Thập Niên 70 Mỹ Nhân Da Trắng Như Tuyết, Sĩ Quan Thô Lỗ Quỳ Gối Cưng Chiều - Chương 242: Mua Tủ Lạnh

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:56:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sáng hôm , Tô Thanh Nhiễm cùng Thời Vân Tiêu đến Bách hóa Đại lầu mua tủ lạnh, Thời Hữu Di cũng nằng nặc đòi theo.

 

Tủ lạnh ở Bách hóa Đại lầu đủ các hãng, cuối cùng Tô Thanh Nhiễm chọn hãng Hương Tuyết Hải, loại một cửa, hai màu trắng và xanh lục. Cô chê màu xanh lục ch.ói mắt quá nên chọn màu trắng. Tủ lạnh vỏ sắt, chắc chắn, tất nhiên giá cũng “chát”, bảy trăm tám mươi đồng.

 

Thời Vân Tiêu dặn nhân viên bán hàng để tủ lạnh ở đó, chiều sẽ chở . Lúc về, còn đặc biệt mua hai con vịt .

 

Bữa trưa hôm nay thịnh soạn, thịt lợn xào tương Bắc Kinh, sườn xào chua ngọt, canh gà mái già và thịt ức bò hầm khoai tây, thêm hai đĩa rau xanh. Nhắc mới nhớ, Tô Thanh Nhiễm cũng lâu ăn thịt bò.

 

Thấy cô gắp thêm mấy miếng, Lâm Hữu Cần bảo: “Sáng nay bên chỗ chú Lý của các con biếu mấy cân thịt bò, lát nữa các con mang hai cân về, đúng lúc tủ lạnh , để lâu.”

 

“Cảm ơn .” Mấy thứ Tô Thanh Nhiễm từ chối, nhận luôn cho vui.

 

Thời Vân Tiêu chỉ đường cho tài xế máy cày, nên cùng xe máy cày về Lư Đông luôn, còn Tô Thanh Nhiễm xe khách. Đồ dùng sinh hoạt của hai cũng gửi theo xe máy cày.

 

Khi Tô Thanh Nhiễm về đến khu gia thuộc, Thời Vân Tiêu khiêng tủ lạnh lên tầng , lúc đang chuẩn lái xe .

 

Mẹ chồng Vương Ngọc Oánh thấy Tô Thanh Nhiễm kêu lên “Ái chà”, giọng đầy ngưỡng mộ: “Tiểu Tô, nhà cô mua tủ lạnh ? Vừa nãy thấy Tiểu Thời cho khiêng lên.”

 

Tô Thanh Nhiễm: “Trời càng ngày càng nóng, cái tủ lạnh cũng tiện hơn ạ.”

 

“Tiện thì tiện thật, nhưng đắt quá.”

 

Nhà bà là gia đình công nhân viên chức, nhưng vẫn nỡ mua tủ lạnh, những tám trăm đồng chứ ít gì! Con dâu bà lương cao, một tháng hai ba mươi đồng, tính lương cả năm mới đủ mua cái tủ lạnh, đấy là còn tính phiếu công nghiệp.

 

“Trong tòa nhà nhà cô là hộ đầu tiên đấy, mấy tòa phía hình như vài nhà , nhưng ít lắm, là nhà lãnh đạo lớn mới thôi.”

 

Trương Thục Trân cũng ở đó, bà thầm nghĩ hai mua tủ lạnh, chắc chắn gia đình trợ cấp ít, bối cảnh nhà họ đúng là nhỏ, may mà đó bà xin Tô Thanh Nhiễm .

 

Cũng xán góp chuyện: “Nhà cô mỗi hai vợ chồng, mua tủ lạnh phí quá ? Cảm giác chỉ dùng mỗi mùa hè, mà khu gia thuộc hầm ngầm, để đồ hầm cũng mà.”

 

Tô Thanh Nhiễm còn kịp gì, Trương Thục Trân lườm một cái: “Bà thì cái gì, trời nóng thế đương nhiên cần tủ lạnh . Hơn nữa vợ chồng Tiểu Tô thiếu tiền, bà quản nhiều thế gì?”

