Thập Niên 70 Mỹ Nhân Da Trắng Như Tuyết, Sĩ Quan Thô Lỗ Quỳ Gối Cưng Chiều - Chương 214: Ăn Vạ
Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:55:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau bữa cơm, Tô Thanh Nhiễm đột nhiên tò mò hỏi: “Đồng chí Hứa và Dương Vũ quen thế nào ?”
“Trước khi Dương Vũ xuất ngũ thì lính ở bộ đội bên tỉnh Thiểm, lúc đồng chí Hứa đến bên đó biểu diễn thì gặp sạt lở đất, là Dương Vũ cứu cô .”
Tô Thanh Nhiễm: “Vậy cô theo đuổi bao lâu?”
Thời Vân Tiêu vén một lọn tóc mai bên má Tô Thanh Nhiễm: “Theo đuổi chắc hai năm đấy.”
“Hả?” Tô Thanh Nhiễm kinh ngạc ngẩng đầu lên.
Tuy hai kéo rèm cửa, nhưng ánh trăng bên ngoài sáng, chiếu thẳng cửa sổ lên mặt Thời Vân Tiêu, thêm vài phần m.ô.n.g lung cho góc nghiêng lạnh lùng của : “Dương Vũ đây thích đồng chí Hứa?”
Thời Vân Tiêu hừ thành tiếng: “Em vẻ ngạc nhiên?”
“Đương nhiên em ngạc nhiên , đồng chí Hứa như , tại Dương Vũ thích cô ?”
“Chuyện tình cảm đơn giản như , thể chỉ một , đồng chí Hứa đến , Dương Vũ thích cũng hết cách, Dương Vũ thích đồng chí nữ cao một chút, đồng chí Hứa vóc dáng phù hợp với yêu cầu của lắm.”
Dương Vũ ít nhất một mét chín, Hứa Như Oánh vóc dáng đại khái chỉ tầm một mét sáu, hai chênh ba mươi xăng ti mét, chênh lệch chiều cao quả thực lớn.
Hứa Như Oánh trong các đồng chí nữ cũng tính là thấp, trong các quân tẩu ở bộ đội , một mét năm mấy đầy, một mét sáu coi là chiều cao trung bình .
“ hai họ bây giờ chẳng ở bên ?”
“Tục ngữ nam theo đuổi nữ cách quả núi, nữ theo đuổi nam cách lớp voan, đồng chí Hứa kiên trì bền bỉ theo đuổi hai năm, cuối cùng cũng cảm động khúc gỗ Dương Vũ .”
Hóa là , Tô Thanh Nhiễm cảm thán: “Đồng chí Hứa đúng là nghị lực, mà thể kiên trì hai năm, là em thì chắc chắn ...”
Nhắc đến cái , trong lòng cô khẽ động: “Nếu lúc đó em đồng ý lời theo đuổi của , giống như đồng chí Hứa cứ theo đuổi em mãi ? Hay là từ chối thì sẽ nhắc nữa?”
“Em thấy ?” Thời Vân Tiêu hỏi ngược .
Tô Thanh Nhiễm sờ sờ cằm, suy tư một lát mới : “Em cảm thấy kiêu ngạo, từ chối mặt mũi chắc chắn qua , đều sẽ gặp em nữa, chẳng lẽ ?”
Thời Vân Tiêu trầm: “Không đúng, sẽ tiếp tục theo đuổi em, cho đến khi em đồng ý mới thôi, mặt mũi quan trọng bằng vợ?”
“Thật giả ? Thế nếu em cứ mãi đồng ý thì ? Anh cứ theo đuổi mãi?”
“Em sẽ mãi đồng ý, bởi vì em cũng hảo cảm với , hơn nữa cho dù em đồng ý, cha em cũng sẽ khuyên em đồng ý.”
Nhìn giọng điệu nắm chắc phần thắng của Thời Vân Tiêu, Tô Thanh Nhiễm vui: “Anh đây là ăn chắc em ?”
Thời Vân Tiêu mím môi: “, chính là ăn chắc em , nếu em thật sự thích , thì sẽ bám lấy em cả đời.”
Hôm , gần trưa Tô Thanh Nhiễm mới tỉnh.
Cô bây giờ càng ngày càng ham ngủ, ngày nào cũng cảm thấy ngủ tỉnh.
Cô rửa mặt xong, liền thấy bên ngoài sân đang cãi .
Đặt gáo nước xuống, Tô Thanh Nhiễm lau tay ngoài.
Là nhà chị Hương Chi bên cạnh.
Trong sân ít đến, ở chính giữa là chồng Dương Vũ Đồng - Trần Cúc ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-da-trang-nhu-tuyet-si-quan-tho-lo-quy-goi-cung-chieu/chuong-214-an-va.html.]
Sao bà tới đây?
