Thập Niên 70 Mỹ Nhân Da Trắng Như Tuyết, Sĩ Quan Thô Lỗ Quỳ Gối Cưng Chiều - Chương 224: Vả Mặt Hàng Xóm Cực Phẩm, Gặp Lại Đồng Hương

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:55:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tay nghề của đầu bếp tiệm cơm quốc doanh cũng sàn sàn như , bánh bao xốp mềm, nhân thịt bên trong cũng tươi ngon miệng.

 

Cô mua thêm mấy cái, định để dành tối ăn.

 

Sau đó cô đến bách hóa đại lầu.

 

Thực sân khu nhà tập thể mấy mảnh đất trồng rau do khai khẩn, Tô Thanh Nhiễm hôm nay lúc ngoài còn về phía đó mấy .

 

Mấy loại rau thường gặp đều , nhưng đó đều là khác trồng, cô cũng thể hái ở đó, bảo cô mua của cũng khó mua, dù bên chính sách vẫn còn đó.

 

Hơn nữa cô cũng quan hệ lợi ích gì với những trong khu nhà tập thể , cô ngại phiền phức, dù cô cũng thiếu tiền, thà trực tiếp đến bách hóa đại lầu mua còn hơn.

 

Cô xách đồ về đến khu nhà tập thể, liền thấy đám nữ đồng chí đang rửa rau dãy vòi nước.

 

Thấy Tô Thanh Nhiễm về, liền nhiệt tình chào hỏi: "Em là vợ Tiểu Thời mới đến, Tiểu Tô ? Xinh gái thật đấy."

 

"Ui chao, mua nhiều rau thế , bây giờ trời nóng, một đừng mua nhiều quá, qua một đêm là rau héo ngay."

 

Tô Thanh Nhiễm đáp: "Không nhiều ạ, chỗ rau hôm nay bọn em ăn là hết."

 

Một nữ đồng chí "chà" một tiếng: "Hai một ngày ăn nhiều rau thế ?"

 

Nói chị hít hít mũi: "Sao ngửi thấy mùi thịt kho tàu thế nhỉ?"

 

"Mũi chị thính thật đấy, em vốn định đến cung tiêu xã mua ít thịt về kho, nhưng mua , liền đến tiệm cơm quốc doanh mua thịt kho tàu."

 

"Vậy ..." Nữ đồng chí chút hâm mộ, nhưng cũng gì.

 

Ngược Trương Thục Trân đang xổm đất nhặt đậu đũa "chậc" một tiếng: "Hôm qua mua xương ống to, hôm nay mua thịt kho tàu, gia sản gì mà đủ cho cô tiêu xài như thế..."

 

Tiểu Lưu vội với Tô Thanh Nhiễm một câu: "Đồng chí Tô cô đừng hiểu lầm, thím Trương thím đùa với cô đấy."

 

Thím Trương?

 

Nghĩ đến sự thù địch trong lời của bà đối với , Tô Thanh Nhiễm cảm thấy bà chắc chính là Trương Thục Trân .

 

"Không gì, chút thịt bọn vẫn ăn ."

 

Trương Thục Trân xong liền đầy bụng tức, đây là cố ý khoe khoang với bà chứ gì.

 

"hừ" một tiếng: "Người trẻ tuổi bây giờ đúng là tiết kiệm, chính là từng sống khổ, thời chúng thịt mà ăn, thể lấp đầy bụng là lắm , như bây giờ, kén cá chọn canh, chậc chậc..."

 

"Thời chúng đừng là thịt, còn ăn vỏ cây, ăn đất quan âm đấy!"

 

Tô Thanh Nhiễm bật : "Vị thím Trương , theo thím như , nhà thím bây giờ chắc ngày ngày ăn vỏ cây, ăn đất quan âm chứ nhỉ. Chính thím chỉ cần lấp đầy bụng là , thím còn mua đậu đũa ăn gì? Còn hấp cơm độn gì, thím Trương thím chẳng tiết kiệm quá ."

 

"Cô..." Trương Thục Trân lời của Tô Thanh Nhiễm chặn họng nên lời, nghĩ ngợi phản bác: "Đó chẳng là bây giờ điều kiện khác với ?"

