Thập Niên 70 Mỹ Nhân Da Trắng Như Tuyết, Sĩ Quan Thô Lỗ Quỳ Gối Cưng Chiều - Chương 219: Rời Khỏi Hải Đảo, Gặp Người Quen Trên Tàu
Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:55:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Thanh Nhiễm ở đây lâu như , đồ đạc cũng ít, cái nào mang thì mang hoặc gửi , cái nào mang hoặc cần thiết thì đều cho hai nhà Chu Hương Chi và Lý Quế Hồng, để các chị tự xử lý.
Chu Hương Chi là cảm tính, Tô Thanh Nhiễm , e là khó gặp , chị còn rớt hai giọt nước mắt.
"Đi thôi."
Thời Vân Tiêu hai tay đều xách vali da, Tô Thanh Nhiễm chỉ đeo một cái túi chéo, bên trong đựng những vật dụng cần thiết mang theo bên .
Cô lên xe vẫy tay với các chị: "Chị Hương Chi, chị Quế Hồng, Như Oánh, em đây."
Hứa Như Oánh vẫy tay: "Nhớ thư liên lạc nhé."
Chu Hương Chi cũng vội vàng : "Em gái Thanh Nhiễm, cũng nhớ thư cho chị, chị về bảo ông xã nhà chị dạy chị chữ ngay đây!"
Trong lòng Tô Thanh Nhiễm ấm áp, gật đầu với họ.
"Rầm rầm ——"
Tiếng động cơ vang lên, chiếc xe ô tô rời khỏi sân.
Tô Thanh Nhiễm thấy Dương Vũ Đồng, cô đang trơ trọi ở đó cô.
Đây là đầu tiên Tô Thanh Nhiễm gặp Dương Vũ Đồng khi cô sảy thai, tháng chẳng những béo lên mà còn gầy .
Cả tiều tụy hơn gấp bội, cô chằm chằm chiếc xe, mắt chớp lấy một cái.
Hai cách ngày càng gần, Tô Thanh Nhiễm thể thấy rõ ràng sự thấp thỏm trong mắt cô .
"Thanh Nhiễm, đến tiễn cô." Cô căng thẳng mím môi, dường như sợ Tô Thanh Nhiễm sẽ để ý đến .
Tô Thanh Nhiễm với cô , một câu "Bảo trọng".
Nhìn chiếc xe xa, Dương Vũ Đồng lập tức , hốc mắt cũng bất giác đỏ lên.
Thực cô cũng cuộc sống hiện tại của .
Lại nghĩ đến những ngày tháng bốn bọn họ lên núi, cuộc sống như , dường như đều bắt đầu đổi từ khi cô thỏa hiệp.
Cô sờ bụng, trong lòng chua xót, cô thực sự hối hận ...
Lần trở về Hoài Thành, tâm trạng của Tô Thanh Nhiễm khác so với .
Bọn họ đặt vé giường mềm, Tô Thanh Nhiễm giường gặm táo ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ, cô chắc sẽ nhiều năm nữa nơi .
Tàu hỏa chạy một mạch về phía Bắc, phong cảnh dọc đường mỗi nơi một vẻ, Tô Thanh Nhiễm chỉ cảm thấy ngắm thế nào cũng đủ.
Vì ngày lễ tết, bọn họ giường mềm, nên trong buồng vẫn luôn chỉ hai , mãi đến khi qua tỉnh Hoàn mới hai đàn ông lên tàu, hơn nữa còn là hai quen!
Tô Thanh Nhiễm thấy Chu Á An và Ải Hầu liền cụp mắt xuống, trùng hợp thế !
Nhìn bọn họ tay xách nách mang túi lớn túi nhỏ, trông giống như nhập hàng, cũng là nhập những thứ gì.
Ải Hầu thấy Tô Thanh Nhiễm, gã dùng khuỷu tay huých Chu Á An, nhỏ: "Đây chẳng là nữ đồng chí ?"
Chu Á An cũng ngờ sẽ gặp Tô Thanh Nhiễm tàu hỏa... cũng như chồng của cô, thời điểm bọn họ về gì?
Trong nhà xảy chuyện gì ?
Thời Vân Tiêu nhận bầu khí đúng lắm, bất động thanh sắc ôm lấy vai Tô Thanh Nhiễm: "Hai quen ?"
Thời Vân Tiêu hỏi , Tô Thanh Nhiễm liền hào phóng gật đầu: "Coi như là quen , nhà ở cách vách nhà bà ngoại em."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-da-trang-nhu-tuyet-si-quan-tho-lo-quy-goi-cung-chieu/chuong-219-roi-khoi-hai-dao-gap-nguoi-quen-tren-tau.html.]