 

...” Người mắng chút hổ, “ chỉ buột miệng thế thôi...”

 

Mấy còn Trương Thục Trân như thấy ma. Mặt trời mọc đằng Tây thật ? Trương Thục Trân mà đỡ cho Tô Thanh Nhiễm!

 

Lưu Nghênh Xuân và chồng Vương Ngọc Oánh , trong lòng hiểu rõ.

 

Tô Thanh Nhiễm thêm vài câu về nhà.

 

Thấy cô về, Thời Vân Tiêu hỏi: “Em xem tủ lạnh để thì hợp lý?”

 

“Cạnh bếp lò .” Tô Thanh Nhiễm chỉ trống bên cạnh, “Lấy đồ ăn cho tiện.”

 

“Cốc cốc.”

 

Hai đang bận rộn thì tiếng gõ cửa. Là Giả Hân Lan.

 

“Dì Tô, dì nhà ạ?”

 

Tô Thanh Nhiễm mở cửa, thấy Giả Hân Lan đang bưng hai miếng dưa hấu lớn, to hơn miếng cô bé đưa nhiều: “Dì Tô, dưa hấu biếu dì ăn ạ.”

 

“Tuy ngon bằng dưa dì mua, nhưng cũng ngọt lắm, dì nhất định nhận nhé.”

 

Có qua , Tô Thanh Nhiễm cũng từ chối: “Vậy cảm ơn cháu nhé.”

 

Khuôn mặt non nớt của Giả Hân Lan lộ vẻ vui mừng: “Không gì ạ!”

 

Từ lúc cô bé lấy năm nghìn đồng, những ngày qua là những ngày hạnh phúc nhất trong đời cô bé. Không còn ăn gạo lức mì đen nữa, ngày nào cũng ăn cơm độn hoặc mì hai thứ bột, thỉnh thoảng ăn bột ngô nhưng cũng ngon hơn mì đen nhiều. Có lúc còn ăn cơm trắng và bánh bao trắng nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-da-trang-nhu-tuyet-si-quan-tho-lo-quy-goi-cung-chieu/chuong-242-mua-tu-lanh.html.]

Cha cô bé phát phiếu thịt đều mua thịt về, giờ mỗi tuần cha đều cho cô bé tiền tiêu vặt. Nếu ăn thịt, cô bé thể tự tiệm cơm quốc doanh mua, cô bé béo lên nhiều đấy!

 

Tô Thanh Nhiễm khuôn mặt Giả Hân Lan, dạo cô bé sống thật, mặt da thịt hơn, da dẻ cũng bớt vàng vọt. Tiền trong tay Giả Chấn Quốc, xem cuộc sống của Giả Hân Lan dễ chịu...

 

Chẳng bao lâu , Tạ Cẩm An từ hải đảo trở về. Thời Vân Tiêu nhờ bạn cũ kiếm ít thịt, tủ lạnh trong nhà nhét đầy ắp. Tô Thanh Nhiễm thì Cung tiêu xã mua nhiều rau củ quả, sáng sớm bắt đầu sơ chế.

 

Trời nóng quá, cô định thịt dê, đó là thịt heo chiên giòn, thịt bò xào và cá phi lê nấu cay. Tổng cộng ba ăn, ba món mặn là đủ , cô xào thêm vài món rau nữa là .

 

“Xèo ——”

 

Mùi thơm cay nồng lập tức bùng nổ, Tạ Cẩm An bên cạnh mà nuốt nước miếng ừng ực: “Chị dâu, tay nghề của chị đúng là miễn chê, thơm xỉu luôn!”

 

“Chị dạy em cách ? Hôm nào về đảo em tự thử, đằng nào ở đó cũng nhiều cá.”

 

Tô Thanh Nhiễm gật đầu: “Được chứ, lát nữa chị công thức cho . Cách chỉ nấu cá mà nấu thịt cũng .”

