Thập Niên 70 Mỹ Nhân Da Trắng Như Tuyết, Sĩ Quan Thô Lỗ Quỳ Gối Cưng Chiều - Chương 241: Tư Tưởng Vĩ Nhân

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:55:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ăn cơm xong, Thời Hữu Di tít mắt kéo Tô Thanh Nhiễm , quên với : “Em trai, tối nay cho chị mượn Thanh Nhiễm nhé, chị em chúng cần tâm sự.”

 

Thời Vân Tiêu nhíu mày: “Đừng loạn, Nhiễm Nhiễm đang m.a.n.g t.h.a.i đấy.”

 

“Chị loạn , chị chuyện với Thanh Nhiễm thật mà. Đằng nào tối nào chẳng ngủ với Thanh Nhiễm, chị mượn một tối, cũng keo kiệt quá đấy?”

 

Thời Vân Tiêu: “...” Anh tối nào cũng ngủ với Thanh Nhiễm, chẳng vì đó là vợ ?

 

“Thôi , tối nay em ngủ với chị Hữu Di.” Tô Thanh Nhiễm cũng trò chuyện với Thời Hữu Di, bèn dùng ánh mắt trấn an Thời Vân Tiêu.

 

Vợ thế , Thời Vân Tiêu còn nữa? Đành thôi.

 

Thời Hữu Di về phòng : “Thanh Nhiễm, em trai chị lời em thật đấy, em bảo hướng Đông nó đố dám hướng Tây.”

 

“Cạch” một tiếng, cửa phòng mở .

 

Đây đầu Tô Thanh Nhiễm phòng Thời Hữu Di, căn phòng trang trí nữ tính. Thời Hữu Di vỗ vỗ hai cái gối mềm màu hồng: “Tối nay chúng tâm sự thâu đêm!”

 

Tô Thanh Nhiễm mới nhớ quần áo còn để bên phòng : “Em lấy bộ quần áo , hoặc chị tắm , em tắm bên sang.”

 

“Cũng , chị tắm , em cũng tắm , chúng cùng lên giường!”

 

Phòng Tô Thanh Nhiễm và phòng Thời Hữu Di cạnh , vài bước là tới. Lúc Thời Vân Tiêu đang sô pha sách, bên cạnh đặt bộ quần áo gấp gọn gàng, là của cô.

 

Thấy Tô Thanh Nhiễm về, chẳng ngạc nhiên chút nào, chỉ vỗ vỗ chồng quần áo: “Quần áo ở đây.”

 

“Anh đang xem gì thế?”

 

“Tư tưởng vĩ nhân, xem cùng ?” Anh hiện đang việc trong cơ quan nhà nước, học tập những thứ là điều cần thiết.

 

Tô Thanh Nhiễm: “...”

 

Hồi học cô sợ nhất là môn Chính trị, thấy khô khan vô cùng, vội lắc đầu: “Thôi thôi, em tắm đây.”

 

Tắm xong, cô tiện tay giặt luôn quần áo bẩn phơi ngoài ban công. Ra khỏi cửa cô mới thấy lạ, Thời Vân Tiêu nhân cơ hội giữ cô , táy máy tay chân gì cả. Chẳng lẽ tiến bộ ?

 

“Thanh Nhiễm, em về , lâu thế? Chị còn tưởng em em trai chị giữ chứ!”

 

Thời Hữu Di tắm xong, đợi chiếc giường thơm tho mềm mại.

 

“Em tiện tay giặt quần áo phơi lên luôn, mai mang quần áo bẩn về.”

 

“Được , Thanh Nhiễm, mau đây!”

 

Thời Hữu Di kể chuyện gần đây, đúng là đang theo đuổi cô, nhưng cô chẳng cảm giác gì. Cô tạm thời yêu đương, chỉ việc thật , ở nhà với cha thêm vài năm.

 

Sau đó Tô Thanh Nhiễm cũng kể chuyện xảy trong hai tuần ở Lư Đông, đặc biệt nhấn mạnh chuyện của Lý Ngọc Lan và Giả Chấn Quốc.

 

Nghe xong, Thời Hữu Di mắt tròn mắt dẹt cảm thán: “Trên đời ngu ngốc đến thế ?!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-da-trang-nhu-tuyet-si-quan-tho-lo-quy-goi-cung-chieu/chuong-241-tu-tuong-vi-nhan.html.]

“Em nghĩ cô sẽ sửa đổi , nhà đẻ xuống nước một cái là cô mềm lòng ngay, nếu đây cô chẳng đem hết tiền trong nhà đưa cho bên đó.”

 

Thực Tô Thanh Nhiễm cũng thấy cô lý, nhưng chung quy chỉ là phỏng đoán. Biết Lý Ngọc Lan tỉnh ngộ thật, rõ bộ mặt thật của nhà đẻ thì ? Hơn nữa chuyện nhà , ngoài như họ chỉ xem thôi chứ tuyệt đối can thiệp.

 

Hai trò chuyện một hồi lái sang chuyện thôn Tô Gia. Nụ của Thời Hữu Di chợt tắt: “Không chú Bùi và dì dạo sống thế nào .”