Chu Á An cũng gật đầu với hai , đó đầu trừng mắt Ải Hầu một cái, nhét những cái túi căng phồng xuống gầm giường.
Ải Hầu gãi gãi gáy, chút ngượng ngùng.
Ánh mắt nhàn nhạt của Thời Vân Tiêu quét qua những cái túi căng phồng đó, dừng một chút dời .
Chu Á An thở phào nhẹ nhõm, tại , chạm ánh mắt của đàn ông , trong lòng một sự kiêng kỵ khó hiểu.
Trừ bỏ phận Hứa tỷ, bình thường Tô Thanh Nhiễm và Chu Á An căn bản , đến chuyện cũng từng , cho nên lúc xe cũng chẳng cần thiết hàn huyên gì.
Mãi đến khi cô và Thời Vân Tiêu xuống xe ở ga Hoài Thành, cô mới gật đầu với Chu Á An coi như chào hỏi lịch sự.
Thấy bọn họ xuống xe, Ải Hầu mới dám mở miệng: "Nữ đồng chí càng càng thấy giống Hứa tỷ, chỉ là giọng Hứa tỷ thô hơn cô một chút, giọng nữ đồng chí hơn."
Trong lòng Chu Á An vẫn đang suy nghĩ Tô Thanh Nhiễm và chồng cô về để gì, bọn họ mang nhiều hành lý như , giống như là về tạm thời.
Nghe Ải Hầu , mí mắt giật giật: "Nói nhảm cái gì đấy? Con của Hứa tỷ đều lớn bằng chúng , đồng chí Tô tuổi còn nhỏ hơn chúng đấy."
Ải Hầu rụt cổ : " chỉ thuận miệng thôi, quả thực là trông giống mà."
Nói gã thở dài: "Nói cũng , Hứa tỷ hiện giờ sức khỏe khá hơn chút nào , chị dưỡng bệnh lâu như , một năm nay chúng kiếm ít bao nhiêu là tiền, nghĩ đến là thấy đau lòng!"
Chu Á An lườm gã một cái: "Trước kiếm nhiều như còn chê đủ, cho , quá tham lam, quên vết xe đổ của Hắc lão đại ?"
"Đại ca, vết xe đổ là ý gì?"
Chu Á An: "..."
Ải Hầu hì hì, : "Có ý là là một tấm gương ? Đại ca, em thông minh ?"
Chu Á An: "... Biết còn hỏi?"
"Em thấy đại ca dọc đường đều vui vẻ lắm, nên trêu đại ca chút thôi mà."
Chu Á An ngẩn .
"Đại ca, vẫn còn ý với đồng chí Tô , cho nên thấy cô với chồng cô mới vui, nhưng em thấy hai bọn họ xứng đôi, kết hôn , đại ca thể chuyện thất đức đó nhé."
"Cút! Đừng mồm mép, tao là loại đó ?" Chu Á An bực bội lườm gã.
Hắn hiện tại tâm tư đó, chỉ là bao nhiêu năm nay, đầu tiên động lòng với một nữ đồng chí.
Bây giờ thấy cảnh tượng , trong lòng ít nhiều chút hụt hẫng mà thôi.
Bị Ải Hầu cắt ngang như , những cảm xúc đó của cũng tan biến hết.
"Em ngay đại ca của chúng thể loại chuyện đó mà!" Ải Hầu toét miệng , từ trong túi lôi hai quả táo, đưa cho Chu Á An một quả, gã cũng chẳng lau chùi gì cứ thế c.ắ.n một miếng.
Vừa ăn kén chọn: "Từ khi Hứa tỷ , em ăn mấy quả táo đều thấy ngon nữa, cứ cảm thấy mùi vị đổi ."
Chu Á An lấy khăn tay lau táo: "Cái mồm là nuôi cho kén chọn , đến loại táo còn chẳng mà ăn ."
"Nói cũng , nhưng bây giờ cuộc sống chẳng dễ thở hơn ? Đại ca, xem..."
Ải Hầu ngoài hành lang ai, đóng cửa buồng , mới xuống cạnh Chu Á An thì thầm: "Chuyến chúng tỉnh Hoàn thu mua đống kiếm tiền ? Thứ thì ít, giá cả thấp, em dốc một nửa gia tài đấy ."
Cứ nghĩ đến đống tốn bao nhiêu tiền, trong lòng gã rỉ m.á.u.
Chu Á An dựa vách toa xe, lười biếng đáp một câu: "Trà tỉnh Hoàn chất lượng , mùi vị cũng ngon, bên chỗ chúng loại thành phẩm thế , cứ đợi đếm tiền ."