Thập Niên 70 Mỹ Nhân Da Trắng Như Tuyết, Sĩ Quan Thô Lỗ Quỳ Gối Cưng Chiều - Chương 244: Sao Lại Keo Kiệt Thế?

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:56:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nụ mặt Lưu Kim Chi cứng đờ, cô lúng túng thốt lên một tiếng “A”, ấp úng: “Cái ... ...”

 

“Cô còn việc gì ?” Tô Thanh Nhiễm bộ định đóng cửa, thì thấy bên cạnh một chạy , chính là chồng của Lưu Kim Chi - bà Phương Thúy Hoa.

 

“Đồng chí Tô, chúng thật sự hết cách . Trời càng ngày càng nóng, buổi tối oi bức, cá dễ ươn lắm. Đều là hàng xóm láng giềng với , cô giúp một tay .”

 

Tô Thanh Nhiễm hai con cá: “Mọi định mấy hôm nữa mới ăn, thể thả chậu nước nuôi, nuôi hai ngày chắc vấn đề gì, tại g.i.ế.c gửi tủ lạnh?”

 

“Thì tại nghĩ đến, giờ cá g.i.ế.c , bỏ tủ lạnh thì hỏng mất.”

 

Bà Phương chằm chằm Tô Thanh Nhiễm, như thể cô đồng ý thì bà sẽ .

 

Tô Thanh Nhiễm vốn tính tình , nhưng lúc cũng nhịn nữa. Họ cứ nghĩ nhà cô tủ lạnh là nghiễm nhiên giúp, chẳng thèm nghĩ đến chuyện nuôi cá trong nước, vứt toẹt sang cho cô. Sao họ nghĩ cô nhất định sẽ đồng ý chứ?

 

Cá để trong tủ lạnh tanh rình, cứ thế bỏ thì ám mùi sang đồ khác ? Lại còn đòi một con để ngăn mát, ngăn mát của cô đang để bánh đậu xanh, dính mùi tanh thì vứt hết .

 

“Không tiện, tủ lạnh nhà để đồ ăn , cá tanh lắm.”

 

Nghe Tô Thanh Nhiễm đồng ý, bà Phương lập tức cuống lên: “Thế ? Trời nóng thế , cá g.i.ế.c , bỏ tủ lạnh thì hỏng ? Tiểu Tô, cô phước , giúp hộ cái.”

 

“Mọi thể ướp muối mà.”

 

“Cá ướp muối ngon bằng cá tươi? Cháu trai chỉ thích ăn cá kho tươi thôi.”

 

Tô Thanh Nhiễm bắt đầu mất kiên nhẫn: “Vậy thể mua từng con một, tại mua một lúc nhiều thế?”

 

Mặt bà Phương sượng trân: “Thì tại tiện thể mà.”

 

Hóa là tiện cho họ, nhưng phiền cho cô.

 

Lưu Kim Chi: “Đồng chí Tô, con cô giúp để ngăn đá ? Con chúng ướp qua loa chút. Ngăn đá chắc cô để đồ ăn nhỉ?”

 

Tô Thanh Nhiễm lắc đầu: “Ngăn đá đầy , xin , còn việc gì ? Không thì đóng cửa đây.”

 

Bị từ chối liên tục, bà Phương bắt đầu nổi cáu: “Tiểu Tô, cô, cô giúp thì thôi dối? Lại còn ngăn đá đầy , nhà cô hai , lấy lắm đồ mà đông lạnh?

 

Hàng xóm láng giềng với , chút việc cỏn con cũng chịu giúp, đúng là... mấy tòa nhà phía , nhà ai tủ lạnh đều giúp hàng xóm trữ đồ đấy, mỗi cô, keo kiệt thế?”

 

Tô Thanh Nhiễm lạnh: “Thật khéo, tủ lạnh nhà đúng là đầy thật, ngăn đá bên là thịt thôi.”

 

Ngăn đá nhà cô đúng là nhiều thịt, nhưng nhét thêm một con cá chắc vẫn . Tuy nhiên cô giúp, thái độ của họ quá trơ trẽn, cô mà ngứa mắt.

 

“Cô...” Bà Phương càng tức hơn, còn chút chua lòm, “ tin đến một con cá cũng nhét .”

 

“Xin thật sự nhét , việc gì đóng cửa đây.” Lần Tô Thanh Nhiễm đợi họ trả lời, trực tiếp đóng sầm cửa .

 

Sau đó cô thấy tiếng bà Phương “phỉ” một cái bên ngoài: “Cái loại gì thế ! Hàng xóm láng giềng, nhờ tí việc cũng giúp, còn vẻ tiền, hôm nào thành kẻ khố rách áo ôm cho mặt!”

 

Lưu Kim Chi lo lắng: “Mẹ, thế cá tính ?”

 

“Còn tính nữa? Ướp muối chứ ! Mày đúng là đồ vô dụng, nhờ giúp tí việc cũng chịu, mày xem mày tác dụng gì? Suốt ngày ăn bám nhà chồng...”

 

Tô Thanh Nhiễm tiếng c.h.ử.i bới xa dần, bản cũng chui gian.

 

May mà về kịp, lửa trong bếp lò còn một ít, sắp tắt hẳn, cô vội nhét thêm hai thanh củi . Giờ mùi hoa càng nồng hơn. Sao thứ tốn ít thời gian, cô bận rộn cả buổi chiều, sờ thử thấy hoa khô hẳn, đưa lên mũi ngửi.

 

Cô hài lòng gật đầu, thơm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-da-trang-nhu-tuyet-si-quan-tho-lo-quy-goi-cung-chieu/chuong-244-sao-lai-keo-kiet-the.html.]