Tô Thanh Nhiễm khỏi sân, thấy Trần Cúc đang gào t.h.ả.m thiết: “Chính là cái cô Chu Hương Chi , cô cho con dâu ăn cái gì, con dâu bây giờ đau bụng.
Bên còn chảy ít m.á.u, đưa đến phòng y tế , cái đồ tiện nhân trời đ.á.n.h thánh vật hại cháu đích tôn của , liều mạng với cô!”
Trong lòng Tô Thanh Nhiễm “thót” một cái, Dương Vũ Đồng xảy chuyện ?
Môi Chu Hương Chi run rẩy, cả hoảng loạn thành một đoàn, chị theo bản năng phản bác: “Không , chỉ đưa ít trần bì để cô pha nước uống, đây cũng thứ gì , thể xảy chuyện ?”
Khí thế Chu Hương Chi càng yếu, Trần Cúc càng lấn tới, bà trừng mắt: “Sao thể? Con dâu chính là uống nước pha cái thứ quỷ quái của cô mới như !
Thứ quỷ quái đó cô để bao lâu , thế mà cô còn dám đưa cho bà bầu uống, hôm nay cô nhất định cho một lời giải thích!”
“Thứ quỷ quái gì? Đó là trần bì, trần bì bà , để thời gian càng lâu mùi càng thơm.”
Trần Cúc đầu , thấy chuyện là Tô Thanh Nhiễm, da mặt bà căng lên: “Trần bì cái gì, đó chẳng là vỏ quýt hỏng ?”
Người vây xem bên cạnh tỉnh Quảng Đông, cô liền chuyện: “Thím thím sai , trần bì là vỏ quýt hỏng, cũng vỏ của loại quýt chúng ăn bình thường, mà là vỏ quả chín của cam Trà Chi, cam Đại Hồng trải qua phơi nắng, hóa già mà thành.
Thứ lắm đấy, bên chỗ chúng năm nào cũng sẽ tự , đây còn mang đến hiệu t.h.u.ố.c bán lấy tiền nữa.”
“Cái coi là d.ư.ợ.c liệu, pha nước uống cho sức khỏe.”
Trần Cúc chỉ thấy chữ “dược” : “Đây là t.h.u.ố.c? Cô mà dám cho một bà bầu uống t.h.u.ố.c linh tinh, bây giờ nó sắp sảy t.h.a.i , cô xem thế nào đây?”
Quân tẩu Quảng Đông chút cạn lời: “Trần bì tuy là t.h.u.ố.c, nhưng bà bầu uống là vấn đề gì, đây lúc m.a.n.g t.h.a.i cũng uống, căn bản là cả, chuyện với trần bì căn bản liên quan!”
Lúc cô xuất giá cha còn cho cô trần bì ba mươi năm của hồi môn đấy, cô tuyệt đối cho phép thứ như trần bì thành tai họa!
“Cô uống , nghĩa là con dâu uống , dù con dâu chính là uống cái gì mà trần bì mới chảy m.á.u! Chu Hương Chi, hôm nay cô nhất định cho một lời giải thích!”
Chu Hương Chi há miệng, nên gì.
Trong lòng chị hoảng loạn vô cùng, chị thực sự sợ là vì trần bì chị tặng, dẫn đến em gái Vũ Đồng sảy thai, chị rõ Vũ Đồng m.a.n.g t.h.a.i đứa bé dễ dàng gì.
Chuyện nếu thật sự sảy thai, thì chị chẳng thành tội nhân ?
Tô Thanh Nhiễm lạnh: “Bà con dâu bà uống nước trần bì mới đau bụng, bà bằng chứng ? Có lẽ cô còn ăn thứ khác thì ?
Cô bây giờ đến phòng y tế, kết quả kiểm tra còn , bà thể phân rõ trắng đen trực tiếp úp bô phân lên đầu chị Hương Chi? Bà đây là vu khống, là bịa đặt!”
Thấy Tô Thanh Nhiễm đỡ cho , trong lòng Chu Hương Chi cũng an tâm hơn một chút, giọng cũng yếu thế nữa: “ , đợi em gái Vũ Đồng từ bệnh viện hãy .”
Trần Cúc tiếp tục giở thói ngang ngược: “Cái gì mà hãy ? là cô thì chính là cô, hôm nay cô nhất định cho một lời giải thích!
Cái khác thì , tiền phòng y tế và mua đồ bổ cho con dâu cô cũng đưa chứ?”
“Mau lên, một trăm đồng! Nếu hôm nay ở đây nữa!”
Nói bà đặt m.ô.n.g xuống đất, còn khoanh chân , bộ dạng ngang ngược kiêng nể gì.
Nhìn mà Chu Hương Chi giận sợ, chị theo bản năng về phía Tô Thanh Nhiễm: “Thanh Nhiễm, chuyện bây giờ?”