗi nhà để một tháng là chứ gì? Tủ lạnh đến lượt nhà nào thì nhà nấy trả tiền điện tháng đó, thế là xong.”

 

“Đợi trời mát cần dùng tủ lạnh nữa thì dọn sạch đồ, rút điện , đợi sang năm hè dùng, chắc cũng chỉ tốn điện mấy tháng đó thôi, các bà thấy ?”

 

Mẹ chồng Vương Ngọc Oánh gật đầu lia lịa: “Có lý, lý.”

 

“Chị Trương, chị mua chung tủ lạnh ?”

 

Trương Thục Trân bĩu môi khinh thường: “ chả dây dưa phiền phức thế, nhà vốn cũng định tự mua một cái .”

 

Trương Thục Trân vốn là khó chiều, thấy bà tham gia cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

Mẹ chồng Vương Ngọc Oánh hỏi: “Tiểu Lưu thì ? Cô mua ?”

 

Lưu Nghênh Xuân do dự một lát lắc đầu: “Cháu thôi ạ.”

 

Mẹ chồng Vương Ngọc Oánh chút thất vọng, nhưng bà cũng ép Lưu Nghênh Xuân, đành : “Vậy để hôm nào chúng hỏi từng nhà xem còn ai mua chung , lúc đó bàn tiếp.”

 

“Được!”

 

 

Loading...