 

“Có cha em ở đó, chắc chắn để họ chịu khổ quá . Hơn nữa cả nhà họ đoàn tụ, trong lòng chắc cũng dễ chịu hơn.”

 

Nhắc đến nhà họ Bùi, Tô Thanh Nhiễm nhớ đến Lục Vân Khê, Lý Ngưng cướp mất chồng: “Lần về thôn Tô Gia, nương em bảo Lục Vân Khê lấy chồng .”

 

“Lấy ai thế?” Thời Hữu Di ngẩn . Cô cũng ở thôn Tô Gia một thời gian dài, Lục Vân Khê là ai, cũng tình cảnh nhà họ Lục hiện tại.

 

Cha chồng và con trai của Lý Lam đều c.h.ế.t, bản là góa phụ. Người bình thường đều cảm thấy nhà họ phong thủy , khắc , ai dám lấy con gái nhà đó? Đừng nhà quê, ngay cả thành phố cũng kiêng kỵ điều .

 

“Mẹ Lục Vân Khê chịu cho cô lấy chồng ? Nhà họ giờ chỉ còn hai phụ nữ với một đứa bé, Lý Lam còn đồng, đứa bé ai trông?”

 

“Lý Lam đương nhiên chịu, bảo đợi thêm vài năm, đứa bé lớn chút nữa hãy lấy chồng. Lục Vân Khê chịu, cô giờ cũng hai mươi , thêm vài năm nữa là quá lứa lỡ thì, nhà cảnh như , càng khó tìm đối tượng. Chi bằng nhân lúc còn trẻ mà gả cho xong.

 

Thế là cô tự quen một đàn ông công xã, hai bàn bạc với gia đình, trực tiếp đăng ký kết hôn. Lý Lam cũng hết cách, gạo nấu thành cơm, bà thể trói ở nhà mãi .”

 

Thời Hữu Di mà há hốc mồm: “Lục Vân Khê cũng chút bản lĩnh đấy chứ. Mẹ cô cũng thật là, chỉ nghĩ cho đứa cháu nội, chẳng thèm lo cho con gái . Nhà họ như thế đúng gả Lục Vân Khê càng sớm càng , bà còn ngăn cản. Sau ế chỏng chơ đấy thì ? Chuyện cả đời chứ đùa .”

 

Thời Hữu Di tuy hiện tại yêu đương kết hôn, nhưng trong thâm tâm cô vẫn nghĩ sớm muộn gì cũng sẽ lấy chồng. Cô vội vì gia thế cô , khác dám kén chọn. Lục Vân Khê thì khác, tuổi trẻ và nhan sắc là vốn liếng duy nhất, nếu dựa đó để kiếm tấm chồng t.ử tế, sẽ chẳng còn cơ hội nữa.

 

“Nương em bảo đàn ông Lục Vân Khê chọn trông cũng bình thường, nhà chồng hình như cũng coi trọng cô lắm, cưới xong chẳng thấy bén mảng đến cửa nhà họ Lục bao giờ.”

 

“Người đàn ông đó đối xử với cô ?”

 

Tô Thanh Nhiễm lắc đầu: “Chuyện ngoài . Lục Vân Khê thể khiến đàn ông đó lén lút đăng ký kết hôn với cần gia đình đồng ý, chứng tỏ cô cũng nắm thóp .”

 

“Cha đồng ý, cô ở nhà chồng chắc cũng chẳng dễ sống. cũng coi như tìm một chỗ dựa tạm , lẽ sinh con xong sẽ khá hơn.”

 

Tô Thanh Nhiễm cũng nghĩ . Thực quá hận Lục Vân Khê. Kiếp cũng trực tiếp tay hại cô, chỉ là loại giậu đổ bìm leo thôi. Nên cô cũng chẳng mong Lục Vân Khê sống thê t.h.ả.m, với cô, thù kiếp báo xong, chuyện coi như kết thúc. Chuyện nhà họ Lục còn liên quan đến cô nữa.

 

“Lý Lam một công điểm, chăm cháu, còn cơm nước giặt giũ, đúng là bận tối mắt tối mũi.”

 

Thời Hữu Di khẩy một tiếng. Nếu Kiều Mạn Tuyết nửa đêm phóng hỏa định thiêu c.h.ế.t cả nhà Thanh Nhiễm, thì bắt tù mọt gông ? Nhà họ Lục giờ cũng đến nỗi t.h.ả.m hại thế .

 

“Đứa bé đó cũng gần hai tuổi , hàng xóm thấy bà đáng thương, thỉnh thoảng cũng giúp trông hộ một lúc.”

 

Nhắc đến Lục Khâm, Tô Thanh Nhiễm nhớ đến kiếp nuôi nấng nó hai mươi năm, từ một đứa bé đỏ hỏn đến khi trưởng thành, dốc hết tâm huyết, kết quả nuôi một con sói mắt trắng.

 

“Cái cô Lý Ngưng giờ ?” Thời Hữu Di tò mò hỏi.

 

“Không rõ lắm, nương em hình như m.a.n.g t.h.a.i , đó thì nữa.”

 

“Ồ...”

 

Hai câu câu chăng trò chuyện, dần dần chìm giấc ngủ...

 

 

Loading...