Buổi trưa cô thịt bò xào, xào một mẻ lớn, ăn hết một đĩa, tối còn một đĩa, đỡ món mặn. Tối chỉ cần xào rau và nấu canh là xong, chẳng tốn mấy thời gian.

 

Lúc Thời Vân Tiêu về nhà, cô múc canh bát: “Về ?”

 

Quay đầu thấy sắc mặt Thời Vân Tiêu lắm, cô hỏi: “Sao thế?”

 

Thời Vân Tiêu đặt cặp tài liệu lên ghế, : “Vừa nãy lên tầng hai thì gặp thím Phương nhà bên cạnh, bà chặn bảo nhà bà mua nhiều cá quá, mượn tủ lạnh nhà để nhờ.”

 

Tô Thanh Nhiễm đảo mắt: “Anh đồng ý đấy chứ?”

 

“Anh bảo chuyện hỏi vợ , việc trong nhà đều do vợ chủ.”

 

Tô Thanh Nhiễm : “Khá lắm, mười điểm!”

 

“Bà bám lấy nữa chứ?”

 

Mặt Thời Vân Tiêu trầm xuống: “Bà bảo em keo kiệt, hàng xóm láng giềng chút việc nhỏ cũng chịu giúp, mấy tòa nhà ai mua tủ lạnh cũng là cả tòa dùng chung, bảo em đoàn kết, còn bảo về dạy em, tủ lạnh trong nhà trữ lắm thịt thế, quá phá gia chi t.ử.”

 

“Anh bảo, thím coi trọng đoàn kết như thế, thì thím tự mua một cái tủ lạnh cho cả tòa dùng chung .”

 

“Ha ha ha.” Tô Thanh Nhiễm che miệng , “Bà chắc tức c.h.ế.t mất?”

 

“Ừ, bà bảo ngờ cũng là loại như , bà nhầm .” Thời Vân Tiêu nhàn nhạt , “Chắc bà chỉ mặt , mấy trong tòa nhà chắc cũng kể lể .”

 

Tô Thanh Nhiễm xua tay: “Không , em sợ họ, hơn nữa cũng chẳng mấy ai cực phẩm như bà .”

 

Thực bà Phương đầu tiên đến mượn tủ lạnh. Trước đó Lý Ngọc Lan nhà bên cạnh mua dưa hấu biếu cô một miếng, đó gửi nhờ miếng dưa hấu ăn dở tủ lạnh một đêm, sáng mai sang lấy. Cô chuyện khách sáo, dưa hấu cũng mùi gì lạ nên cô đồng ý.

 

Hôm sang lấy còn cảm ơn rối rít. Cả chị Lâm cũng từng sang, chị mang hai chùm nho nhà đẻ biếu, bảo ăn hết để tủ lạnh thì hỏng, còn biếu Tô Thanh Nhiễm một chùm nhỏ.

 

Thường thì chỉ cần chuyện khách sáo, đồ gửi mùi lạ, cô đều dễ tính. chồng Lưu Kim Chi đúng là cực phẩm, nhờ vả mà cứ như lẽ đương nhiên, cô đương nhiên thích.

 

Lại còn yêu cầu con để thế nào, bao giờ lấy, con để thế nào, bao giờ cần thì lấy. Tủ lạnh nhà cô của công, mà tùy ý bà dùng lúc nào thì dùng? Hơn nữa chuyện tiện tay là xong, tủ lạnh càng nhiều đồ càng tốn điện, điện bây giờ rẻ, bà cứ như nghĩa vụ giúp bà .

 

Tô Thanh Nhiễm ấm đầu mới đồng ý. Gặp loại như thế, chỉ cần đồng ý một , khéo bà coi cái tủ lạnh đó là của thật, cái gì cũng tống sang. Để tránh phiền phức về , cô dứt khoát từ chối ngay từ đầu.

 

“Kệ bà , ăn cơm thôi.”

 

tủ lạnh, mấy hôm Tô Thanh Nhiễm gói sẵn một ít sủi cảo, tiện thể tiêu thụ bớt thịt đông lạnh. Thịt thà đương nhiên ăn tươi vẫn ngon hơn, tối nay món chính là sủi cảo.

 

Sủi cảo cô gói to, nhân đặc, nhân thịt heo hành tây, hẹ trứng và nhân tam tiên, trộn lẫn với , lúc nấu cô cứ bốc đại vài nắm.

 

Thời Vân Tiêu ăn một miếng hết một cái sủi cảo: “Mai công tác một thời gian, em về thành phố Lư Đông?”

 

Tô Thanh Nhiễm ngạc nhiên ngẩng đầu: “Bao lâu?”

 

“Cũng lâu đấy, chắc hơn một tháng, sang thành phố Thịnh bên cạnh chỉ đạo bố trí vũ trang.”

 

“Em ở Lư Đông thôi, lúc nào rảnh thì về đó ở hai hôm.”

 

Ở nhà họ Thời mãi cô cũng thoải mái, hơn nữa chị Hữu Di , đằng nào cũng ở một , ở chẳng thế, ở Lư Đông ít còn tự do hơn.

 

“Được, em về thì gọi điện về nhà, bảo đến đón.”

 

Mai Thời Vân Tiêu , những hơn một tháng, tối nay đương nhiên “giày vò” Tô Thanh Nhiễm một trận trò. Đêm nay nhiệt tình lạ thường, còn luôn miệng bảo mùi hoa thơm.

 

Tô Thanh Nhiễm mệt rã rời, mơ màng nghĩ, chắc là mùi hoa ...

 

 

Loading...