 

Tô Thanh Nhiễm khẽ: "Thím cũng bây giờ điều kiện khác với ? Vậy ăn thịt thím còn nhảm cái gì, thím ăn thịt, ghen tị, mới cố ý như chứ?"

 

"Ai ghen tị với cô? chỉ thuận miệng thôi, đám trẻ ranh bây giờ đúng là lời lẽ !"

 

"Thím Trương, cũng là thuận miệng thôi, cũng thím thật sự ghen tị với , thím là tưởng thật đấy chứ, thì thím cũng quá hẹp hòi ."

 

Nghe những lời chút khách sáo của Tô Thanh Nhiễm, Trương Thục Trân tức đến ngứa răng.

 

Những khác cảm thấy kinh ngạc hả hê, kinh ngạc là Tô Thanh Nhiễm qua yếu đuối mong manh, ngờ tính cách cứng rắn như , hả hê là cuối cùng cũng trị mụ già đanh đá Trương Thục Trân .

 

Trước bọn họ ít mát mẻ.

 

" lười đôi co với cô!" Trương Thục Trân xả qua loa chỗ đậu đũa nhặt xong vòi nước mấy cái, bưng chậu hậm hực bỏ .

 

Tiểu Lưu nhướng mày, cô Tô Thanh Nhiễm: "Đồng chí Tô cô lợi hại thật đấy, thể cho thím Trương bỏ chạy."

 

Tô Thanh Nhiễm chớp chớp mắt, giả ngốc: "Vậy ? thực sự nghĩ như mà, bây giờ điều kiện khác , chúng nếu còn ăn thịt, chẳng bao nhiêu năm nay, đất nước đều phát triển công cốc ?"

 

"Đồng chí Tô đúng!" Một nữ đồng chí ba mươi tuổi vẻ mặt tán đồng : "Đất nước chúng chính là ngày càng lên, cuộc sống của dân cũng ngày càng lên, ăn thịt thì chứ? Thím Trương đó là ăn nho thì chê nho chua!"

 

Lại một nữ đồng chí hỏi: "Đồng chí Tô, cô là ? Người bản địa Hoài Thành ?"

 

"Không , Giang Thành."

 

"Cô cũng là Giang Thành , quê cũng ở Giang Thành, nhưng ở huyện Yến Pha, chúng cũng coi như là đồng hương !"

 

Nữ đồng chí chuyện cũng khá trẻ, đoán chừng cũng chỉ tầm ba mươi tuổi, mặc một chiếc áo sơ mi vải dacron màu trắng, nước da trắng trẻo, dung mạo thanh tú.

 

"Trùng hợp quá." Tô Thanh Nhiễm chút thiết nên lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-da-trang-nhu-tuyet-si-quan-tho-lo-quy-goi-cung-chieu/chuong-224-va-mat-hang-xom-cuc-pham-gap-lai-dong-huong.html.]

 

" tên là Vương Ngọc Oánh, ở ngay tầng một, rảnh rỗi thì thường xuyên đến tìm tán gẫu nhé."

 

Tô Thanh Nhiễm cùng mấy nữ đồng chí khác quen với .

 

Có hai nữ đồng chí tuổi lớn một chút, tầm bốn mươi tuổi, đều cháu trai cháu gái .

 

Tô Thanh Nhiễm cũng gọi họ là chị, còn gọi đến mức họ chút ngại ngùng.

 

Trong họ nhỏ tuổi nhất là Tiểu Lưu, tên là Lưu Nghênh Xuân, nhưng cũng hai mươi lăm , con gái đều năm tuổi , như thì tuổi của Tô Thanh Nhiễm là nhỏ nhất.

 

"Đồng chí Tô cô mới hai mươi mốt , trẻ thật đấy, Tiểu Thời lớn hơn cô mấy tuổi?"

 

"Ba tuổi."

 

"Ba tuổi cũng , bụng cô còn khá nhỏ, chắc mới ba tháng nhỉ?"

 

"Hơn năm tháng !"

 

"Chà! Thật á? Sao nhỉ?"

 

"..."

 

Tán gẫu với họ vài câu, Tô Thanh Nhiễm liền về nấu cơm.