 

Mắt Tạ Cẩm An sáng rực: “Thế thì quá, đổi khẩu vị cho đỡ chán!”

 

“Thực hương vị cũng tương tự, chỉ là cảm giác khi ăn thịt khác thôi.”

 

Ngoài ba món chính, Tô Thanh Nhiễm còn đậu đũa xào khô, món cũng cho thêm ít thịt băm, xào lên thơm phức. Quả nhiên món gì cứ tí thịt là hương vị khác hẳn. Tiếp đến là khoai tây thái sợi và Địa tam tiên (Cà tím, khoai tây, ớt xanh xào), hầm thêm nồi canh xương rong biển. Sáu món một canh, quá thịnh soạn .

 

Hôm nay là chủ nhật, Thời Vân Tiêu hiếm khi lôi rượu nhâm nhi với Tạ Cẩm An vài ly, ăn hỏi: “Cậu về Hoài Thành gì?”

 

Động tác của Tạ Cẩm An khựng : “Chẳng bảo là về thăm cha .”

 

Thời Vân Tiêu như thằng ngốc.

 

Tạ Cẩm An bất lực lắc đầu: “Cái gì cũng qua mắt . Thôi , khai thật, bắt về xem mắt, bảo mà còn ế vợ nữa là bà treo cổ. hết cách đành về.”

 

Anh cũng đời nào treo cổ thật, nhưng bà cụ thế , về cho bà chút mặt mũi thì bà giận thật đấy. lúc dạo lập công, đơn vị cho nghỉ phép một tháng, tranh thủ về luôn.

 

Nói , Thời Vân Tiêu với ánh mắt oán trách: “Cậu kết hôn thì , còn lôi bia đỡ đạn. Giờ trong khu đại viện, đừng bạn đồng trang lứa, ngay cả mấy đứa kém vài tuổi cũng vợ con đề huề cả , cha sốt ruột mới lạ. Haizz...”

 

Trong mắt Thời Vân Tiêu hiện lên ý : “Tuổi cũng còn nhỏ, đừng để đến lúc con mua xì dầu vẫn đối tượng. Xem mắt thế nào ?”

 

Tạ Cẩm An mếu máo: “Ba chữ thôi: Không thành !”

 

“Mẹ giới thiệu con gái trong đại viện, quen từ nhỏ, còn kém mấy tuổi, giờ coi như em gái, giờ bắt xem mắt với chúng nó, thật sự trơ cái mặt già .”

 

cũng chẳng còn cách nào khác, ai bảo bạn bè cùng lứa kết hôn gần hết ?”

 

“Mẹ còn bảo nếu vài năm nữa lấy vợ, bà sẽ bắt đầu giới thiệu mấy cô qua một đò cho . Vân Tiêu, xem, thế ? vẫn là trai tân đàng hoàng, giới thiệu gái nạ dòng cho chứ?”

 

“Phụt.” Tô Thanh Nhiễm nhịn , vội che miệng, “Xin , hai cứ tiếp tục.”

 

Tạ Cẩm An liếc Thời Vân Tiêu, giọng yếu vài phần: “ chuyện đừng giận nhé.”

 

“Thực hôm qua còn xem mắt với chị đấy. khi thề là đó là chị Hữu Di. Chắc quan hệ hai đứa , sợ chịu nên sống c.h.ế.t giấu tên đối phương.”

 

Tạ Cẩm An giơ bốn ngón tay lên thề: “Anh em, yên tâm, đối với chị Hữu Di tuyệt đối ý đồ đen tối gì !”

 

Tô Thanh Nhiễm cũng trợn tròn mắt. Tạ Cẩm An và chị Hữu Di?

 

Thời Vân Tiêu bình thản : “ gì mà giận? Nếu với chị thật sự ưng , chẳng lẽ ngăn cản?”

 

“Hả?” Tạ Cẩm An kinh ngạc, “Đó là chị đấy!”

 

Thời Vân Tiêu: “Cha đồng ý cho hai xem mắt, chứng tỏ họ thấy . Hơn nữa, cũng thấy tệ.”

 

 

Loading...