 

Hai ba món mặn một đĩa hoa quả, là bữa ăn khá tươm tất .

 

"Sáng nay ăn ở nhà ăn ?"

 

"Ừ, thấy em còn ngủ, sợ đ.á.n.h thức em, nên đến nhà ăn ăn ."

 

"Cơm nước nhà ăn thế nào?" Tô Thanh Nhiễm gắp một miếng trứng gà bọc cà chua đỏ mọng, chua ngọt miệng, cảm giác cực kỳ tinh tế, quả nhiên vẫn là cà chua trong gian của cô ngon.

 

"Cũng thường thôi, ngon bằng em nấu."

 

"Cẩm An vẫn luôn nhớ cơm em nấu đấy."

 

Tô Thanh Nhiễm khẽ một tiếng, nhắc đến Tạ Cẩm An, cô liền nhớ đến những ngày tháng ở hải đảo: "Không Cẩm An gần đây thăng chức ?"

 

"Ừ, lên chính doanh , hai ngày nữa định về Hoài Thành một chuyến, tiện thể đến chỗ chúng ăn chực một bữa."

 

Tô Thanh Nhiễm nhận lời ngay: "Không vấn đề gì, chỉ là bên thịt khó mua, đến lúc đó em dậy sớm chút ."

 

"Thịt để lo, em cứ đến cung tiêu xã mua ít rau dưa là ."

 

"Anh mua ở ?" Tô Thanh Nhiễm chút tò mò, chẳng lẽ quen ở cung tiêu xã?

 

"Anh một bạn học tiểu học, bố là xưởng trưởng xưởng thịt Hoài Thành, với quan hệ cũng khá , lúc chúng kết hôn còn đến, đến lúc đó nhờ kiếm giúp một ít là ."

 

Tô Thanh Nhiễm nhớ là ai, nhưng thể kiếm thịt đương nhiên là : "Vậy còn về nội thành lấy ?"

 

"Ừ, nhưng xưởng thịt cách Lư Đông xa lắm, đạp xe đạp một tiếng chắc là đến nơi."

 

" , hai chúng vẫn mua xe đạp nhỉ." Tô Thanh Nhiễm lúc mới nhớ chuyện .

 

"Anh ở đây một tấm phiếu xe đạp, đợi nghỉ thì cùng mua, hoặc em tự cũng ."

 

"Em tự , em ngày nào cũng ngoài mua thức ăn mà, đơn vị chúng cách cung tiêu xã vẫn xa."

 

"Được, lát nữa đưa cho em."

 

Ăn cơm xong hai liền ngủ, đợi sáng hôm dậy, cô còn tưởng Thời Vân Tiêu quên chuyện mua xe đạp , ngờ tỉnh dậy thấy tủ đầu giường đặt một tấm phiếu xe đạp và ba trăm đồng tiền.

 

Trên Thời Vân Tiêu tiền, lính bao nhiêu năm nay, bây giờ xuất ngũ chuyển ngành, quân đội cũng cho ít tiền, đều gửi hết sổ tiết kiệm.

 

Thời Vân Tiêu ở quân đội là phó đoàn trưởng, là cấp phó phòng, bây giờ chuyển ngành, theo lý thuyết là giáng nửa cấp.

 

đó lập công, đặc biệt là giúp Hoài Thành tìm lô vàng bạc châu báu và máy móc mất tích , lập một công lớn.

 

Lãnh đạo bên chuyển ngành, liền phá lệ để giáng nửa cấp, mà để đến Lư Đông với chức vụ phó xứ, nhận lương hành chính bậc mười bốn, một tháng một trăm ba mươi tám đồng.

 

Bởi vì xuất quân đội, bên để đến bộ vũ trang nhậm chức, bộ trưởng là cấp phó xứ, coi như là lãnh đạo lớn .

 

Theo Tô Thanh Nhiễm , cả Lư Đông hình như cũng chỉ hơn sáu mươi cán bộ cấp xứ trở lên.

 

Lương còn cao hơn ở quân đội mười một đồng, hơn nữa bên cũng sẽ phát một trợ cấp, ví dụ như phát phiếu nhà ăn, lúc cũng phát một loại phiếu mua hàng các loại.

 

 

Loading...